Virtus's Reader
Linh Vực

Chương 498: CHƯƠNG 498: KHÔNG QUAN TÂM

Ngoại trừ phe Tần Liệt, ba cỗ thế lực còn lại trước sau xâm nhập Lôi Điện Uyên Đàm, từng người biến mất khỏi bên ngoài.

Đám người Đỗ Hướng Dương, Lạc Trần sắp sửa đột phá khe hở Nguyệt Nhận Đâu Thiên Tráo để rơi xuống thì đột nhiên ngừng lại, không có động tác tiến thêm một bước.

“Về!”

Ánh mắt Tần Liệt tuôn ra tia sáng minh dập, dùng tinh thần ý thức câu liên Phong Cấm Thạch Trụ, lấy linh lực trong cơ thể dẫn dắt.

Sáu cây cột đá chọc trời vốn rơi vào phía trên Nguyệt Nhận Đâu Thiên Tráo, làm uy lực của nó trong nháy mắt bị ngưng trệ, tất cả nguyệt nhận đều dừng lại lượn vòng. Giờ phút này, khi một cây cột đá một lần nữa phóng lên cao, những nguyệt nhận đang tĩnh bất động kia lập tức như ngàn vạn lưỡi dao cực tốc bay múa.

Phía trên Lôi Điện Uyên Đàm lại một lần nữa bị Nguyệt Nhận Đâu Thiên Tráo bao lại. Bất luận sinh linh có thật thể nào một khi xâm nhập, lập tức sẽ bị hàng vạn hàng nghìn nguyệt nhận xoắn thành phấn vụn.

Nguyệt Nhận Đâu Thiên Tráo như một tầng bích chướng, đem nhóm Tần Liệt cùng ba bên thế lực còn lại tách ra, làm bọn hắn không thể nhìn thấu sự kỳ diệu bên trong Lôi Điện Uyên Đàm.

Đồng dạng, võ giả ba bên thế lực đã bước vào Lôi Điện Uyên Đàm cũng không có cách nào lập tức rút lui, cũng giống như trước bị khốn trụ.

“Tần Liệt, bọn họ có thể hay không rất nhanh cướp được Vô Cấu Hồn Tuyền?” Đỗ Hướng Dương có chút bất an, lo lắng hỏi.

Đây cũng là nghi ngờ trong lòng những người còn lại.

Sở Ly, Tuyết Mạch Viêm, Lạc Trần... tất cả đều cẩn thận nhìn về phía Nguyệt Nhận Đâu Thiên Tráo đang bao lấy Lôi Điện Uyên Đàm, lo lắng sáu dòng Vô Cấu Hồn Tuyền phía dưới sẽ bị ba bên thế lực kia chia cắt hết, khiến bọn họ chẳng vớt vát được gì.

“Yên tâm, coi như chỉ có một phương thế lực Thiên Khí Tông, muốn nhanh chóng cướp lấy Vô Cấu Hồn Tuyền cũng không thể.” Tần Liệt thần thái thong dong: “Trong Lôi Điện Uyên Đàm có Lôi Linh, Lôi Linh kia có thể chưởng khống lôi đình tia chớp ở sâu bên dưới, tuyệt sẽ không để cho Thiên Khí Tông dễ dàng bắt được Vô Cấu Hồn Tuyền. Khi đám người Vạn Thú Sơn, Hắc Vu Giáo cũng xuống dưới, lúc này mới là lúc tranh đoạt Vô Cấu Hồn Tuyền, chắc chắn sẽ liều mạng chém giết, ai cũng không thể lập tức tru diệt đối phương, chúng ta cứ hảo hảo chờ là được.”

Hắn có thể cảm giác rõ ràng động tĩnh sâu trong Lôi Điện Uyên Đàm.

Vào thời khắc này, hắn dùng linh hồn ý thức cảm giác, liền phát hiện Lôi Linh dưới đáy uyên đàm đang táo bạo vô cùng, phóng xuất ra ngập trời lôi đình tia chớp.

Dưới đáy Lôi Điện Uyên Đàm bị Nguyệt Nhận Đâu Thiên Tráo bao phủ đang sấm sét vang dội. Từng đạo tia chớp ba động khiến hắn cũng cảm thấy đáng sợ đang tung hoành tứ phương, tàn phá bừa bãi từng võ giả của các thế lực tiến vào.

Hắn tin tưởng, lúc này nếu như bọn họ cũng ở đó, sẽ giống như những kẻ kia phải thừa nhận sự oanh kích của Lôi Linh.

“Sở Ly, những sư đệ kia của ngươi, còn có hồng nhan tri kỷ kia... thật giống như cũng chưa chết tâm a.” Đỗ Hướng Dương vuốt ve một khối lệnh bài Thiên Khí Tông, quay đầu nhìn về một khu vực, sâu kín nói.

Chân mày Sở Ly khẽ động.

Hắn lấy ra một khối lệnh bài Tịch Diệt Tông, dùng tâm thần cảm giác một chút, cũng vẻ mặt trầm trọng, thở dài một hơi rồi nói: “Hà Vi không phải là người dễ dàng từ bỏ.”

Đỗ Hướng Dương sắc mặt lạnh nhạt: “Đáng tiếc quá không biết tự lượng sức mình.”

“Không phải chúng ta muốn nhắm vào Hà Vi, mà là Hà Vi bọn họ đối với chúng ta ghi hận trong lòng. Ta thậm chí đến bây giờ cũng không hiểu rõ mối thù hận của bọn hắn đến từ đâu?” Tần Liệt cũng kinh ngạc không giải thích được.

“Ta cũng không hiểu.” Sở Ly lắc đầu.

“Từ việc phân phối Sinh Mệnh Chi Tuyền tại Mộc Cấm Địa mà ra.” Tạ Tĩnh Tuyền lạnh giọng chen vào.

Mọi người đều kinh dị nhìn về phía nàng.

Tạ Tĩnh Tuyền vẻ mặt hờ hững, giọng nói lãnh đạm: “Bọn họ tất cả mọi người từng thân trúng vu độc, sinh mệnh năng lượng bị vu độc tiêu hao không ít, bọn họ đều hy vọng có thể thông qua Sinh Mệnh Chi Tuyền mau sớm khôi phục, đây là thứ nhất.”

Ngừng một chút, nàng tiếp tục nói: “Từ lúc bắt đầu, trong mắt bọn hắn, ta, Tần Liệt, còn có Đình Ngọc tỷ đều bị khinh thị. Bởi vì chúng ta đến từ Xích Lan Đại Lục, cho nên bị bọn họ theo bản năng cho là thân phận ti tiện, không đủ tư cách cùng bọn họ đánh đồng.”

Nói tới đây, Tạ Tĩnh Tuyền bỗng nhiên trầm mặc.

Tống Đình Ngọc bỗng nhiên cười lạnh một tiếng.

Tần Liệt tỉ mỉ quan sát, phát hiện Lạc Trần cùng Sở Ly hai người sắc mặt đều có chút không được tự nhiên.

“Tạ tiểu thư nói không sai, coi như là ta... thời điểm mới bắt đầu cũng tự giác tài trí hơn người, cũng không có đem các ngươi coi ra gì.” Sở Ly ngượng ngùng cười khan, hướng về phía Tần Liệt xin lỗi: “Liệt huynh đệ, lần đầu tiên ta gặp ngươi cùng Tống tiểu thư, đúng là... đúng là không có coi trọng các ngươi.”

Tần Liệt bật cười lớn: “Đây không phải là vấn đề của ngươi.”

Hắn lại theo bản năng nhìn về phía Lạc Trần.

Lạc Trần cúi thấp đầu, không nói một lời, giống như đang nhắm mắt điều tức. Rất hiển nhiên, lời nói của Tạ Tĩnh Tuyền đối với hắn cũng giống như vậy.

Từ lúc gặp gỡ Tần Liệt lần đầu tại Hải Nguyệt Đảo, Lạc Trần tâm cao khí ngạo cũng chưa từng coi Tần Liệt ra gì, vẫn luôn sinh lòng coi thường, một lòng một dạ muốn áp đảo Tần Liệt, gây khó dễ cho Tần Liệt, để chứng minh Lý Mục đã chọn sai lầm.

Đó là một khúc mắc của Lạc Trần, đến nay vẫn chưa được giải khai.

“Vốn dĩ mọi người có thể bình an vô sự, là bởi vì ta cùng Tần Liệt khắp nơi lấy các ngươi làm chủ, chưa bao giờ dám yêu cầu cái gì.” Tống Đình Ngọc nói tiếp: “Trong suy nghĩ của Hà Vi bọn họ, ta cùng Tần Liệt hai người thân phận thấp kém, nên vẫn giữ thái độ nhún nhường. Nếu như chúng ta vẫn nhún nhường đi xuống, có lẽ mọi người còn có thể chung đụng vui vẻ.”

“Nhưng Tần Liệt vì Tuyết Mạch Viêm mà thái độ cường ngạnh, hy vọng các ngươi giao ra Sinh Mệnh Chi Tuyền. Cái này xúc phạm cấm khu trong lòng Hà Vi bọn họ. Bọn họ không thể dung nhẫn việc chúng ta thân phận hèn mọn lại dám đưa ra yêu cầu với bọn họ, đây chính là mấu chốt vấn đề!” Nàng nhìn nhận vô cùng chính xác.

“Nói trắng ra là, còn là bởi vì Hà Vi bọn họ từ đáy lòng xem thường nhóm Tần Liệt, không cho rằng Tần Liệt đủ tư cách cùng bọn họ ngồi ngang hàng, đây chính là nguyên do của sự không cam lòng!” Đỗ Hướng Dương lời nói sắc bén điểm ra mấu chốt.

Tạ Tĩnh Tuyền, Tống Đình Ngọc nhẹ nhàng gật đầu. Sở Ly, Lạc Trần thậm chí Tuyết Mạch Viêm cũng trầm mặc, vẻ mặt như nghĩ tới điều gì.

“Gào ——!”

Lôi Linh gầm thét rống giận, từ sâu trong Lôi Điện Uyên Đàm ầm ầm truyền ra, như lôi điện lớn cùng nhau oanh tạc.

Đoàn người đang nói chuyện với nhau đồng thời ngậm miệng, tầm mắt cùng nhau tập trung đến uyên đàm dưới Nguyệt Nhận Đâu Thiên Tráo.

Tần Liệt ngưng thần cảm giác.

Dưới Nguyệt Nhận Đâu Thiên Tráo.

Ba bên thế lực Hoàng Xu Lệ, Dạ Ức Hạo, Úc Môn vừa tiến vào Lôi Điện Uyên Đàm, lập tức đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh hãi.

Bọn họ đang ở trong một không gian phong kín không có trọng lực. Ở chỗ này, bọn họ có thể huyền phù giữa không trung, có thể thấy sáu đạo lưu quang trong suốt như suối chảy trôi lơ lửng trong không gian lôi điện lướt động.

Sáu đạo lưu quang kia đều phóng xuất ra hơi thở linh hồn trong suốt không chút dơ bẩn, rõ ràng chính là Vô Cấu Hồn Tuyền như giả bao hoán!

Điều này làm cho mọi người vui mừng như điên.

Song, bên cạnh sáu đạo Vô Cấu Hồn Tuyền lại có hồ quang Lôi Viêm di động, như quang màng kết giới phong bế Vô Cấu Hồn Tuyền.

Phía dưới, ánh sao chói mắt lóe lên, ngưng thần nhìn kỹ sẽ phát hiện đó đều là những viên hồn tinh sáng trong. Từng cục hồn tinh trong suốt, quang thải đẹp mắt, phóng xuất ra năng lượng linh hồn ba động làm người ta tim đập thình thịch.

Đáng tiếc, nhìn thêm một lát sẽ phát hiện phía trên lớp hồn tinh phủ kín đáy đầm kia đan xen từng đạo điện quang. Những dòng điện đáng sợ đó tựa hồ có thể dễ dàng diệt sát bọn hắn.

Đồng thời, một đầu tinh thể dị thú tọa lạc phía trên hồn tinh cũng mở to hai mắt, u lãnh hung lệ nhìn về phía bọn họ.

Đầu dị thú này có hình thái như hùng sư, toàn thân cấu tạo từ một loại lôi điện tinh thể kỳ dị. Trong từng cái tinh đồng trên người nó ẩn chứa lôi điện ba động vô cùng kinh khủng.

Nó đang đứng trên hồn tinh, quanh thân lôi đình cuồng bạo, phóng xuất ra lôi điện ba động kinh thiên động địa. Trong ánh mắt như thủy tinh của nó mơ hồ có thể thấy được Lôi Viêm thiêu đốt, hơi thở phun ra nuốt vào, từng đạo điện mang đáng sợ không ngừng duỗi dài co rút lại.

“Đùng đùng đùng! Đùng đùng đùng!”

Đám người Hoàng Xu Lệ vừa tới, chỉ thấy đoàn người Thiên Khí Tông của Phùng Nhất Vưu đang tụ tập tại một đạo Vô Cấu Hồn Tuyền.

Những người đó đang tìm cách phá vỡ Lôi Viêm hồ quang quanh Vô Cấu Hồn Tuyền, chuẩn bị thu lấy một đạo trước.

Tinh thể dị thú núp tại phía dưới, trong đồng tử như thủy tinh hiện ra vẻ đùa cợt khinh thường.

Đám người Phùng Nhất Vưu lấy ra Linh Khí, dùng đủ loại linh quyết nếm thử phá vỡ nhiều bó Lôi Viêm. Song, một khi Linh Khí cùng linh lực đụng chạm với Lôi Viêm, lập tức phát sinh nổ tung mãnh liệt, dẫn đến sở hữu linh lực đều bị giải tán, Linh Khí cũng bị đánh bay.

Thiên Khí Tông xuống trước nửa khắc đồng hồ nhưng ngay cả một đạo Vô Cấu Hồn Tuyền cũng chưa thu được. Ngay cả tinh thể dị thú phía dưới cũng chỉ thỉnh thoảng gầm thét chứ không hề nhúng tay công kích.

“Nguyệt Nhận Đâu Thiên Tráo một lần nữa phong bế! Tần Liệt bọn họ căn bản không có xuống!” Hạ Hầu Uyên rống giận.

Hoàng Xu Lệ, Dạ Ức Hạo lập tức kịp phản ứng, cũng biết bị Tần Liệt tính kế. Nhìn lại vẻ mặt hiện tại của mọi người Thiên Khí Tông, lập tức hiểu rõ muốn thu Vô Cấu Hồn Tuyền không hề nhẹ nhàng như bọn họ suy nghĩ.

Cũng vào lúc này, Lôi Linh gầm thét lên tiếng, trong mắt Lôi Viêm di động, hơi thở trung điện mang như rồng.

Lôi Viêm tràn ngập không gian này, những tia chớp thiêu đốt mãnh liệt như đột nhiên táo bạo, hướng về phía đám người Hoàng Xu Lệ, Dạ Ức Hạo, Úc Môn điên cuồng vọt tới.

Trong nháy mắt, tất cả những người rơi xuống không còn rảnh rỗi thu Vô Cấu Hồn Tuyền nữa, đều phải đem hết toàn lực để ứng phó với lôi đình tia chớp đánh sâu vào trong Lôi Điện Uyên Đàm.

Phía trên, Tần Liệt mở mắt ra, nhếch miệng cười một tiếng, nói: “Mọi người yên tâm chờ xem.”

“Như thế nào?” Đỗ Hướng Dương hứng thú dạt dào hỏi.

“Lôi Linh đang ngự động lôi đình tia chớp tiến hành oanh sát đối với những kẻ như Hoàng Xu Lệ. Nơi có Vô Cấu Hồn Tuyền cũng có lôi điện kết giới, Thiên Khí Tông đi xuống lâu như vậy cũng không phá vỡ được cái nào.” Tần Liệt cười nói.

Hắn vừa nói như thế, mọi người đều yên lòng, thần sắc hớn hở.

“Như thế rất tốt! Hắc, chờ Lôi Linh đem những kẻ rơi xuống nhất nhất tru diệt tiêu diệt hết, chúng ta lại xâm nhập sâu hơn. Tùy ngươi lấy Phong Ma Bia phong cấm Lôi Linh, chẳng phải có thể dễ dàng thu hoạch tất cả Vô Cấu Hồn Tuyền sao?” Đỗ Hướng Dương cười to.

“Còn có hồn tinh!” Phan Thiên Thiên nắm quả đấm: “Còn có tiện nhân Hoàng Xu Lệ kia nữa!”

“Tần Liệt, tiểu tử ngươi lúc trước có phải lừa ta không? Ngươi cùng Tuyết tiểu thư trong lúc đó... không có cái hôn ước kia sao?” Sở Ly cũng buông lỏng xuống.

Tần Liệt cùng Tuyết Mạch Viêm đều tu luyện Huyết Linh Quyết, hiển nhiên có sâu xa mật thiết. Hắn vừa rồi nghe Đỗ Hướng Dương nói một phen, biết được quan hệ giữa Tần Liệt và Tuyết Mạch Viêm là do phụ thân của Tuyết Mạch Viêm - Huyết Lệ, cho nên cảm thấy Tần Liệt cùng Tuyết Mạch Viêm hẳn là không có hôn ước gì.

“Hôn ước?” Phan Thiên Thiên la hoảng lên như phát hiện tân đại lục: “Tần Liệt cùng Tuyết tỷ có hôn ước trong người? Nguyên lai là như vậy...”

Tuyết Mạch Viêm cũng ngây người, nàng kinh dị nhìn về phía Tần Liệt, trong mắt hiện lên nghi hoặc to lớn.

“Chẳng lẽ... chẳng lẽ thật sự có hôn ước? Phụ thân... đem ta gả cho hắn rồi?”

Tuyết Mạch Viêm tâm loạn như ma.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!