Sở Ly quay đầu bỏ đi.
Cả đoàn người toàn bộ ngây ngẩn cả người.
Hà Vi cũng không ngờ rằng, một Sở Ly gần đây đối với nàng luôn ngoan ngoãn phục tùng, vậy mà lại nổi giận vào thời điểm này, hơn nữa còn kiên quyết rời đi, vạch rõ giới hạn với nàng.
Trong lòng Hà Vi bắt đầu hoảng loạn.
Thực lực của Sở Ly, nàng vô cùng rõ ràng. Nàng biết rõ cho dù Sở Ly không có Tịch Diệt Huyền Lôi trong tay, thì sức chiến đấu cá nhân của hắn trong đám thiên chi kiêu tử cũng thuộc hàng đứng đầu.
Bên phía bọn họ một khi mất đi Sở Ly, trong cuộc tranh đoạt Vô Cấu Hồn Tuyền, liền một chút cơ hội cũng không có. Sở Ly rời đi, đồng nghĩa với việc bọn họ cũng phải từ bỏ Vô Cấu Hồn Tuyền.
Đây là điều Hà Vi không muốn nhìn thấy nhất.
“Sở Ly!” Hà Vi cuống quít hét lên.
“Sư huynh!” Ba người Nhâm Bành cũng luống cuống.
Trái lại, đám người Hắc Vu Giáo, Thiên Khí Tông, Vạn Thú Sơn, bao gồm Dạ Ức Hạo, Phùng Nhất Vưu, Úc Môn sau khi sững sờ, đều lộ ra biểu cảm như trút được gánh nặng.
Đối với bọn họ mà nói, Sở Ly tuyệt đối là một đối thủ cường ngạnh. Nếu Sở Ly cũng đi rồi, như vậy bọn hắn liền bớt đi một cường địch, đây là cục diện bọn hắn rất vui lòng chứng kiến.
“Sở đại ca!” Tần Liệt đột nhiên hét to: “Huynh nên biết, ta sở dĩ cự tuyệt các ngươi gia nhập, thực sự không phải là bởi vì huynh! Hiện tại, huynh đã cùng đám người Hà Vi đường ai nấy đi, ta Tần Liệt liền chính thức hướng huynh phát ra lời mời, hy vọng huynh có thể cùng chúng ta một đạo, tranh đoạt Vô Cấu Hồn Tuyền! Ta Tần Liệt lúc này thề, chỉ cần chúng ta tại Vô Cấu Hồn Tuyền có chỗ thu hoạch, tuyệt sẽ không thiếu phần của Sở đại ca!”
Thân ảnh Sở Ly khựng lại.
Mọi người nhao nhao nhìn về phía hắn, thần sắc đầy kinh dị, từng người âm thầm khẩn trương lên. Ngay cả những người bên Hắc Vu Giáo, biểu cảm đều bỗng nhiên ngưng trọng, cảm thấy có chút khó giải quyết.
Phùng Nhất Vưu, Úc Môn càng là mặt trầm như nước.
Bên phía Tần Liệt đã có Tuyết Mạch Viêm, đã có Lạc Trần, nếu như thêm cả Sở Ly, thế lực kia đủ sức để chống lại Hắc Vu Giáo cùng Tam đại gia tộc!
Điều này sẽ hình thành một cỗ thế lực chí cường có sức thống trị khủng bố! Không ai nguyện ý chứng kiến loại cục diện này hình thành, không ai hy vọng Sở Ly thật sự lưu lại cùng Tần Liệt một chỗ.
Sở Ly xoay người.
Hắn nhìn cũng không thèm nhìn đám người Hà Vi lấy một cái, hướng về phía Tần Liệt bùi ngùi thở dài, lắc đầu nói: “Liệt huynh đệ, hảo ý của ngươi ta xin tâm lĩnh. Từ đầu đến cuối ta đều biết ngươi không thua thiệt chúng ta, cũng không có chiếm tiện nghi của chúng ta. Ta chỉ là... chỉ là không muốn nghĩ nhiều. Ta nếu như lưu lại, sẽ tại Vô Cấu Hồn Tuyền tranh đoạt cùng... bọn hắn sinh ra xung đột. Cho nên hay là thôi đi, ta rời đi thì tốt hơn.”
Hắn nói "bọn hắn", tự nhiên là chỉ nhóm người Hà Vi. Một khi hắn đi đến bên Tần Liệt, liền đồng nghĩa với việc đứng ở thế đối lập với Hà Vi.
Sở Ly cho dù đang ở trạng thái cuồng nộ, cũng không muốn chính thức cùng Hà Vi, Nhâm Bành bọn hắn trở thành kẻ địch. Hắn không làm được điều đó, lại lo lắng sau khi gia nhập sẽ ảnh hưởng đến hành động của nhóm Tần Liệt, cho nên dứt khoát từ bỏ.
“Như vậy a.” Tần Liệt sờ lên cằm, trầm ngâm mấy giây rồi nói: “Huynh không ở lại, bọn hắn hoặc là lập tức từ bỏ rời đi, hoặc là... hẳn phải chết không thể nghi ngờ! Huynh cùng ta một chỗ, ít nhất, bên phía chúng ta sẽ không đuổi tận giết tuyệt.”
Sở Ly biến sắc. Hắn lại bỗng nhiên do dự.
Bốn người Hà Vi, Hồ Bình đang có thương tích tại thân, cơ hồ không có sức chiến đấu. Chỉ còn lại Nhâm Bành, Vi Lương, Hà Vi, sức chiến đấu của ba người này so với mọi người ở đây quả thực không đáng nhắc tới.
Không có hắn, bốn người kia đừng nói cướp đoạt Vô Cấu Hồn Tuyền, chỉ cần đụng độ tại Lôi Chi Cấm Địa cũng không có một tia phần thắng. Mấu chốt là hắn lại hiểu rõ tâm tính Hà Vi, biết rõ nàng cũng không phải người dễ dàng từ bỏ.
Hà Vi tất nhiên sẽ lưu lại cướp đoạt Vô Cấu Hồn Tuyền!
Sắc mặt Sở Ly âm tình bất định, trầm tư suy nghĩ, thống khổ giãy dụa giữa đi và ở.
Đúng lúc này, Tần Liệt lại một lần nữa khiêu khích. Hắn không dừng lại bước chân mà lại một lần nữa rảo bước tiến lên. Hắn từng bước một đi về hướng Hoàng Xu Lệ, khoảng cách song phương nhanh chóng thu hẹp, hắn cơ hồ muốn xông đến ngay trước mặt Hoàng Xu Lệ!
Sát khí của tất cả mọi người bên Hắc Vu Giáo trở nên nghiêm nghị!
Sự chú ý của Phùng Nhất Vưu, Úc Môn cũng thành công bị hấp dẫn tới, nhao nhao nhìn về phía hắn.
“Hắn nói muốn giẫm lên thi thể Tam đại gia tộc các ngươi, làm cho Huyết Sát Tông một lần nữa quật khởi, khí diễm quá thịnh rồi.” Hoàng Xu Lệ đột nhiên lui về phía sau hai bước, nói: “Các ngươi nên biết phải làm thế nào rồi chứ?”
Nàng không chịu nổi sự cuồng vọng bá đạo của Tần Liệt. Nàng đang sai sử đám người Tô Nghiên ra tay.
“Động thủ!” Tô Nghiên quát lạnh.
Võ giả Tam đại gia tộc lập tức có sáu người vọt ra, như sáu thanh lợi kiếm hiện ra hàn quang sâm lãnh, muốn đâm vào lồng ngực Tần Liệt.
“Tới hay lắm!” Tần Liệt quái cười một tiếng.
“Ầm ầm ầm!”
Từng luồng tia chớp to bằng ngón cái từ toàn thân huyệt khiếu của hắn phóng ra, như mấy trăm sợi dây thừng quấn quanh người hắn. Tiếng sấm sét cuồng bạo từ trong óc, chân hồn, thức hải, trong ngũ tạng lục phủ của hắn táo bạo vang lên.
“Oanh!”
Sâu trong tầng mây, những tia chớp cuồng bạo liên kết với Lôi Điện Uyên Đàm lại một lần nữa như Cự Long giáng thế. Trong lúc nhất thời, hàng trăm tia chớp to lớn nương theo tiếng sấm bạo liệt nhao nhao giáng xuống.
Như Lôi Thần Chi Nộ!
“Ầm ầm! Ầm ầm!”
Lấy Tần Liệt làm trung tâm, lấy phạm vi Hắc Vu Giáo và Tam đại gia tộc làm mục tiêu, khu vực đó sấm sét vang dội, như có từng quả Tịch Diệt Huyền Lôi không ngừng oanh tạc xuống.
Ngay cả bên trong Lôi Điện Uyên Đàm, tia chớp cũng bão táp tuôn ra, giống như Cự Mãng trồi lên từ thâm uyên, hướng phía võ giả Hắc Vu Giáo và Tam đại gia tộc mãnh liệt ập tới.
“Đùng đùng đùng! Đùng đùng đùng!”
Sáu gã võ giả Tam đại gia tộc dẫn đầu xung phong liều chết, muốn chém giết Tần Liệt, bị hơn mười đạo lôi điện ngưng tụ thành thác nước trút xuống đầu.
Sáu người bị lôi điện bao phủ, trong điện mang cuồng bạo khủng bố phát ra tiếng kêu thảm thiết không giống tiếng người, nghe mà da đầu tê dại.
Võ giả Hắc Vu Giáo cùng Tam đại gia tộc mắt thấy sáu người bị lôi điện nuốt hết, căn bản không có cách nào thi cứu. Bởi vì ngay lúc đó, lôi đình tia chớp từ sâu trong tầng mây và từ Lôi Điện Uyên Đàm cũng cùng nhau ập tới bao phủ bọn họ.
Chỉ trong nháy mắt, vị trí của Hắc Vu Giáo cùng Tam đại gia tộc liền biến thành Lôi Thần Cấm Khu, biến thành một tràng giảo sát cuồng bạo.
“Tuyết tỷ! Tuyết tỷ!” Phan Thiên Thiên thoáng cái nhảy dựng lên, hưng phấn đến mức nhịn không được hoa chân múa tay vui sướng: “Tần Liệt... Tần Liệt vậy mà cường đại như thế! Không thể tưởng tượng nổi, thật bất khả tư nghị! Hắn... hắn chỉ có một mình, vậy mà dám xung phong liều chết tiến vào giữa Hắc Vu Giáo cùng Tam đại gia tộc!”
Nàng cả người đều hưng phấn run rẩy.
Khi tỷ muội bên cạnh từng người bị giết, khi nàng chứng kiến Hoàng Xu Lệ đoạt được Sinh Mệnh Chi Tuyền rồi đột ngột hạ sát thủ với Tuyết Mạch Viêm, khi nàng biết được thế lực cường hãn của Hoàng Xu Lệ, nhận rõ sự thật... nàng đã từng tuyệt vọng.
Nàng cho rằng, nàng cùng Tuyết Mạch Viêm hai người, chỉ sợ dốc hết sở hữu lực lượng tại Thần Táng Tràng cũng không có cách nào báo thù cho tỷ muội. Nàng thậm chí bi quan cho rằng, nàng cùng Tuyết Mạch Viêm cuối cùng cũng sẽ bị Hoàng Xu Lệ giết chết.
Nàng từng nghĩ tới Tần Liệt, nghĩ tới Tần Liệt có thể sẽ trợ giúp các nàng, thế nhưng nàng cũng không cho rằng Tần Liệt có đủ thủ đoạn lật tay làm mây úp tay làm mưa, không cho rằng Tần Liệt có thể xoay chuyển cục diện cực đoan hoàn cảnh xấu này.
Nàng nằm mơ cũng không tưởng tượng nổi, Tần Liệt dám một thân một mình nhảy vào giữa Hắc Vu Giáo cùng Tam đại gia tộc, càng không tưởng tượng nổi Tần Liệt không những không bị diệt sát ngay lập tức, mà còn... mà còn như Lôi Thần Chi Tử, nhàn nhã dạo chơi ở giữa, dẫn dắt đầy trời lôi đình tia chớp triển khai diệt sát đối với kẻ thù!
Nàng có thể nghe được những tiếng kêu thảm thiết thê lương kia, có thể nghe được những tiếng chửi bậy thất kinh kia, có thể chứng kiến vô số thi thể cháy đen chết thảm.
Điều đó có ý nghĩa gì, nàng liếc mắt liền hiểu rõ: Tần Liệt đang khống chế cục diện!
Phan Thiên Thiên không kìm được vui mừng, hốc mắt cũng bất tri bất giác ươn ướt, thì thào nói nhỏ: “Tiểu Uyển, Tiểu Điệp, các ngươi sẽ không chết vô ích...”
Trong ánh mắt thanh tịnh của Tuyết Mạch Viêm in rõ hình bóng Tần Liệt, vai nàng run rẩy, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ra thần thái kinh người. Nàng sinh ra một loại cảm giác không chân thực như đang trong mộng.
Tần Liệt rõ ràng cảnh giới không cao, nhưng giờ phút này, tại bên trong Lôi Chi Cấm Địa, xông vào hang hùm miệng sói, lại như Khống Lôi Giả vặn vẹo tia chớp lôi đình, đại sát tứ phương.
Quả thực không thể tưởng tượng nổi tới cực điểm!
Lạc Trần đồng dạng ngây người. Cho đến giờ phút này, hắn mới hiểu được vì sao Tần Liệt muốn cự tuyệt sự gia nhập của hắn.
Bởi vì Tần Liệt căn bản không cần bất luận kẻ nào viện thủ! Chỉ một mình hắn, tại Lôi Chi Cấm Địa này, chính là thế lực mạnh nhất!
Hà Vi cũng ngây dại.
Nàng cùng Nhâm Bành, Hồ Bình, Vi Lương ba người, tại thời khắc này mặt xám như tro. Bọn hắn rốt cục nhận rõ sự thật, đã minh bạch chính mình buồn cười đến cỡ nào. Bọn hắn lại vẫn vọng tưởng cướp đoạt Vô Cấu Hồn Tuyền từ tay Tần Liệt?
Quả thực chính là không biết sống chết!
Bọn hắn cũng rốt cục minh bạch vì sao Thiên Khí Tông cùng Vạn Thú Sơn, hai phe thế lực rõ ràng oán hận Tần Liệt như vậy, nhưng dưới sự đầu độc không ngừng của Hoàng Xu Lệ vẫn giữ thái độ trầm mặc.
Bởi vì bọn họ e ngại!
Đồng dạng kinh ngạc đến ngây người còn có Sở Ly. Sở Ly biết rõ tại Lôi Chi Cấm Địa, Tần Liệt tất nhiên có thể thỏa thích thi triển sự kỳ diệu của Lôi Điện, nhưng hắn cũng không ngờ rằng Tần Liệt có thể đạt tới bước này, vậy mà có thể dùng sức một mình chống lại Hắc Vu Giáo cùng Tam đại gia tộc!
“Hà Vi, tranh đoạt Vô Cấu Hồn Tuyền, các ngươi từ bỏ đi.” Sở Ly bỗng nhiên than nhẹ một tiếng, nói: “Đi thôi, các ngươi hiện tại đi ngay đi, chiến đấu bên này các ngươi ngay cả tư cách nhúng tay cũng không có.”
“Sư huynh, có huynh... có huynh chúng ta còn có lực đánh một trận a!” Nhâm Bành đau khổ khẩn cầu.
“Ta đã nói rồi, từ nay về sau, bất luận là Thần Táng Tràng hay là bên ngoài Bạo Loạn Chi Địa, chúng ta đều đường ai nấy đi!” Sở Ly từng chữ nói.
Hắn bóp tắt hy vọng cuối cùng của đám người Hà Vi.
“Đi, chúng ta đi thôi.” Hà Vi sắc mặt u ám, nàng bị triệt để đánh gục rồi.
Người đánh gục nàng không phải Sở Ly, mà là sự cường thế vô cùng của Tần Liệt!
Nàng rất rõ ràng, những hành động và lời nói liên tiếp của nàng đã đắc tội chết Tần Liệt. Nàng vốn cũng không e ngại, nàng cho rằng có Hắc Vu Giáo, Vạn Thú Sơn, Thiên Khí Tông những thế lực này ở đây, Tần Liệt dù cường thịnh đến đâu cuối cùng cũng sẽ bị ngăn chặn.
Hiện tại nàng phát hiện mình sai rồi. Hơn nữa sai phi thường thái quá!
Tại Lôi Chi Cấm Địa, Tần Liệt chính là người nắm giữ cục diện thực sự, ở chỗ này chỉ sợ không ai có biện pháp chống lại hắn! Huống chi là bọn hắn?
Hiển nhiên, nếu như Tần Liệt nguyện ý, tùy thời có thể bóp chết bọn hắn! Coi như Sở Ly cùng bọn họ một chỗ cũng không thay đổi được gì, bởi vì bên cạnh Tần Liệt còn có Lạc Trần, còn có Tuyết Mạch Viêm...
Ý chí chiến đấu của nhóm Hà Vi sụp đổ, ủ rũ, nản lòng thoái chí, như cái xác không hồn cứng ngắc thân thể tháo chạy.
Giờ khắc này, bọn hắn rốt cục thật sâu hối hận, hối hận không nên trở mặt cùng Tần Liệt, không nên đưa quan hệ giữa bọn chúng và Tần Liệt đến tình trạng ngày hôm nay.
Bọn hắn hối hận không kịp.