“Tuyết... Tuyết sư tỷ!”
Miêu Thái bỗng nhiên nghe được tin tức này, rõ ràng khiếp sợ, tinh thần thoáng buông lỏng.
Liền vào lúc này, từng con huyết xà giãy dụa, cắn xé hướng về phía đông đảo thân ảnh do Miêu Thái huyễn hóa ra.
Huyết quang lấp lánh bắn tung tóe, những phân thân do Miêu Thái dùng Tử Huyễn Thiên Kính tạo thành liên tiếp hóa thành sương mù tím tiêu tán.
“Nói hươu nói vượn! Tuyết sư tỷ sao lại là môn nhân Huyết Sát Tông!”
Từng sợi sương mù tím hội tụ làm một, những ảo ảnh Miêu Thái biến mất, thay vào đó là một vầng trăng lưỡi liềm màu tím tinh quang đẹp mắt quỷ dị lăng không hiện ra.
Tử Nguyệt treo cao trên đỉnh đầu Tần Liệt.
“Nguyệt Vẫn!” Miêu Thái hừ lạnh.
Tử Nguyệt trong trẻo nhưng lạnh lùng âm hàn phút chốc tỏa ánh sáng tím vạn trượng. Một chùm dòng lũ tinh thần chập trùng theo vầng sáng Tử Nguyệt chiếu rọi lên người Tần Liệt.
Vầng sáng Tử Nguyệt giống như xuyên thấu linh hồn bích chướng, phản chiếu trong đầu Tần Liệt, treo cao trên Hồn Hồ.
Quang mang màu tím rung động khuếch tán, nhộn nhạo trong óc Tần Liệt, mê loạn tâm trí. Tinh thần tà lực khiến chân hồn thất thủ thuận thế thẩm thấu tới.
“Oanh!”
Tần Liệt rung mạnh, chân hồn nhìn thấy đâu đâu cũng là ánh sáng tím đẹp mắt, như bị một đại dương mênh mông màu tím bao phủ, không phân rõ chân thật hư ảo.
Cơ hồ đồng thời, ánh sáng lạnh màu tím mang theo phong hàn lăng lệ ác liệt thừa cơ dũng mãnh lao vào thân thể hắn, bắt đầu phá hoại gân mạch hài cốt, phong tỏa đan điền Linh Hải.
Tử Huyễn Thiên Kính là Linh quyết kỳ lạ của Huyễn Ma Tông, một khi thế công phát ra, lập tức tiến hành áp chế đồng thời cả linh hồn và thân thể.
Linh hồn thất thủ, thân thể bị quản chế, võ giả sẽ lập tức mất đi sức chiến đấu, chỉ có thể mặc người chém giết.
“Xuy xuy xuy!”
Từng sợi mang quang màu tím không ngừng thoáng hiện trên người Tần Liệt, phun ra nuốt vào hào quang từ hai con ngươi và trong lỗ tai hắn.
Miêu Thái hừ lạnh một tiếng, hai tay liên tiếp bắn ra cầu vồng tím, hình thành ấn ký thần diệu, từng cái ấn lên người Tần Liệt.
Những vầng trăng lưỡi liềm màu tím trong trẻo nhưng lạnh lùng như những đóa hoa nhỏ yêu dị nở rộ trên người Tần Liệt.
Trên cổ, trên mặt, trán, cánh tay Tần Liệt hiện ra từng khối Linh Lung Tử Nguyệt, tạo thành tầng tầng lớp lớp phong ấn giam cầm.
Tần Liệt đã không thể động đậy.
“Chúng ta nhọc lòng đưa Miêu Thái đến Huyễn Ma Tông tu luyện quả nhiên là quyết định chính xác nhất.” Trên cung điện trong cốc, Miêu Văn Phàm mỉm cười: “Huyễn Ma Tông không hổ là Huyễn Ma Tông, Linh quyết xác thực huyền ảo thần kỳ, mạnh hơn Linh quyết của Miêu gia chúng ta một bậc.”
“Đáng tiếc, Huyễn Ma Tông lại không cho phép Miêu Thái truyền thụ Linh quyết hắn tu tập tại đó cho tộc nhân Miêu gia.” Miêu Khang thở dài.
“Miêu Thái chỉ cần không đi sai đường, tương lai Huyễn Ma Tông tất nhiên có một chỗ cho hắn cắm dùi!” Miêu Dương Húc khẽ quát một tiếng, lại nói: “Trăm năm sau, chờ Miêu gia tích lũy đầy đủ, còn phải dựa vào địa vị của Miêu Thái tại Huyễn Ma Tông mới có thể thử tiến giai lên Bạch Ngân Cấp.”
Bốn vị Cốc chủ còn lại đều thâm sâu chấp nhận, âm thầm gật đầu, coi Miêu Thái là nhân vật trọng yếu trong tương lai.
“Không hổ là từ nhỏ lớn lên ở Huyễn Ma Tông.” Ngoài sơn cốc, Hình Vũ Mạc thở dài một hơi, nhẹ nhàng lắc đầu.
“Ngàn năm trước Huyễn Ma Tông chính là một trong những thế lực cường đại nhất Bạo Loạn Chi Địa, nội tình của họ... hoàn toàn chính xác rất đáng sợ. Ai, hai đứa con trai của chúng ta thiên phú quá kém, không qua được khảo nghiệm của Huyễn Ma Tông, không thể đạt được cơ hội tu luyện tại đó, bằng không thì...” Hình Vũ Viễn cũng vẻ mặt tiếc nuối.
Thân là thế lực phụ thuộc Huyễn Ma Tông, Kim Dương Đảo cùng Thanh Nguyệt Cốc đều có tư cách đưa tiểu bối đến Huyễn Ma Tông, trải qua khảo nghiệm về thiên phú cùng tính bền dẻo.
Chỉ cần thông qua khảo nghiệm, những tiểu bối đó sẽ được Huyễn Ma Tông tiếp nhận, trở thành đệ tử. Sau đó, họ chỉ cần giao nạp thêm một ít Linh Thạch bồi dưỡng, Huyễn Ma Tông sẽ dốc lòng dạy dỗ, cho những đệ tử kia không gian phát triển.
Miêu Thái chính là người đã thông qua khảo giáo từ khi còn trẻ, trở thành môn nhân Huyễn Ma Tông.
Huyễn Ma Tông là thế lực Bạch Ngân Cấp, tài nguyên khổng lồ, các loại linh kỹ Linh quyết cao giai nhiều đến hoa mắt, lại có trưởng lão chuyên môn dạy bảo, đảm bảo từng môn nhân đều có thể biến thiên phú thành thực lực cường đại.
Huyễn Ma Tông cũng thông qua phương thức này để trói buộc chặt chẽ các thế lực Xích Đồng Cấp dưới trướng.
“Huyết Sát Tông... Dù sao cũng đã xuống dốc, cho nên đệ tử từ đó đi ra thua kém Miêu Thái một bậc cũng là chuyện đương nhiên.” Hình Vũ Viễn như có điều suy nghĩ nói.
Theo góc độ quan sát của hắn, cuộc giao phong giữa Tần Liệt và Miêu Thái có thể xem như màn đọ sức giữa Huyết Sát Tông và Huyễn Ma Tông.
Tần Liệt đến từ Huyết Sát Tông, Miêu Thái đến từ Huyễn Ma Tông, phân biệt được hai thế lực Bạch Ngân Cấp dạy dỗ. Theo chiến cuộc trước mắt, Miêu Thái lớn lên tại Huyễn Ma Tông tựa hồ mạnh hơn Tần Liệt một bậc.
Bọn hắn cảm thấy điều này cũng là lẽ thường. Huyết Sát Tông trải qua ngàn năm yên lặng, tiểu bối có thể đánh một trận với Miêu Thái như vậy đã là tương đối không dễ trong mắt bọn hắn.
“Miêu Thái, không sai biệt lắm là được rồi.” Miêu Mỹ Du thần thái lười biếng nói.
Giờ phút này, Miêu Thái vẫn đang thi triển Tử Nguyệt ấn ký, liên tiếp đặt từng cái ký hiệu lên người Tần Liệt, khiến toàn thân hắn ánh sáng tím rạng rỡ, bị đông đảo ấn ký cấm cố thân thể.
Tần Liệt đi theo huynh đệ Hình gia mà đến, nàng coi như không nể mặt Huyết Sát Tông thì cũng phải cho Hình Vũ Mạc hai người chút tình mọn. Miêu Mỹ Du cũng không muốn Tần Liệt bại quá khó nhìn, không muốn hắn trọng thương để rồi khó ăn nói.
“Ầm ầm!”
Đúng lúc này, tiếng sấm nổ trầm trọng đột nhiên vang vọng từ trong cơ thể Tần Liệt.
Lôi âm như tiếng trống trận trùng trùng điệp điệp đánh vào lòng mọi người, khiến ngực ai nấy đều cảm thấy áp lực trầm trọng.
Nương theo thanh âm sấm sét cuồng bạo, từng cái Tử Nguyệt ấn ký trên người Tần Liệt như bị thiên lôi tạc toái, liên tiếp băng diệt, hóa thành điểm điểm ánh sáng tím bay ra.
Mỗi khi một cái ấn ký tím trên người Tần Liệt nứt vỡ, Miêu Thái liền kêu rên một tiếng, như bị người đấm mạnh vào ngực.
“Oanh!”
Năm đóa hoa Tử Nguyệt ấn ký trên cổ và mặt Tần Liệt đồng thời nứt vỡ sau một tiếng lôi oanh.
“Phốc!”
Miêu Thái nhịn không được phun ra một ngụm máu tươi, hai tay thi triển ấn ký run rẩy không ngừng.
Miêu Mỹ Du hoảng sợ biến sắc.
Nàng dùng linh hồn ý thức dò xét, lập tức phát hiện lực lượng trong cơ thể Tần Liệt đang cuồn cuộn khởi động, tăng lên với biên độ không thể tưởng tượng nổi.
Mỗi giây trôi qua, lực lượng cuồng bạo trong người Tần Liệt lại tăng vọt một tầng.
Đó là sự ngoan lệ của Huyết Linh Quyết cùng sự cuồng bạo của Thiên Lôi Cức đồng thời bùng nổ năng lượng triều dâng!
Hình Vũ Mạc nhìn thật sâu về phía Tần Liệt. Đôi mắt thâm thúy của hắn như nhìn thấu vào huyết nhục Tần Liệt, chợt hắn chấn động mạnh.
Hắn phảng phất nhìn thấy trong mạch máu gân mạch Tần Liệt đang chảy xuôi dung nham nóng hổi, như chứng kiến vô số tiếng sấm nổ vang trong huyệt khiếu của hắn.
Hình Vũ Mạc thử dùng linh hồn ý thức dò xét vào trong óc Tần Liệt.
“Oanh!”
Lôi đình tia chớp táo bạo như bao trùm từng ngóc ngách trong đầu Tần Liệt, điên cuồng gào thét. Hắn rốt cuộc không cảm giác thấy mảy may linh hồn ý thức nào thuộc về Miêu Thái.
“Phốc xích!”
Miêu Thái lại phun ra một ngụm máu tươi, lồng ngực máu me đầm đìa, vẻ mặt sợ hãi nhìn về phía Tần Liệt.
Linh hồn ý thức hắn đánh vào Tần Liệt đã bị lôi đình hét giận dữ chôn vùi trong nháy mắt.
Chân hồn vốn rõ ràng đang chìm tại Hồn Hồ, vì luồng linh hồn ý thức này tiêu tán mà bỗng nhiên trở nên mơ hồ.
“Thu hồi Tử Nguyệt ấn ký! Lập tức!” Miêu Mỹ Du đột nhiên thét lên.
Trên cung điện trong cốc, năm tên Cốc chủ Miêu gia cũng nhao nhao biến sắc.
Bọn hắn đều thấy rõ, khi máu tươi Tần Liệt sôi trào, lôi đình chi lực trong cơ thể hắn cuồng nộ gầm thét, những Tử Nguyệt ấn ký Miêu Thái đặt lên người và thức hải hắn lập tức nứt vỡ tiêu tán.
Vốn dĩ, Tử Nguyệt ấn ký trói buộc Tần Liệt như xích sắt trói một con mãnh thú, khiến nó không thể giãy giụa. Nhưng khi máu tươi và lôi đình chi lực của Tần Liệt bộc phát, con mãnh thú này liền biến thành Thái Cổ hung thú.
Xích sắt giam cầm mãnh thú lập tức bị kéo đứt, bị nổ thành phấn vụn.
Miêu Thái tự nhiên cũng không cách nào chịu đựng nổi phản phệ.
“Linh quyết rất tinh diệu, đáng tiếc lực lượng không đủ hùng hậu, muốn trói buộc ta còn kém rất xa.” Trong đôi mắt màu đỏ tươi của Tần Liệt, từng đạo điện quang chạy dọc. Hắn cúi đầu nhìn Tử Nguyệt ấn ký trên ngực và cánh tay, nói: “Trong từng cái ấn ký đều lạc ấn một tia tinh thần ý thức của ngươi. Nếu không muốn linh hồn tiếp tục trọng thương, ta nghĩ ngươi nên thành thật thu hồi ấn ký lại.”
“Ta thiên không thu hồi!” Miêu Thái quát chói tai.
Lỗ mũi hắn đột nhiên chảy máu, sâu trong con ngươi ẩn ẩn hiện ra hai vầng Tử Nguyệt.
Một cỗ lực lượng càng thêm cường hãn như núi lửa phun trào xuyên thấu ra từ người Miêu Thái.
“Miêu Thái! Ngươi điên rồi!” Miêu Mỹ Du thét lên.
Trong cốc, năm tên Cốc chủ Miêu gia giờ khắc này cũng hoảng sợ thất sắc.
“Đại ca!” Hình Vũ Viễn cũng kêu lên: “Miêu Thái đang thi triển ‘Huyễn Ma Nghịch Lưu Thuật’ của Huyễn Ma Tông! Đây là bí thuật tự tổn huyết nhục, sau đó tất nhiên sẽ trọng thương bản thân!”
“Miêu Thái! Dừng lại cho ta!” Miêu Mỹ Du nộ khí trùng thiên.
Miêu Thái mắt điếc tai ngơ, đôi mắt Tử Nguyệt dần trở nên đẹp mắt, khí thế càng lúc càng đáng sợ.
Nhưng thân hình vốn cường tráng của hắn lại có vẻ héo rút, huyết nhục như bị rút đi một phần, cả người dần dần gầy gò xuống.
“Ngươi tốt nhất đừng dùng loại bí thuật tự mình hại mình này, bởi vì dù có vận dụng, ngươi cũng thua không nghi ngờ.” Tần Liệt nhíu mày, chợt đột nhiên vung quyền oanh hướng Miêu Mỹ Du.
Một con rồng dài ngưng tụ bằng máu tươi, trên thân quấn quanh từng tia chớp, phát ra tiếng lôi đình hét giận dữ, ầm ầm trùng kích tới.
“Huyết Long Ngâm!”
Sắc mặt Miêu Mỹ Du biến hóa, chợt hai tay đẩy ra, một cái luân bàn cực lớn màu vàng sáng gào thét bay tới.
Luân bàn như bánh xe, ánh sáng vàng rực rỡ, trong lúc lăn lộn nhộn nhạo ra nhiều đóa hoa sen thanh diệu, thoáng cái dùng tâm luân bàn bao lấy đầu Huyết Long.
Chợt, từ trong những đóa hoa sen truyền đến tiếng ngâm xướng kỳ dị, tràn đầy lực lượng chém vỡ hồn niệm gây choáng váng.
Linh hồn ý thức Tần Liệt kèm theo trong Huyết Long Ngâm như băng cứng gặp lửa, đột nhiên tan biến sạch sẽ.
Nhưng huyết sát chi lực trong Huyết Long cùng lôi đình cuồng bạo lại ầm ầm bạo liệt.
Cái luân bàn cực lớn kia đồng thời bị nổ thành phấn vụn. Miêu Mỹ Du kêu rên một tiếng, bị dư ba trùng kích lui về phía sau vài bước.
Còn Tần Liệt, khóe miệng bật ra một vòi máu tươi, quay đầu nhìn Miêu Thái một cái.
“Miêu Thái! Dừng lại cho ta! Lập tức!” Miêu Mỹ Du nghẹn ngào thét lên, nàng đã kiểm tra xong lực lượng chân thật của Tần Liệt: “Cho dù là cường giả Như Ý Cảnh sơ kỳ cũng chưa chắc thắng được hắn, ngươi cho ta tỉnh táo lại!”
“Nhị đệ!” Hình Vũ Mạc quát nhẹ.
Hình Vũ Viễn hiểu ý, đột nhiên tiến lên một bước, thò tay đặt lên vai Miêu Thái.
Lực lượng Miêu Thái tích súc giống như thủy triều tản mát về lại thân thể, cơ thể đã gầy đi kia lại lần nữa đầy đặn trở lại.
“Mỹ Du! Cho tên tiểu tử Huyết Sát Tông kia vào đi!” Đồng thời, từ trong cốc truyền đến tiếng quát khẽ của Miêu Dương Húc.