Tần Liệt cũng không biết, lúc này tất cả thế lực lớn nhỏ ở Vùng Đất Bạo Loạn đều đang tìm kiếm di thể Thái Cổ sinh linh.
Hắn đang ở trong sơn cốc đợi trong một đống đá.
Tám cái đầu lâu của Thần Thi được đặt rải rác bên cạnh, lộn xộn không có thứ tự, Phong Ma Bia đã bị hắn thu hồi lại, được hắn nghiên cứu nhiều lần.
Hắn thử dùng tinh thần ý thức, lần lượt thẩm thấu vào bề mặt tấm bia, đáng tiếc lần nào cũng bị đẩy bật ra.
Cho dù hắn và Phong Ma Bia có một tia liên lạc, cho dù hắn đã nhỏ máu tươi lên mặt bia, dường như hắn vẫn chưa nhận được sự công nhận thực sự của Phong Ma Bia.
Điều này làm hắn có chút chán nản.
Bất đắc dĩ, hắn tiếp tục dùng hồn tinh, linh thạch để khôi phục lực lượng của mình, khiến bản thân ở vào trạng thái tốt nhất.
Năm ngày sau khi Phan Thiên Thiên truyền tin ra ngoài.
"Phốc!"
Theo một khối hồn tinh nữa vỡ tan, Tần Liệt ngồi tại chỗ trong sơn cốc, hồn hồ trong đầu dấy lên những con sóng cuồn cuộn.
Chân hồn chìm trong hồn hồ bị xung kích gột rửa, từng tia hồn lực tụ tập đến, giống như một loại ngọn lửa kỳ diệu, đang luyện hóa chân hồn.
Hắn đang tiến vào Thông U Cảnh hậu kỳ.
Ngày thứ sáu.
Đỗ Hướng Dương và mọi người ngừng tìm kiếm di thể Thái Cổ sinh linh, cả nhóm một lần nữa tụ tập trên bờ cát, mỗi người nói rõ phát hiện của mình.
"Trên hòn đảo khô cằn này có ba bộ di cốt Thái Cổ sinh linh, một cường giả Tu La Tộc, hai bộ hài cốt hung thú Cự Linh Tộc."
"Trong nước biển xung quanh nổi bốn thi thể cường giả, hai người Hôi Dực Tộc, một con hung thú, còn có một tộc nhân Mộc Tộc."
"Trên hòn đảo đối diện có một bộ xương rồng trắng."
Mọi người trao đổi mục tiêu mình tìm được.
"Một phần di thể của những Thái Cổ sinh linh trong Thần Táng Tràng quả nhiên đã theo chúng ta thoát ra ngoài." Đỗ Hướng Dương sờ cằm, thở dài một hơi nói: "Hài cốt của cường giả Tu La Tộc trên hòn đảo này, lúc còn sống nhất định tu luyện hỏa diễm lực, mỗi một đốt xương của hắn đều chứa đựng viêm lực cuồn cuộn. Đáng tiếc, đáng tiếc ta không dám động, không dám làm bừa."
"Tộc nhân Mộc Tộc kia, trên người có sinh mệnh tinh khí nồng đậm." Tạ Tĩnh Tuyền nhìn về phía Tuyết Mạch Viêm, lạnh nhạt nói: "Đối với ngươi và ta mà nói, di thể của tộc nhân Mộc Tộc đó đều có trợ giúp cực lớn."
"Chỉ có thể chờ Tần Liệt." Tuyết Mạch Viêm cũng có chút bất đắc dĩ.
Mẹ của nàng cần Sinh Mệnh Chi Tuyền để khôi phục chức năng sống, di thể của cường giả Mộc Tộc kia, sau khi hồn diệt, sinh mệnh tinh khí trong cơ thể vẫn được bảo tồn hoàn hảo.
Một khi đem sinh mệnh tinh khí bên trong đề luyện, ngưng tụ thành Sinh Mệnh Chi Tuyền, mẹ của nàng có thể tỉnh lại, có thể tinh thần phấn chấn đứng lên, đó thật sự là lý tưởng mà nàng tha thiết ước mơ.
Chỉ tiếc là đã có kinh nghiệm chết thảm của Dạ Ức Hạo và Hoàng Xu Lệ, nên tất cả mọi người không dám hành động thiếu suy nghĩ.
"Ta cũng nhắm trúng một mục tiêu." Tống Đình Ngọc đôi mắt sáng lóe lên dị quang, cũng âm thầm mong đợi.
"Tần Liệt chẳng lẽ còn chưa tìm được Phong Ma Bia?" Lạc Trần cau mày nói.
"Không nên a." Đỗ Hướng Dương ngạc nhiên, nhìn về phía hải vực xa xôi, "Thời gian trước ta thấy hắn khống chế thân thể Huyết Tổ, hoành hành không sợ trên mặt biển, ta nghĩ hắn muốn tìm Phong Ma Bia hẳn là rất nhanh mới đúng."
"Có lẽ bị chuyện gì đó làm chậm trễ." Tống Đình Ngọc chen vào nói.
"Phan gia sẽ đến trong một hai ngày tới." Tạ Tĩnh Tuyền giọng trong trẻo lạnh lùng nhắc nhở mọi người.
Mọi người theo bản năng nhìn về phía một sơn động.
Trong sơn động cách mọi người mấy ngàn mét, Phan Thiên Thiên còn bị giam cầm, tất cả mọi người đang đợi Phan gia đến, dùng nàng để cò kè mặc cả với Phan gia.
"Về Thiên Thiên..." Tuyết Mạch Viêm muốn nói lại thôi.
Mọi người đang thảo luận sôi nổi, vừa nghe nàng nhắc tới Phan Thiên Thiên, bỗng nhiên im lặng.
Sắc mặt mọi người rất khó coi.
Nhìn vẻ mặt của mọi người, Tuyết Mạch Viêm không khỏi thở dài, biết rằng e là không có cách nào thay đổi cách nhìn của họ đối với Phan Thiên Thiên, chỉ có thể im miệng.
"Có Linh Khí phi hành đang gào thét bay tới!"
Cao Vũ ở xa nhất, vốn đang tĩnh tọa dưới một gốc cây, lúc này đột nhiên mở mắt, con ngươi lộ ra tia sáng lạnh lẽo.
Mọi người đều biến sắc.
"Nhất định là người của Phan gia!" Đỗ Hướng Dương kêu lên.
"So với thời gian dự tính nhanh hơn rất nhiều, sao có thể như vậy?" Tống Đình Ngọc lo lắng, "Chết tiệt, Tần Liệt chạy đi đâu rồi? Đến bây giờ vẫn chưa về!"
"Trước đừng để ý đến Tần Liệt!" Đỗ Hướng Dương trầm ngâm một chút, hít một hơi sâu, nói: "Cao Vũ! Xin hãy đưa Phan Thiên Thiên tới đây!"
Cao Vũ gật đầu.
Trong sơn động cách đó mấy ngàn mét, vô số oán linh trói buộc Phan Thiên Thiên, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, trên trán đầy mồ hôi lạnh, nàng bị âm khí của những u hồn oán linh đó ăn mòn, gần đây vẫn luôn ở trong trạng thái hoảng sợ bất an.
Những oán linh đó bỗng nhiên bay lên, mang theo thân thể nàng, từ trong sơn động lao ra.
Bay một mạch đến giữa mọi người mới chậm rãi hạ xuống, oán linh ngưng tụ thành những sợi dây thừng màu xám tro, vẫn trói chặt nàng.
Phan Thiên Thiên run run môi, muốn nói chuyện, lại bị lực giam cầm của oán linh làm cho không mở miệng được.
Đôi mắt nàng tha thiết nhìn về phía Tuyết Mạch Viêm, trong mắt tràn đầy vẻ cầu xin, hy vọng Tuyết Mạch Viêm sẽ giơ cao đánh khẽ, giúp nàng cầu tình.
"Ta đã thử rồi… nhưng vô dụng, ta không giúp được ngươi." Tuyết Mạch Viêm không dám nhìn nàng.
Phan Thiên Thiên mặt xám như tro tàn, quả nhiên là tuyệt vọng, biết lần này e rằng dữ nhiều lành ít.
"Nếu Phan gia coi ngươi là chuyện quan trọng, có lẽ, ngươi có thể không chết." Đỗ Hướng Dương lạnh nhạt nói.
Lời vừa nói ra, trong mắt Phan Thiên Thiên lại một lần nữa dấy lên ngọn lửa hy vọng.
Nàng ký thác hy vọng vào đại bá Phan Thông của mình, cảm thấy Phan Thông vì nàng, có thể sẽ thỏa hiệp, làm cho nàng có thể tránh được một kiếp.
Nàng đang âm thầm mong đợi.
"Tới rồi! Thật là nhanh!" Lạc Trần lạnh lùng nói.
Mọi người ngưng thần nhìn.
Chỉ thấy trong biển mây mênh mông, ba chiếc thủy tinh chiến xa ánh sáng ảm đạm, lộ ra những vết nứt nhỏ, loạng choạng bay tới.
Những chiếc chiến xa vốn nên rực rỡ sáng ngời, giờ đây trông như bị cuồng phong bão táp tàn phá, vô cùng thê thảm đáng thương.
Nhưng những người trên chiến xa, ai nấy đều tinh thần phấn chấn, ánh mắt tham lam nóng rực, không cách nào che giấu.
"Có dao động khí huyết rất mạnh! Vô cùng cường đại!" Một tộc lão Phan gia, hai tay cầm một khối gương sáng trong suốt, cả người run rẩy kêu lên: "Còn không chỉ một luồng! A! Hơn mười luồng khí huyết cuồn cuộn, nơi này, nơi này có ít nhất hơn mười di thể Thái Cổ sinh linh!"
Người của Phan gia trên ba cỗ thủy tinh chiến xa, như được tiêm máu gà, toàn bộ đều phấn khích.
"Tìm Thiên Thiên trước!" Phan Thông vung tay, cũng hưng phấn nói: "Trước tiên thông qua nó để biết rõ tình hình nơi này! À, đúng rồi, nó nói nơi này còn có vài người bạn của nó..." Trong mắt Phan Thông hiện lên sát cơ rõ ràng.
Những võ giả Phan gia đó, trước khi đến đã thống nhất ý kiến, tự nhiên biết nên làm thế nào.
"Đừng, chúng tôi ở đây." Đỗ Hướng Dương cất giọng hét lên.
Dù sao sớm muộn gì cũng sẽ bị phát hiện, Đỗ Hướng Dương cũng không định che giấu, liền hướng về phía biển mây mà biểu lộ vị trí.
Người của Phan gia trên thủy tinh chiến xa bỗng nhiên im bặt, ba cỗ chiến xa rách nát nhanh chóng bay tới.
Rất nhanh, ba cỗ thủy tinh chiến xa đều hạ xuống hòn đảo khô cằn, gần trăm tộc nhân Phan gia cảnh giới khác nhau, lần lượt bước xuống xe, không nói một lời mà vây quanh lại.
"Tuyết, Tuyết tiểu thư?"
"Thiên Kiếm Sơn Lạc Trần và Đỗ Hướng Dương?"
"Những người kia là ai?"
Có người nhận ra Tuyết Mạch Viêm, Lạc Trần và Đỗ Hướng Dương, nhưng đối với Cao Vũ, Tống Đình Ngọc, Tạ Tĩnh Tuyền thì không biết, cảm thấy rất xa lạ.
"Tuyết tiểu thư ngài cũng ở đây sao?" Phan Thông đến nơi, ôn hòa cười cười, rồi nói: "Thiên Thiên sao lại bị các ngươi trói lại? Sao vậy? Chẳng lẽ các ngươi có mâu thuẫn nhỏ?"
Tuyết Mạch Viêm ở Huyễn Ma Tông danh tiếng rất lớn, rất được tông chủ Vũ Lăng Vi coi trọng, chỉ cần là thế lực thuộc hạ của Huyễn Ma Tông, không ai không biết nàng.
Trong mắt rất nhiều người, tương lai Tuyết Mạch Viêm sẽ là tông chủ tương lai, sẽ được Vũ Lăng Vi ủy thác trọng trách, thay thế bà ta chấp chưởng tương lai.
Trước kia, mỗi lần Phan Thông đến Huyễn Ma Tông nộp cống phẩm, khi nhìn thấy Tuyết Mạch Viêm đều cung kính hết mực, không dám có một chút chậm trễ, hắn vẫn luôn cố ý lấy lòng Tuyết Mạch Viêm, hy vọng Tuyết Mạch Viêm chiếu cố Phan Thiên Thiên thật tốt.
Lần này đột nhiên nhìn thấy Tuyết Mạch Viêm, vai vế của hắn nhất thời còn chưa chuyển biến kịp, vẫn tỏ ra vô cùng khiêm tốn hữu lễ.
Tuyết Mạch Viêm vẻ mặt chán ghét nhìn Phan Thông.
Những lời nói của tộc nhân Phan gia trên thủy tinh chiến xa, nàng nghe rất rõ, sự tham lam nóng bỏng trong mắt những người đó, từ trước đến nay chưa từng che giấu.
Nàng rõ ràng hiểu mục đích của người Phan gia khi đến đây.
Từ ba cỗ thủy tinh chiến xa rõ ràng đã bị tàn phá, nàng càng biết Phan gia gấp không thể chờ!
Hôm nay, Phan Thông còn giả tạo, tươi cười mà đến, trong mắt nàng quả thực là buồn nôn xấu xí không nói nên lời.
"Khi chưa có sự cho phép của chúng ta, Thiên Thiên đã tiết lộ tin tức của chúng ta cho các ngươi, cho nên chúng ta đã giam cầm nó." Tuyết Mạch Viêm không muốn cùng Phan Thông giả dối, một lời nói rõ mấu chốt, "Chỉ cần các ngươi lập tức rời đi, không lảng vảng ở khu vực này, ta có thể bảo đảm Thiên Thiên tuyệt đối không sao."
"Chúng ta đến đây là để giúp các ngươi." Phan Thông vội nói.
"Hoặc là các ngươi đi, hoặc là chúng ta giết Phan Thiên Thiên." Đỗ Hướng Dương càng thêm trực tiếp dứt khoát.
Phan Thiên Thiên đôi mắt tha thiết nhìn đại bá Phan Thông.
"Gia chủ, bọn họ biết chúng ta đến vì cái gì." Một người thấp giọng nói, sát cơ nồng đậm trong mắt dần dần lộ ra.
Nụ cười trên mặt Phan Thông từ từ thu lại, rất nhanh sắc mặt liền hoàn toàn âm trầm xuống, "Thả Thiên Thiên, bó tay chịu trói, ta có thể đáp ứng các ngươi, sẽ không lấy mạng các ngươi. Trước khi đến, ta đã đáp ứng Thiên Thiên, sẽ không đại khai sát giới với các ngươi, điểm này ta có thể bảo đảm!"
"Nếu không thả thì sao?" Tống Đình Ngọc hừ lạnh một tiếng.
"Vậy thì tất cả các ngươi đều phải chôn cùng Thiên Thiên!" Phan Thông cau mày.
"Tuyết Mạch Viêm có thể là thiên chi kiêu nữ của Huyễn Ma Tông, còn có hai ả đàn bà này, thật là một người đẹp hơn một người." Phan Đào liếm mép, đôi mắt ti hí đầy sắc dục đảo qua người Tuyết Mạch Viêm, Tạ Tĩnh Tuyền và Tống Đình Ngọc, "Đại ca, ngươi biết ta thích món này mà, hắc hắc." Hắn là em ruột của Phan Thông, tứ thúc của Phan Thiên Thiên.
"Cao Vũ, giết Phan Thiên Thiên đi, ta thấy những người Phan gia này, từ đầu đến cuối không có ý định bỏ qua cho chúng ta." Đỗ Hướng Dương nhún vai.
Hắn cẩn thận nhìn chằm chằm Phan Thông.
Cao Vũ, Tuyết Mạch Viêm, bao gồm cả Phan Thiên Thiên, tất cả đều nhìn sâu vào Phan Thông.
Phan Thông im lặng không nói.
..