Bích Huyết Ngọc Thiềm mang theo thân xác Vu Tổ, phát ra tiếng kêu rung trời động địa, xông thẳng về phía Phong Ma Bia!
“Ong ong ông!”
Trong tiếng rít gào, các đại thiên chi kiêu tử bên bờ băng hồ rối rít miệng phun máu tươi, thậm chí có người dứt khoát bị đánh chết, trong nháy mắt khí tuyệt.
Ngay cả cường hãn như Lạc Trần, Úc Môn, dưới tiếng rít lệ khí của đệ nhất vu trùng, chân hồn cũng cơ hồ bị băng diệt.
Phan Thiên Thiên của Huyễn Ma Tông, cảnh giới hơi thấp, sức thừa nhận có hạn, lúc này đã nằm trong vũng máu, mắt thấy sắp bị dư ba đánh chết.
Trong tiếng rít toái hồn rách tim, Vu Tổ lao về phía Phong Ma Bia, hình ảnh vu trùng hiện rõ trong song đồng, để lộ ra hận ý khắc cốt ghi tâm.
Tần Liệt đang muốn lao xuống Táng Thần Chi Địa, lại đột nhiên dừng lại.
Hắn thấy Phong Ma Bia đang giao phong cùng Thái Cổ Cự Viên và Cự Nhân, trên mặt bia đột nhiên thần quang vạn trượng, chói lọi như lửa cháy. Từng cái đầu lâu Thần Thi khổng lồ xoay chuyển, trong mắt lưu động những cổ phù thần bí.
Những ký hiệu kỳ lạ kia lóe ra hỏa mang trạm trạm, thế mà lại từ trong mắt Thần Thi phiêu rơi xuống.
Uy áp phong cấm thiên địa, đông lại thời không, kinh sợ càn khôn từ phía chân trời hạo hạo đãng đãng trấn áp xuống.
Trong nháy mắt bao phủ cả Táng Thần Chi Địa.
Vu Chi Thủy Tổ đang phát ra tiếng kêu chói tai, mắt thấy Phong Ma Bia bày ra thần uy, cũng giống như bị trấn áp.
Tiếng kêu chói tai của đệ nhất vu trùng bỗng nhiên ngưng bặt.
Nó tựa hồ kiêng kỵ sâu sắc, tựa hồ nhìn thấu sự tình không ổn, thân thể đang định xông lên phía chân trời lại nặng nề rơi xuống cùng ô quang.
Nó rơi xuống bên cạnh Băng Linh.
Băng Linh ẩn núp trong cơ thể Già Nguyệt, nấp trong cơn lốc nước lạnh, vừa nhìn thấy Phong Ma Bia sau khi phong ấn Thủy Linh thì thần uy càng sâu, cũng giống như có chút đứng ngồi không yên.
“Vù vù hô!”
Cơn lốc nước lạnh bọc lấy Băng Linh, thế mà đột nhiên bay khỏi Táng Thần Chi Địa, bỏ chạy về hướng từng ngọn tuyết phong băng sơn bên ngoài băng hồ.
“Vút vút vút!”
Trên mặt bia Phong Ma Bia bắn ra vô số lưu quang, xung kích về phía sông băng bát phương.
“Ùng ùng!”
Từng ngọn núi tuyết đỉnh băng cao mấy ngàn trượng quanh Táng Thần Chi Địa liên tiếp truyền đến thanh âm băng liệt nổ tung. Vô số tảng đá lớn lăn xuống từ thân núi, mỗi một tảng đá đều to bằng ngôi nhà, lực va chạm kinh thiên động địa.
Một đạo tiếp một đạo vết nứt giống như trường hà quanh co, từ trên mặt đất hoang nguyên nứt toác ra.
“Vù vù hô!”
Từ trong những khe hở địa tầng mở ra, phun trào hỗn tạp bảy loại năng lượng tinh luyện cuồng bạo: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, Băng, Lôi. Phía chân trời xám xịt của Thần Táng Tràng cũng giống như bị xé rách, hiện ra khí tức linh lực nồng nặc vô cùng.
“Linh lực tinh thuần thật nồng đậm!” Đôi mắt Tạ Tĩnh Tuyền lộ vẻ quang mang kỳ lạ.
Mọi người từ khi bước vào Thần Táng Tràng, du đãng qua từng cấm địa, cũng chưa từng cảm nhận được linh khí thiên địa.
Thứ bọn họ gặp được chỉ là khí tức lực lượng đơn nhất, đối với võ giả tu luyện Linh Quyết khác nhau mà nói, những năng lượng thuộc tính đơn nhất kia căn bản không cách nào hấp thu.
Nhưng vào giờ khắc này, theo sự biến chuyển của Phong Ma Bia cùng tám cái đầu lâu, Thần Táng Tràng như trời long đất lở, giải phóng ra dòng khí năng lượng làm người ta mê say.
“Oang oang!”
Tám cái đầu lâu khổng lồ, bốn cái như mặt trời chói mắt, bốn cái như đá lăn nặng nề va chạm vào Cự Viên cùng Cự Nhân.
Vô số ký hiệu thần bí hấp thu thiên địa linh khí vừa bỗng nhiên trào ra, bảy loại năng lượng khác nhau nhanh chóng ngưng tụ.
Không lâu lắm, từng cái ký hiệu cự hình như được bơm đầy năng lượng bành trướng, lóng lánh quang mang kinh người.
Những ký hiệu kia như được Phong Ma Bia ngự động, đột nhiên đánh về phía Cự Viên cùng Cự Nhân như những trang giấy.
“Hổn hển! Hổn hển!”
Cự Viên cùng Cự Nhân kịch liệt thở hổn hển, trong mắt toát ra ý sợ hãi.
Từng mảng màn sáng kéo theo ký hiệu cự hình vừa rơi xuống trên người bọn nó, hai vật chủ bị Kim Linh, Thổ Linh dựa vào này giống như lập tức bị phong ấn lần nữa.
Động tác của Cự Viên, Cự Nhân trở nên vô hạn chậm chạp, thân thể cao trăm mét bị ngạnh sanh sanh phong ấn giam cầm, không thể động đậy được nữa.
Bảy đạo thần quang xiềng xích thuận thế từ trên mặt bia dọc theo xuống, chia ra khóa chặt trên người Cự Viên cùng Cự Nhân.
Cùng lúc đó, trong đôi đồng tử của tám đại Thần Thi trên đỉnh đầu cũng hiện lên ý kinh sợ dữ tợn.
Mắt của bọn hắn gắt gao nhìn chằm chằm Cự Viên, Cự Nhân, tựa như đang không tiếng động uy hiếp.
Chỉ vài giây sau.
Một đạo hồn quang Thổ chi thuần túy, một đạo hồn lực Kim duệ vàng óng ánh, tựa như cùng đường, rốt cục chủ động từ trong cơ thể Cự Viên cùng Cự Nhân đi ra.
Mọi người còn chưa kịp nhìn rõ ràng, thần quang xiềng xích lập tức trói chặt Kim Linh, Thổ Linh, trong nháy mắt hút bọn chúng vào mặt bia Phong Ma Bia.
Sau Thủy Linh, Kim Linh cùng Mộc Linh cũng bị Phong Ma Bia phong ấn.
Kể từ đó, trong bảy đại Linh thể, cũng chỉ còn lại có Băng Linh vẫn trốn chạy bên ngoài, chưa bị trấn áp phong ấn.
“Bộp! Lạch cạch!”
Địch Phi cùng Tạp Đăng, một người sống, một người sớm đã chết, chia ra từ trên người Cự Viên cùng Cự Nhân lăn xuống.
Phong Ma Bia cao cao huyền phù tại Táng Thần Chi Địa, tám cái đầu lâu Thần Thi như những ngọn đèn khổng lồ chớp động, du đãng không nghỉ bên cạnh Phong Ma Bia, lấy thần uy vô thượng trấn áp cả Thần Táng Tràng.
“Vù vù hô...”
Một con rắn dài năm mét, toàn thân phát sáng bạc, bị lực lượng nào đó hấp dẫn, từ Thủy Chi Cấm Địa bay tới.
Đây là chân thân của Thủy Linh. Sau khi hồn phách Thủy Linh bị phong ấn, thân thể nó tự nhiên cũng khó thoát khỏi phong cấm, cũng bay vào bên trong Phong Ma Bia rồi biến mất.
Cũng không lâu lắm, một con tê tê màu thổ hoàng, trên người tỏa ra đại địa chi lực thuần túy, cũng bị lực lượng Phong Ma Bia từ Thổ Chi Cấm Địa trói buộc kéo đến.
Chân thân Thổ Linh cũng bị Phong Ma Bia nuốt hết.
Lại một lát sau, một con Linh Thú hình thái nhím kim chói lọi cũng từ Kim Chi Cấm Địa bay tới, giống như trước bị phong ấn.
Đến đây, hồn phách cùng linh thể của Thủy Linh, Thổ Linh, Kim Linh toàn bộ đều bị Phong Ma Bia thu lấy, không còn cách nào gây sóng gió nữa.
“Ùng ùng!”
Tại Thủy Chi Cấm Địa, Thổ Chi Cấm Địa cùng Kim Chi Cấm Địa truyền đến tiếng nổ vang mãnh liệt, thanh âm lớn đến mức cả Thần Táng Tràng cũng có thể nghe thấy.
Kèm theo đó là từng ngọn núi tuyết đỉnh băng ở Băng Chi Cấm Địa nứt vỡ sụp đổ, đại địa xé rách, thiên khung dâng trào linh khí nồng đậm. Tất cả mọi người đều hoảng sợ.
Bọn họ sinh ra một loại cảm giác đáng sợ: Thần Táng Tràng sợ rằng sắp nổ tung!
“Chuyện gì xảy ra?” Đỗ Hướng Dương la hoảng lên.
“Không biết, thật giống như bởi vì Thủy Linh, Thổ Linh, Kim Linh bị phong ấn, bởi vì Băng Linh bỏ chạy tác quái, khiến cho kết giới cấm chế cổ xưa nào đó của Thần Táng Tràng vô hình trung bị phá vỡ.” Ánh mắt Tuyết Mạch Viêm mờ mịt.
“Ngươi là nói Thần Táng Tràng sợ rằng sắp hủy diệt? Không đơn thuần là Băng Chi Cấm Địa, sáu đại cấm địa khác cũng đang trong quá trình nổ tung và từ từ nứt vỡ?” Tần Liệt ngạc nhiên.
“Có lẽ là như vậy.” Tuyết Mạch Viêm cũng không dám xác định.
Trong lúc mọi người nói chuyện, bọn họ không chú ý tới Huyết Yêu bị Băng Linh đông cứng kia, hàn băng khí tức trên người đang nhanh chóng giảm bớt.
Những tia huyết quang nhỏ bé không ngừng du đãng trên người Huyết Yêu, càng ngày càng rõ ràng mãnh liệt.
Nếu có người có thể xâm nhập vào nội bộ Huyết Yêu, sẽ phát hiện Khương Thiên Hưng đang ngồi ngay ngắn ở bộ vị đầu não Huyết Yêu, hai tròng mắt màu đỏ tươi đang chăm chú nhìn một khối cốt tấm huyết quang rạng rỡ trong tay.
“Hưu!”
Bên cạnh Tần Liệt, di thể Huyết Chi Thủy Tổ không bị khống chế bay ra ngoài, xông thẳng về phía Huyết Yêu.
Hắn giống như cảm nhận được khí tức quen thuộc nào đó.
“Oanh!”
Huyết sát khí tức kinh người lại một lần nữa từ trong cơ thể Huyết Yêu ầm ầm bộc phát. Huyết Yêu trong khoảnh khắc khôi phục hành động.
Ánh mắt vốn nên điên cuồng thích giết chóc của Khương Thiên Hưng kỳ dị hiện ra một tia tỉnh táo minh mẫn, giống như trong thời gian ngắn đã khôi phục lý trí.
“Lấy máu làm dẫn, lấy Thần vi đạo, trúc tạo Huyết Kiều!” Khương Thiên Hưng nắm chặt cốt tấm gầm nhẹ.
“Hô!”
Chỉ thấy Huyết Yêu đang ngửa mặt lên trời gầm thét, bộ vị tâm phúc đột nhiên nứt ra một cái hang lớn máu chảy đầm đìa.
Tại cái hang lớn này, mọi người sinh ra cảm giác không gian mở ra, thời không rối loạn đáng sợ.
Vô số lưu quang đẹp mắt như ngân hà, như những mảnh vỡ lực lượng xung kích xuyên thấu ra từ bên trong lỗ máu.
Lỗ máu không ngừng trướng lớn, lực lượng không gian hỗn loạn bên trong càng ngày càng rõ ràng.
“Phế vật! Làm sao đến bây giờ mới đả thông Huyết Kiều?” Một thanh âm âm trầm u tối từ trong lỗ máu truyền ra.
Một đạo huyết quang hiện lên, sau đó chỉ thấy một gã trung niên nhân tài trí bất phàm, người khoác áo choàng đỏ ngầu, đôi đồng tử màu đỏ tươi lóe ra tia sáng yêu dị, đột nhiên xông ra từ dưới thân Huyết Yêu.
Hắn là xuyên qua Huyết Kiều mà đến.
“Khương Chú Triết!” Tuyết Mạch Viêm cắn nát đôi môi, lấy hận ý khắc cốt ghi tâm quát lên.
“Phụ thân, ở giữa xuất hiện rất nhiều biến cố, ta thiếu chút nữa không thể quán thông Huyết Kiều.” Thanh âm Khương Thiên Hưng từ trong đầu Huyết Yêu truyền đến: “May mắn, may mắn cuối cùng cũng thành công hoàn thành chuyện người phân phó.”
“Đồ vô dụng, ngươi để cho ta đợi ở bên ngoài ròng rã bảy tháng lẻ chín ngày!” Khương Chú Triết quát lớn.