Trong sơn cốc tiếng sấm rung trời, đồng tử Tịch Diệt Lão Tổ đột nhiên hiện ra một vòng màu xám, như màn trướng che khuất mặt trời.
Sấm sét bạo liệt bao trùm cả sơn cốc phút chốc dừng lại một cách quỷ dị. Tất cả tia chớp rực rỡ như biến thành những cành liễu óng ánh, không còn vặn vẹo.
Tiếng thét to bên ngoài cốc cũng tùy theo thu liễm. Không bao lâu sau, một gã trung niên nhân cao hơn hai mét, khoác trọng giáp thanh u, đạp những bước chân trầm trọng nhanh chóng đi vào sơn cốc.
“Thùng thùng, thùng thùng...”
Đại địa sơn cốc dưới bước chân của hắn như đang run sợ, phát ra tiếng rên rỉ không chịu nổi gánh nặng.
“Lôi Diêm sư thúc.” Vừa thấy người này xuất hiện, Sở Ly lập tức cung kính hành lễ.
“Sư huynh.” Lôi Diêm bước vào sơn cốc, trên khuôn mặt có đường nét thô kệch cương nghị hiện ra biểu lộ ngưng trọng: “Căn cứ tin tức Sư Tú Linh đưa tới, bên trong những di thể Thái Cổ sinh linh kia còn có Tu La Chiến Thần đã vẫn lạc!”
Đôi mắt màu nâu xám của Tịch Diệt Lão Tổ lóe lên một tia điện mang, trầm ngâm một chút rồi nói: “Ngươi đưa tin cho Hắc Tư Đặc, bảo hắn và ngươi, còn có Sở Ly cùng nhau xuất phát, lập tức tiến về Lạc Nhật quần đảo!”
“Hắc Tư Đặc?” Sở Ly hoảng sợ thất sắc.
Ngay cả Lôi Diêm cũng hơi kinh hãi: “Sư huynh, huynh để Hắc Tư Đặc cùng đi qua? Không phải là...?”
“Lão tổ, Hắc Tư Đặc đại nhân chính là cường giả Tu La Tộc, hắn đi qua chọn lựa di thể Thái Cổ sinh linh, chẳng phải là...?” Sở Ly la hoảng lên.
“Chúng ta nợ Tu La Tộc một ít ân tình, để hắn lựa chọn một cỗ di thể tổ tông, coi như đền bù tổn thất.” Tịch Diệt Lão Tổ trầm giọng nói.
Dừng một chút, Tịch Diệt Lão Tổ lại nói: “Tiểu tử tên Tần Liệt này cũng không biết ngươi sống hay chết mà rõ ràng nguyện ý chia sẻ ba bộ di thể Thái Cổ sinh linh... Đứa bé này không tệ.”
“Sư huynh, bên ngoài đồn đại tiểu tử này chính là dư nghiệt Huyết Sát Tông, cũng tu luyện Huyết Linh Quyết.” Lôi Diêm nhắc nhở một câu.
Sở Ly cười khổ một tiếng, giải thích: “Hắn thật sự tu luyện Huyết Linh Quyết.”
“Chúng ta cùng Tu La Tộc đều có thể bình thường lui tới, quản cái gì Huyết Sát Tông?” Tịch Diệt Lão Tổ chẳng hề để ý phất tay: “Năm đó Tu La Tộc xâm nhập Bạo Loạn Chi Địa, ăn sống nuốt tươi, lột da không ít võ giả của các thế lực, được xưng là tà ác yêu ma. Sát nghiệt mà Tu La Tộc tạo thành năm đó ở Bạo Loạn Chi Địa căn bản không phải đám người Khương Chú Triết có thể so sánh được.”
“Ta hiểu rồi.” Lôi Diêm gật đầu: “Ta lập tức đưa tin cho Hắc Tư Đặc.”
“Đi đi, tiện thể đem cái tên Tần Liệt kia đưa đến Lôi Thần Bào Hao cho ta.” Tịch Diệt Lão Tổ nói.
Huyễn Ma Tông, một tòa cung điện to lớn. Trong cung điện dựng đứng rất nhiều pho tượng, những pho tượng kia đều cao hơn mười mét, kỳ dị không ngừng biến ảo diện mạo, khiến người ta không thể phân biệt.
Trong cung điện, Tuyết Mạch Viêm quỳ rạp trên đất, lẳng lặng chờ đợi.
Trên bảo tọa đại biểu cho Tông chủ, một nữ tử thân ảnh mơ hồ như cái bóng hư ảo cũng đang biến ảo liên tục.
Thế nhưng thanh âm của nàng lại vô cùng rõ ràng: “Ta đã để Tú Linh đưa tin cho Tịch Diệt Tông, để Tịch Diệt Tông chọn lựa ba bộ di thể Thái Cổ sinh linh. Chỉ cần Tịch Diệt Tông phái người tới, liền có nghĩa là sẽ không để ý thân phận Huyết Sát Tông của các ngươi.”
“Đa tạ sư phụ ưu ái.” Tuyết Mạch Viêm nói khẽ.
“Thiên Kiếm Sơn bên kia, Lạc Nam cùng Yến Bạch Y đã khởi hành, không bao lâu nữa sẽ bước vào Thiên Lục Đại Lục, đi tới Lạc Nhật quần đảo.” Thanh âm Vũ Lăng Vi nhu hòa, có một loại lực lượng thần kỳ trấn an tâm thần người khác: “Đạt được sự tán thành của Thiên Kiếm Sơn cùng Tịch Diệt Tông, hơn nữa còn có Huyễn Ma Tông, trong Lục Đại Bạch Ngân cấp thế lực đã có một nửa không còn tuân thủ ước định năm đó. Điều này có nghĩa là Huyết Sát Tông có thể tái xuất ánh mặt trời rồi.”
Tuyết Mạch Viêm đang quỳ rạp trên đất, hai vai run rẩy, hốc mắt dần dần ướt át.
Đây là lý tưởng cả đời của tất cả môn nhân Huyết Sát Tông!
“Như vậy, Hắc Vu Giáo cùng tam đại gia tộc sẽ không cách nào dùng đại nghĩa, không thể lại đem Huyết Sát Tông định tính là dư nghiệt phải diệt trừ.” Vũ Lăng Vi than nhẹ một tiếng, lại nói: “Nhưng nếu bọn hắn một lòng muốn diệt trừ Huyết Sát Tông, lấy danh nghĩa tranh đấu giữa các thế lực, các ngươi vẫn rất khó chống lại.”
Tuyết Mạch Viêm quỳ sát, khẽ cắn răng, ánh mắt kiên định.
“Trong cấp độ tranh đấu này, ta không có cách nào giúp đỡ các ngươi, bởi vì Huyết Sát Tông các ngươi cũng là Bạch Ngân cấp thế lực, cũng không phải là phụ thuộc của Huyễn Ma Tông.” Vũ Lăng Vi nghiêm túc nói.
“Ta hiểu.” Tuyết Mạch Viêm nhẹ nhàng gật đầu.
Tranh đấu giữa các thế lực Bạch Ngân cấp từ trước đến nay vô cùng tàn khốc. Trừ phi Huyết Sát Tông cam nguyện từ bỏ tự chủ, dùng thân phận người phụ thuộc quy thuận Huyễn Ma Tông, nếu không Huyễn Ma Tông không có lý do tham gia.
Bạo Loạn Chi Địa tuy chưa bao giờ ngừng tranh đấu, nhưng dù là đấu tranh tàn khốc đến đâu cũng có những quy tắc nhất định cần tuân thủ.
“Hy vọng Hắc Vu Giáo cùng tam đại gia tộc, trải qua hơn một ngàn năm đuổi giết, có thể khắc chế chính mình, không lại tiếp tục nữa. Haizz, con đường các ngươi chọn, theo ta thấy là vô cùng gian nan.” Vũ Lăng Vi lắc đầu.
“Đây là tâm nguyện của mẹ ta, cha ta, còn có tất cả trưởng lão Huyết Sát Tông. Bất luận gian nan thế nào, bất luận phải trả giá cái gì, chúng ta đều phải đi tiếp.” Ngữ khí Tuyết Mạch Viêm kiên định.
“Được rồi, đi đi, đi tìm phụ thân ngươi. Hy vọng ngàn năm sau, hắn còn giữ được bá khí cùng lực lượng năm đó.” Vũ Lăng Vi phất tay.
Tuyết Mạch Viêm dập đầu, sau đó phiêu nhiên rời đi.
Lạc Nhật quần đảo.
Bốn người Tạ Tĩnh Tuyền, Tống Đình Ngọc, Lạc Trần, Đỗ Hướng Dương đem toàn bộ thời gian, tinh lực dùng vào việc chọn lựa di thể Thái Cổ sinh linh, hấp thu hết thảy những gì còn lưu lại bên trong di thể.
Tần Liệt cũng không nhàn rỗi.
Mượn nhờ Hồn Tinh và Phong Ma Bia, hắn ngày đêm đều bổ sung hồn lực và khí huyết chi lực để cung cấp cho Trấn Hồn Châu thu nạp thai nghén sinh linh mới.
Ngày hôm nay.
Hồn lực thật vất vả mới khôi phục cùng với máu tươi vừa ngưng luyện lại bị Trấn Hồn Châu kéo ra ngoài. Ý thức của hắn ngưng tụ thành một sợi chân hồn, hình chiếu vào Trấn Hồn Châu, bình tĩnh quan sát.
Hắn đã thành thói quen làm như vậy.
Gần đây, cơ hồ cứ cách ba đến năm ngày, Trấn Hồn Châu sẽ truyền đến lực hút mãnh liệt, hút đi hồn lực cùng máu tươi của hắn. Hắn mỗi lần đều im lặng quan sát.
Bên trong không gian Trấn Hồn Châu, một hành lang quang lưu dài không thấy điểm cuối như trường hà đi thẳng vào nơi cấm địa sâu thẳm bên trong.
Trong dòng trường hà này có máu tươi đỏ thẫm lưu động, có hồn lực tinh thuần cuộn trào, kéo dài hướng về thiên địa bao la mờ mịt phía sâu.
Trong nháy mắt, máu tươi ngưng luyện trong cơ thể hắn cùng hồn lực bị hút ra đều hợp nhập vào bên trong trường hà. Dưới sự quan sát của hắn, trường hà như dải lụa, từng chút co rút lại hướng vào bộ phận thiên địa bên trong.
Linh hồn Tần Liệt một đường đi theo.
Dải lụa hút hồn lực và máu tươi của hắn trước tiên rút vào không gian thứ nhất. Tại không gian này, từng bức Linh Trận Đồ cùng Hàn Băng Ý Cảnh Đồ lơ lửng trên cao.
Huyết Tổ chi thân được một đoàn huyết quang bao bọc cũng nằm tại không gian này, bất động như mạch máu.
Nghiêm khắc mà nói, đây là không gian thứ hai của Trấn Hồn Châu. Lọt vào tầm mắt đều là khí tức bao la mờ mịt, lượn lờ không tan. Chỉ là, trong không gian nhìn như bao la này, vật thực sự tồn tại cũng chỉ có năm bức cự đồ giống như đám mây, còn có Huyết Tổ chi thân.
Hôm nay, trong cảm giác linh hồn của Tần Liệt, mảnh không gian này tựa hồ không bao la như trong tưởng tượng.
Phía sau không gian của những bức Linh Trận Đồ có một khu vực mây trôi cuộn trào, giống như vật sống. Đó là nơi dải lụa hút hồn lực và máu tươi của hắn cuối cùng biến mất.
Tần Liệt rất rõ ràng, đó là thông đạo đi tới không gian tiếp theo, cũng chính là tầng thứ ba của Trấn Hồn Châu.
Sợi linh hồn này của hắn bồng bềnh thấm thoát đi tới khu vực mây trôi cuộn trào, do dự một chút rồi thử nhảy vào trong đó.
Đột nhiên, một loại đau đớn như tê liệt đâm vào linh hồn hắn khiến hắn run rẩy dữ dội.
Tuy nhiên, ngay tại khoảnh khắc tiếp theo, sợi linh hồn của Tần Liệt rốt cuộc cũng đột phá cấm chế, bước vào tầng thứ ba Trấn Hồn Châu.
Tiến thẳng vào không gian thứ ba!
Một đồ án khổng lồ phức tạp thần kỳ đến mức làm cho người ta hoa mắt thần mê, như một tấm mạng nhện bao trùm toàn bộ thiên địa, tràn ngập tại từng ngóc ngách của không gian tầng thứ ba!
Từng đường cong sáng ngời, rậm rạp chằng chịt, như vô số gân mạch huyết quản trong cơ thể người, thần bí khó lường, đan xen tổ hợp thành đồ án khó diễn tả bằng lời. Tại nội bộ đồ án khổng lồ này khảm nạm rất nhiều trận đồ cơ sở, còn có thêm nhiều Linh Trận Đồ trung cấp đủ loại huyền diệu mà Tần Liệt chưa từng gặp qua.
Linh hồn hắn vừa tiến vào liền đụng chạm phải những đường cong không chỗ nào không có kia. Sợi linh hồn này lập tức bị vô số tin tức nhồi vào, bị bao phủ phợp trời.
Mạng nhện cự đồ tràn ngập toàn bộ không gian như ngọn đèn thần được thắp sáng, lập tức tách ra cường quang đẹp mắt, toàn bộ không gian thoáng cái sáng ngời đến cực điểm.
Sợi linh hồn của Tần Liệt bị tin tức khổng lồ kia trùng kích, hồn lực còn thừa không nhiều lắm cực tốc tiêu hao. Sợi linh hồn lập tức bắt đầu mơ hồ, hơn nữa rất nhanh tiêu tán.
“Hô!”
Tinh nguyên bản chất nhất của linh hồn phút chốc xuyên việt tầng thứ hai, đạt tới tầng thứ nhất, lại trực tiếp từ mi tâm hắn bay ra, quay về Hồn Hồ.
Trong chốc lát, rất nhiều tri thức, tin tức về việc vẽ khắc Linh Trận Đồ như thủy triều bao phủ mà đến, như từng cái ấn ký tinh thần sáng trong rơi vào sâu trong linh hồn hắn.
Tần Liệt ngồi ngay ngắn, vẫn không nhúc nhích, ánh mắt u ám không ánh sáng, lâm vào một loại cảnh giới nào đó.
Hắn đang tiêu hóa tin tức khổng lồ kia, tổ hợp sắp xếp, lý giải những kiến thức đại biểu cho Linh Trận Đồ.
Đồng thời, một thanh âm hùng vĩ không ngừng ầm ầm vang vọng trong đầu hắn, chấn cho hắn đầu váng mắt hoa:
“Linh Trận Đồ, chính là mạch lạc của thiên địa, là quy tắc chi tuyến, là hình thức biểu hiện nhỏ bé nhất, chân thật nhất, trực quan nhất của lực lượng!”