Nhóm người Tần Liệt tiếp tục tiến về phía sâu trong Băng Chi Cấm Địa.
Dọc đường đi, thi thể võ giả Xích Di, Bạch Di bị chết cóng xuất hiện ngày càng nhiều. Trên thi thể những người đó cũng không có vết thương, không có dấu hiệu từng trải qua chiến đấu.
Tất cả đều là loại người có cảnh giới tu vi không đủ, lại không quá cẩn thận, cưỡng ép lên đường khi linh lực chưa khôi phục đầy đủ.
Đông đảo thi thể chết đi phủ lên trong lòng đám người Tần Liệt một tầng bóng ma, làm tâm tình bọn họ càng thêm ngưng trọng.
“Phập!”
Một cước giẫm xuống, băng tuyết dày cộm đã ngập qua đầu gối, khiến tốc độ di chuyển của mọi người ngày càng chậm chạp.
Đây là chân núi của một ngọn tuyết sơn.
Đám người Tần Liệt quyết định leo lên đỉnh núi tuyết, từ trên đỉnh nhìn ra xa, xem thử có thể phân biệt phương hướng, phát hiện ra vị trí đại khái của Thần Táng Tràng hay không.
Nơi đây đã là chỗ sâu của Băng Chi Cấm Địa.
Ở chỗ này, gió rét thấu xương, bão tuyết bay tán loạn. Thỉnh thoảng còn có những luồng gió dữ cực độ băng hàn thổi quét tới.
Những luồng gió dữ kia tàn phá bừa bãi, trong thiên địa truyền đến thanh âm “răng rắc răng rắc” rõ ràng vô cùng, đó là tiếng vạn vật bị đóng băng nhanh chóng một cách đáng sợ.
“Những người Xích Di và Bạch Di bị chết cóng kia, một phần là do linh lực không đủ, không cách nào che chở toàn thân. Còn một bộ phận... là bị dòng hàn lưu càn quét qua, vô ý trúng chiêu.”
Tần Liệt hít sâu một hơi, ánh mắt rạng rỡ nhìn về phương xa, nói: “Những luồng gió rét đóng băng thiên địa khốc liệt kia còn băng hàn gấp mấy chục lần so với Băng Chi Cấm Địa bình thường. Ta có thể cảm nhận được loại lạnh lẽo kinh khủng đó. Đừng nói là Xích Di cùng Bạch Di cảnh giới thấp kém, coi như là chúng ta... Chỉ sợ cũng không chống đỡ được quá lâu!”
Mọi người nghe Tần Liệt nói như thế thì hoảng sợ thất sắc, càng không dám xem thường.
Trong khoảng thời gian này, tất cả bọn họ cũng đã nhận ra, bên trong Băng Chi Cấm Địa có từng đợt gió lốc đáng sợ, hiện lên thành từng dải hàn lưu quét ngang không theo quy luật, không ngừng xoay chuyển xung quanh.
Những luồng gió rét kia cũng không biết từ đâu mà đến, xẹt qua bên cạnh bọn họ. Hơi lạnh thấu xương truyền đến từ trong đó khiến cho bọn họ dù không bị liên lụy trực tiếp cũng kinh hãi đảm chiến.
Sở dĩ bọn họ có thể nhiều lần né qua những luồng gió rét thấu xương thổi tới, đều là nhờ cảm giác lực kinh người của Tần Liệt, có thể nói là sớm dự đoán được quỹ tích của gió rét, để bọn họ vội vàng né tránh.
“Ư...”
Tần Liệt đang muốn nói chuyện, đột nhiên cúi đầu rên rỉ một tiếng, chợt khuôn mặt thống khổ khoanh chân ngồi xuống.
Từng đợt khí huyết dao động rõ ràng, linh hồn phiêu đãng hiển hiện ra từ trên người Tần Liệt.
Mọi người liếc nhìn nhau, đều thầm than một tiếng, biết đã xảy ra chuyện gì.
Tần Liệt lại bị rút lấy máu tươi cùng linh hồn lực.
Một khắc đồng hồ sau.
Tần Liệt sắc mặt tái nhợt, ánh mắt xám xịt, mồ hôi đầm đìa, như vừa trải qua một cơn bệnh nặng, tinh thần uể oải từ từ đứng dậy, nói: “Đi thôi, chúng ta phải nhanh chóng leo lên đỉnh núi.”
“Tần Liệt, hay là... Chờ một chút? Chờ ngươi khôi phục trước, sau đó lại đi lên?” Đỗ Hướng Dương thành khẩn nói.
Lắc đầu, Tần Liệt nói: “Không cần. Khu vực này nằm ở đầu gió, những luồng gió rét lạnh vô cùng kia sẽ không ngừng ghé thăm, chúng ta tuyệt đối không thể ở lâu. Còn các ngươi nữa, các ngươi vừa mới bổ sung linh lực xong, thừa dịp linh lực dư thừa phải nhanh chóng lên đường, nếu không chờ tiêu hao hơn phân nửa lại phải dừng lại nghỉ ngơi.”
“Nhưng là ngươi...” Tống Đình Ngọc nhíu mày.
“Ta không sao, ít nhất ta không cần tốn thêm linh lực để chống lại cái lạnh nơi đây. Còn nữa... Coi như ta khôi phục linh hồn lực cùng máu tươi, cũng sẽ bị hút đi lần nữa.” Tần Liệt bất đắc dĩ cười khổ.
“Vậy cũng tốt.” Đỗ Hướng Dương gật đầu.
“Chúng ta đi song song đi.” Tống Đình Ngọc đi lên trước, kéo cánh tay Tần Liệt, dìu hắn, ôn nhu nói: “Vừa mới bị hút máu tươi, lúc này ngươi suy yếu nhất, đừng sính cường...”
Tần Liệt cười cười: “Được.”
Mọi người thấy nhưng không thể trách.
Một canh giờ sau, mọi người đi lên đỉnh núi Tuyết Phong, đăng cao trông về phía xa.
Nơi xa, trong gió tuyết trắng xóa, từng ngọn núi băng tuyết liên miên phập phồng, đập vào mắt là một thiên địa ngân trang tố khỏa trắng phau phau, như không có điểm cuối.
Tại nơi đây, ngay cả linh hồn cảm giác lực của Tần Liệt cũng bị tiêu giảm trên diện rộng, không cách nào dò xét sinh mệnh ba động quanh thân.
Cho nên mọi người cũng chỉ có thể dùng mắt thường để quan sát những động tĩnh rất nhỏ, xác định xem phụ cận có sinh linh tồn tại hay không, đi tìm phương vị đại khái của Thần Táng Tràng.
“Bên kia! Bên kia có bóng người!”
Trên một ngọn núi băng tuyết khác, Tô Nghiên nấp sau một tảng đá băng khổng lồ, cẩn thận ẩn núp quan sát tứ phương, thoáng cái chú ý tới Tần Liệt trên đỉnh Tuyết Phong cách đó không xa.
Ở sau lưng nàng, trong từng cái hang động được đào ra, Phùng Nhất Vưu của Thiên Khí Tông, Úc Môn của Vạn Thú Sơn, Hoàng Xu Lệ, Dạ Ức Hạo của Hắc Vu Giáo cùng những người khác rõ ràng đều ở đó.
Những người đó tay cầm linh thạch, thông qua việc hấp thu năng lượng bên trong linh thạch để khôi phục linh lực.
“Người Đông Di lại đuổi tới?” Dạ Ức Hạo âm lệ nói.
Từ Lôi Chi Cấm Địa bước vào Băng Chi Cấm Địa không bao lâu, bọn họ đã bị đám Hắc Di do Sâm Dã lĩnh quân theo dõi. Trên đường tiến sâu vào Băng Chi Cấm Địa, Sâm Dã dẫn võ giả Hắc Di liên tục tập kích bọn họ.
Chờ thật vất vả đi tới khu vực này, bọn họ vốn tưởng rằng đã cắt đuôi được đám Hắc Di đó, nhưng không ngờ lại liên tiếp đụng phải Bạch Di cùng Xích Di, bọn họ lại phải nghênh chiến.
Lúc này, thuộc hạ bên cạnh bọn họ đã còn lại không nhiều lắm.
Trong những cuộc truy đuổi dài đằng đẵng, trong những lần ám sát chiến đấu, võ giả của Hắc Vu Giáo, tam đại gia tộc, Thiên Khí Tông cùng Vạn Thú Sơn, một phần bị giết, một phần bị chết cóng, hôm nay nhân số đã giảm mạnh đến một con số cực kỳ nguy hiểm.
Đám người này hiện tại như chim sợ cành cong, ngay cả trong quá trình khôi phục linh lực cũng muốn để lại một người canh gác, phòng ngừa bị người Đông Di đánh lén.
Cho nên, mỗi một lần bọn họ chọn điểm dừng chân đều ở chỗ cao trên đỉnh núi, dễ dàng cho bọn họ quan sát thế cục.
“Không phải người Đông Di.” Tô Nghiên co người lại, ngắm nhìn một lát, nói: “Hình như... Hình như là đám người Tần Liệt, Đỗ Hướng Dương!”
“Tần Liệt!”
“Tần Liệt!”
Hoàng Xu Lệ, Dạ Ức Hạo đều vẻ mặt chấn động.
“Lôi Chi Cấm Địa, tên Tần Liệt kia ở trong đầm Lôi Điện Uyên nhất định có thu hoạch!” Phùng Nhất Vưu nghiến răng nghiến lợi nói.
“Sáu cái Vô Cấu Hồn Tuyền!” Úc Môn hai mắt lộ vẻ cực nóng.
“Tại Lôi Chi Cấm Địa, Tần Liệt tu luyện Lôi Điện Linh Quyết như có thần trợ, lực chiến đấu tăng vọt đến mức tận cùng, làm chúng ta cũng vô kế khả thi.” Hoàng Xu Lệ cười âm trầm: “Nơi này đã là Băng Chi Cấm Địa, ở chỗ này, Tần Liệt hắn tất nhiên khó mà chống lại chúng ta nữa!”
Vừa nghe đến Vô Cấu Hồn Tuyền, đoàn người bị người Đông Di quấy cho choáng váng đầu óc này cánh thoáng cái trở nên tinh thần gấp trăm lần.
“Đi! Tìm qua đó!”
Ý kiến mấy bên thống nhất, từng người đi ra khỏi hang động, sau khi phân biệt phương hướng liền lặng lẽ hướng về phía vị trí của nhóm Tần Liệt mà đến.
Trên ngọn núi nơi nhóm Tần Liệt đang đứng.
Đám người Đỗ Hướng Dương, Lạc Trần nhìn ra xa một phen, quan sát kỹ từng ngọn núi quanh thân một vòng cũng không phát hiện dị thường.
Bọn họ không nhìn thấy Tô Nghiên đang ẩn núp sau tảng đá băng.
“Mọi người tiêu hao không ít linh lực, vẫn là nên tranh thủ khôi phục một chút đi.” Tống Đình Ngọc nhắc nhở.
Mọi người rối rít gật đầu.
Tần Liệt cũng gọi ra Phong Ma Bia, muốn hấp thu huyết sát khí bên trong để tái tạo máu tươi.
Song, lần này Phong Ma Bia vừa ra, trên mặt bia đột nhiên lóe lên bảy đạo cầu vồng, tỏa ra thần thái sáng lạn.
Mọi người lập tức ngưng thần nhìn về phía Phong Ma Bia.
Chỉ thấy khối mộ bia này lơ lửng bay lên, thần quang trạm trạm, muốn bay về một hướng nào đó.
Tần Liệt giật mình, vội vàng giơ tay đè Phong Ma Bia lại, kéo xuống mặt đất băng trước người, nói: “Ta nghĩ chúng ta ít nhất có thể biết phương vị của Băng Linh!”
Mọi người ánh mắt sáng lên.
“Hiện tại ta đã hiểu.” Tần Liệt đè Phong Ma Bia lại, phòng ngừa nó bay đi, giải thích với mọi người: “Ban đầu ở Viêm Hỏa Chi Địa, Phong Ma Bia tự chủ động bay ra ngoài, mang theo chúng ta tìm được Hỏa Linh. Điều này nói rõ Phong Ma Bia cũng có cảm ứng đối với bảy linh thể...”
Mọi người gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
“Lúc trước ở Băng Chi Cấm Địa, khi ta mượn nhờ Phong Ma Bia để khôi phục khí huyết, nó không có phản ứng, hẳn là do cách Băng Linh quá xa cho nên không cảm ứng được.” Suy nghĩ một chút, Tần Liệt tiếp tục nói: “Cái này cũng giống như lệnh bài của chúng ta, cảm ứng đưa tin lẫn nhau có hạn chế trong phạm vi trăm dặm. Phong Ma Bia cũng cần cách bảy linh thể tương đối gần mới có thể cảm ứng được khí tức của chúng!”
“Nói như vậy, chúng ta bây giờ cách Băng Linh hẳn là không xa lắm?” Đỗ Hướng Dương hưng phấn lên.
“Hẳn là như vậy!” Tần Liệt cũng như có thêm tinh thần: “Chỉ cần ta buông tay, ta nghĩ Phong Ma Bia này sẽ tiếp tục di động, dẫn dắt ta đi tới vị trí của Băng Linh!”
“Trước đó, chúng ta phải khôi phục lực chiến đấu trước đã!” Lạc Trần quát lên.
“Vậy thì mau chóng dùng linh thạch để bổ sung linh lực!” Đỗ Hướng Dương tán thành.
“Được!”
Tần Liệt vừa ấn giữ Phong Ma Bia không cho nó thoát khỏi bay đi, vừa hấp thu huyết sát khí từ đó, dùng Huyết Linh Quyết để ngưng luyện máu tươi, khôi phục lực lượng khí huyết trong cơ thể.
Tay còn lại của hắn nắm chặt một khối Hồn tinh, rút lấy năng lượng linh hồn bên trong.
Mấy ngày gần đây, bị Trấn Hồn Châu liên tục rút lấy năng lượng linh hồn cùng máu tươi, hắn trong quá trình lần lượt bổ sung đã dần dần có thể nhất tâm nhị dụng, vừa hấp thu huyết sát khí của Phong Ma Bia, vừa rút lấy năng lượng bên trong Hồn tinh.
Có khi, hắn thậm chí còn có nhàn hạ dùng linh hồn cảm giác một chút động tĩnh bên trong Trấn Hồn Châu, đi xem Hàn Băng Ý Cảnh Đồ trong không gian mờ mịt vô ngấn kia.
Lần này, khi hắn bổ sung khôi phục năng lượng, linh hồn ý thức phiêu hốt, lại một lần nữa tiến vào thiên địa kỳ dị trong Trấn Hồn Châu.
Hắn nhìn về phía Hàn Băng Ý Cảnh Đồ.
Giống như Linh Trận Đồ, Hàn Băng Ý Cảnh Đồ do từng đạo băng tuyến chỉ bạc giăng khắp nơi tạo thành, lờ mờ phác họa ra một bức đồ quyển kỳ diệu lạnh vô cùng được bao phủ bởi tinh thể băng. Dùng tinh thần ý thức cảm giác, giống như lập tức đặt mình trong thiên địa cực hàn.
Một đạo tinh thần ý thức xâm nhập Hàn Băng Ý Cảnh Đồ, lượn lờ trên một sợi băng tuyến tinh tế, thể ngộ khí tức hàn băng.
Tần Liệt thông qua Hàn Băng Ý Cảnh Đồ để hiểu rõ tầng sâu hơn của hàn băng chi lực.
“Lạnh quá!”
“Đột nhiên trở nên lạnh hơn rất nhiều!”
“Hình như hàn khí của Băng Chi Cấm Địa đang lặng lẽ vọt tới khu vực này, cho nên làm nhiệt độ bên này rơi xuống nhanh chóng.”
Đám người Lạc Trần, Đỗ Hướng Dương, Tạ Tịnh Tuyền đang mượn nhờ linh thạch khôi phục linh lực bỗng nhiên rùng mình một cái.
Bọn họ vẫn còn đang ở trong màn hào quang linh lực.
Mọi người mở mắt ra từ trong khôi phục, cau mày, đánh giá bốn phía.
Từng tia hàn vụ sương trắng từ bát phương mà đến, từ từ trôi hướng Tần Liệt, như mây mỏng trắng xóa vấn vít bên người Tần Liệt.
Điều này dẫn đến hàn khí quanh thân Tần Liệt trong nháy mắt tăng lên gấp mấy lần.
Cái lạnh mà mọi người cảm nhận được, hiển nhiên cũng đến từ quanh thân Tần Liệt.
“Tên này thật là một quái thai.” Đỗ Hướng Dương ngạc nhiên, chợt quát lên: “Ta nghĩ mọi người nên tận lực cách hắn xa một chút, tránh cho gặp phải tai bay vạ gió.”
Lạc Trần đã là người đầu tiên đi về phía xa.