Virtus's Reader
Linh Vực

Chương 698: CHƯƠNG 696: HÀN BĂNG PHƯỢNG HOÀNG

Chỉ ba giọt bổn mạng tinh huyết thiêu đốt bạo liệt đã tạo thành liệt diễm kinh khủng, khiến cho một con Băng Tinh Cự Ngạc cấp năm hóa thành tro bụi.

Thần quang trong mắt Tần Liệt rạng rỡ, tâm niệm biến ảo, hắn lùi lại một đoạn rồi quay đầu nhìn về phía con Huyền Băng Ngân Xà đang tấn công mình.

Huyền Băng Ngân Xà và Lục Hằng đang kịch liệt giao phong.

Lục Hằng cầm một thanh bích diễm trường đao, vung lên, kéo ra từng dải hỏa mang màu xanh biếc.

Những hỏa mang đó mang theo khí tức âm hàn hủ bại, ẩn chứa kịch độc quỷ dị. Hỏa mang theo tâm ý của Lục Hằng mà biến hóa, vặn vẹo rồi ngưng tụ thành hình thái của rất nhiều dị thú.

Huyền Băng Ngân Xà bay lượn trên không, phun ra từng sợi tơ sáng bạc. Sợi tơ trong suốt như băng ti, mang theo hàn khí kinh khủng mà lại sắc bén vô cùng.

Nó và Lục Hằng tranh đấu không phân cao thấp.

Bên kia, Thanh La, Huy Giáp, Bạch Lỵ cũng tự thi triển thủ đoạn, chia nhau chống lại một con Huyền Băng Ngân Xà.

Bốn con Huyền Băng Ngân Xà, tuy đều là linh thú cấp sáu, nhưng cũng có sự khác biệt.

Từ thể tích và hàn khí lượn lờ trên người mà xem, con Huyền Băng Ngân Xà đang kịch chiến với Lục Hằng và con đã làm Tần Liệt bị thương là mạnh nhất, hẳn đã ở đỉnh cấp sáu. Ở trong băng động hàn khí um tùm này, thực lực của Huyền Băng Ngân Xà sẽ vượt qua giới hạn vốn có, e rằng có thể phát huy ra sức mạnh của linh thú cấp bảy.

Linh thú cấp bảy tương đương với võ giả Niết Bàn cảnh, dù là ở Khư Địa cũng là nhân vật có uy danh.

Cũng may, Lục Hằng rõ ràng chính là võ giả Niết Bàn cảnh. Cầm bích diễm trường đao, hắn đột nhiên cười lên quỷ dị.

Từng đóa bích diễm phút chốc diễn sinh biến ảo, tạo thành từng cái đầu lâu màu xanh biếc đáng sợ.

Những đầu lâu đó có lớn có nhỏ, có đầu rồng, có đầu người, có đầu giao nhân, tổng cộng có tới mười sáu cái.

Mười sáu cái đầu lâu do bích diễm ngưng tụ thành phiêu đãng, từ sâu trong con ngươi bắn ra những cầu vồng màu xanh biếc dài vài mét. Bản thân đầu lâu thì lấp lánh như những vì sao xanh biếc, tạo thành một loại cổ trận kỳ diệu.

“Ô ô ô, ong ong ong, a a a!”

Vô số tiếng khóc, tiếng gào, tiếng gầm rú, tiếng chửi bới chói tai từ trong miệng mười sáu cái đầu lâu bích diễm gào thét vang lên.

Mười sáu loại hơi thở linh hồn khác nhau tạo thành mười sáu loại khí tức quỷ dị, mang theo những cảm xúc tiêu cực như âm hàn, hoặc ác độc, hoặc sợ hãi, hoặc oán hận, cùng nhau công kích con Huyền Băng Ngân Xà kia.

Huyền Băng Ngân Xà cấp sáu bị những luồng sóng tiêu cực đó chấn động, lại bị mười sáu luồng hỏa diễm màu xanh biếc bao vây, thân thể đang giãy giụa trên không trung rõ ràng chậm lại.

“Rắc rắc!”

Toàn thân Huyền Băng Ngân Xà rung lên, khớp xương truyền đến tiếng vang thanh thúy dễ nghe. Ánh sáng màu bạc đẹp mắt như ánh trăng trong trẻo lạnh lùng từ trên người nó chiếu rọi ra ngoài.

Ánh sáng bạc lướt qua đâu, khí tức lạnh lẽo vô cùng nồng đậm tới đó, những đóa bích diễm cũng lần lượt tắt ngấm.

Lục Hằng hét lên chói tai, vung bích diễm trường đao, như thể điên cuồng trong nháy mắt.

Hầu như cùng lúc đó, ba con Huyền Băng Ngân Xà còn lại cũng như phát điên thoát khỏi tay Thanh La, Huy Giáp, Bạch Lỵ, cùng lao đến cắn xé Lục Hằng.

Ba luồng ngân quang sáng loáng khác lướt nhanh trên không, khiến không gian cũng phảng phất bị đóng băng ngưng đọng.

Ngân quang lướt qua, từng cây băng lăng treo ngược lại bị điều động, hóa thành băng mâu sắc bén, cũng đâm về phía Lục Hằng.

Huyền Băng Ngân Xà sở hữu trí tuệ, chúng nhìn thấu Lục Hằng có cảnh giới cao nhất, thực lực mạnh nhất trong mọi người, cho nên muốn liên hợp lại tiêu diệt Lục Hằng trước.

Những linh thú thuộc tính hàn băng còn lại cũng rối rít táo bạo, liều mạng tấn công tộc Tích Dịch và tộc Long Nhân, còn có thuộc hạ của Lục Hằng, muốn ngăn cản bọn họ trợ giúp Lục Hằng.

Một luồng ý chí lạnh lẽo đóng băng đất trời cũng vô cùng phối hợp giáng xuống băng động, khiến hàn khí trong động hạ xuống mức thấp nhất.

Lục Hằng kinh hãi biến sắc.

Dưới sự hợp lực công kích của bốn con Huyền Băng Ngân Xà, cộng thêm sự xung phong điên cuồng của các linh thú, và cả luồng ý chí lạnh lẽo đột nhiên giáng xuống, Lục Hằng lại nảy sinh cảm giác không thể chống cự.

“Vù!”

Thời khắc mấu chốt, đầu ngón tay Tần Liệt lóe lên một luồng quang mang kỳ lạ, Phong Ma Bi chợt lơ lửng trên đỉnh đầu hắn.

Bảy đạo thần quang rực rỡ như xiềng xích của thần, lấy Tần Liệt làm trung tâm phóng ra bảy phía.

Bảy đạo thần quang đâm vào những huyệt băng mà đám linh thú kia chui ra.

“Rắc! Rắc!”

Băng động rộng lớn, vách băng cứng rắn đột nhiên vỡ nát cuồng bạo, tòa băng sơn này cũng kịch liệt lay động.

Những người bị đóng băng trong tượng băng trong nháy mắt bị nổ thành thịt đông, chết thảm tại chỗ.

Luồng ý chí lạnh lẽo đột nhiên giáng xuống, bị bảy đạo thần quang xiềng xích hung hãn xuyên qua, như bị bóp nát thành những mảnh vụn rồi hoàn toàn tiêu tán.

Thế công điên cuồng mãnh liệt của tất cả linh thú thuộc tính hàn băng đột nhiên ngưng trệ.

Thứ sức mạnh trói buộc linh hồn, khống chế chúng, khiến chúng chỉ có thể tuân theo mệnh lệnh dường như đã bị đánh tan vào khoảnh khắc này.

Bốn con Huyền Băng Ngân Xà đang lao về phía Lục Hằng, tốc độ bay nhanh đột nhiên chậm lại.

Trong đôi đồng tử nhỏ màu bạc của những con Huyền Băng Ngân Xà có trí tuệ lóe lên vẻ thống khổ giãy giụa, thân thể cũng không ngừng quằn quại, như đang kháng cự điều gì đó.

“Ầm ầm ầm!”

Bảy đạo thần quang như những mũi khoan khổng lồ đâm vào các huyệt băng, một đường xâm nhập xuống phía dưới sông băng.

Tòa sông băng này truyền đến tiếng nổ kinh thiên động địa.

Thân núi kịch liệt lay động, mọi người đang ở bên trong băng sơn phát hiện một cái hang khổng lồ nứt ra ngay giữa bọn họ, thông thẳng xuống lòng đất.

“Tiểu tử, cảm ơn!” Lục Hằng gật đầu với Tần Liệt.

“Bên dưới!” Bạch Lỵ kinh hô.

Mọi người đều cúi đầu nhìn về phía cái hang nứt ra trong băng động.

Bên dưới sông băng, dưới đáy đảo Hàn Băng, một thế giới Băng Tinh sáng chói dần hé lộ một góc.

Qua góc đó, mọi người thấy từng tòa cung điện Hàn Băng to lớn tráng lệ, thấy vô số linh thú được điêu khắc bằng Băng Tinh, những cường giả sống động như thật, còn có rất nhiều đồ án và đường nét thần diệu được khắc trên Băng Tinh.

Một luồng ý chí đóng băng đất trời, khiến vạn vật thế gian hóa thành băng giá, lượn lờ tại cung điện Hàn Băng bên dưới.

Trong mỗi tòa cung điện hàn băng, có một tượng đá người khổng lồ đứng sừng sững. Thân hình người khổng lồ thẳng tắp như một thanh băng kiếm, khí tức tỏa ra từ người phảng phất như chúa tể của thế giới hàn băng.

Trong đồng tử của người khổng lồ được điêu khắc bằng hàn băng, có dòng hàn khí thần bí khởi động, biến ảo không ngừng, giống như mở ra cho người ta một cánh cửa thần bí thông đến vực cảnh lạnh lẽo vô cùng.

Tần Liệt nhìn vào đồng tử của tượng đá người khổng lồ, nhìn dòng hàn khí lưu động sâu bên trong, và cả cảnh tượng quỷ dị mà dòng hàn khí biến ảo ra.

“Vút!”

Dòng hàn khí khởi động trong đồng tử của tượng đá người khổng lồ, vào lúc Tần Liệt nhìn vào nó, lại từ trong mắt hắn bay vọt ra.

Một dòng sông ánh sáng hỗn tạp ý cảnh cực hàn, có hàng tỷ mũi băng nhỏ li ti, những mảnh Băng Tinh nhấp nháy, từ trong đồng tử người khổng lồ bắn ra.

Mục tiêu nhắm thẳng vào mi tâm Tần Liệt!

Tần Liệt ầm ầm chấn động.

Hắn lập tức phát hiện Cực Hàn Ý Cảnh Đồ ẩn sâu trong không gian tầng thứ hai của Trấn Hồn Châu đột nhiên trở nên sống động.

Vô số băng tuyến lưu quang bên trong Cực Hàn Ý Cảnh Đồ đan vào nhau thành một màn sáng rực rỡ!

Bức ý cảnh đồ này giống như biến thành một tấm lưới khổng lồ có lực hấp dẫn thần bí, đang hút lấy dòng hàn khí thần bí bắn ra từ đồng tử người khổng lồ.

“Băng Đế!” Một ý niệm tràn vào đầu óc Tần Liệt.

Hắn lập tức khẳng định tượng đá người khổng lồ kia chính là được tạo hình dựa trên nguyên mẫu Băng Đế, ý cảnh hàn lưu trong đồng tử của tượng đá người khổng lồ cũng đến từ Băng Đế!

Bộ Cực Hàn Ý Cảnh Đồ trong Trấn Hồn Châu của hắn đến từ Huyền Băng chi địa, được thai nghén từ bên trong Hàn Băng Chi Nhãn.

Huyền Băng chi địa lại do ý cảnh cực hàn của Băng Đế tạo thành, Hàn Băng Chi Nhãn đó thậm chí chính là thứ Băng Đế để lại.

Mà nơi đây, cung điện Hàn Băng to lớn ẩn sâu dưới đáy đảo Hàn Băng rõ ràng cũng có quan hệ mật thiết không thể tách rời với Băng Đế!

Điều này có nghĩa là, Cực Hàn Ý Cảnh Đồ trong Trấn Hồn Châu và dòng hàn khí trong mắt tượng đá người khổng lồ vốn là đồng tông đồng nguyên, rõ ràng là đến từ cùng một người – Băng Đế!

“Rắc rắc rắc!”

Bảy đạo thần quang tiếp tục khai phá, xé rách hang động băng nham bên dưới, vén lên từng chút một cung điện Hàn Băng dưới đảo Hàn Băng.

Khi mọi người đang chú ý đến sự bất thường bên dưới, tất cả cũng nhận ra dòng hàn khí kinh khủng hiện lên trong mắt tượng đá người khổng lồ, như một dòng sông băng hỗn tạp những mảnh băng nhỏ, băng mang, băng ti, chảy về phía mi tâm Tần Liệt.

Khí tức lạnh lẽo vô cùng truyền đến từ dòng sông băng đó khiến cho cả Bạch Lỵ, người tu luyện Linh Quyết thuộc tính hàn băng, cũng cảm thấy sợ hãi.

Những người ở tương đối gần Tần Liệt theo bản năng vội vàng né tránh, rất sợ bị dòng hàn khí trong sông băng đó đông thành tượng đá mới.

Một tiếng phượng hoàng gáy vang đột nhiên từ sâu trong cung điện to lớn truyền đến, cùng lúc đó, một luồng hàn khí đáng sợ hiện ra.

Trong dòng hàn khí, một con Hàn Băng Phượng Hoàng thân hình duyên dáng giương cánh bay cao, đôi cánh trong suốt như băng tinh vỗ động, vô số tia sáng lạnh lẽo như lưu tinh bắn về phía Tần Liệt.

“Đó là của ta!” Một luồng ý niệm khổng lồ cũng từ trên người Hàn Băng Phượng Hoàng phóng ra, vang dội khắp cả đảo Hàn Băng.

“Hàn Băng Phượng Hoàng! Đây chính là chân thân của Băng Linh!” Thanh La hét lớn.

“Nó chính là chủ nhân mới của đảo Hàn Băng!” Huy Giáp cũng phản ứng lại.

“Bắt lấy nó!” Lục Hằng hạ lệnh.

Trong chốc lát, tộc nhân của tộc Tích Dịch và tộc Long Nhân, cùng với thuộc hạ của Lục Hằng, cộng thêm chính bọn họ, toàn bộ thi triển ra Linh Quyết tinh diệu và thiên phú chủng tộc.

Mấy trăm đạo tia sáng năng lượng đẹp mắt đan vào nhau thành một tấm lưới khổng lồ dày đặc, hỗn tạp với cự chùy, trường kiếm, cốt mâu, bàn quay, ngọc trụ… đủ loại linh khí kỳ quái, có hơn ba mươi món, đều là linh quang rạng rỡ, lấp lánh ánh sáng mỹ lệ, đồng loạt nện lên người Hàn Băng Phượng Hoàng.

“Cút ngay!” Hàn Băng Phượng Hoàng phát ra tiếng gào thét linh hồn.

Đôi cánh băng tinh vỗ một cái, từng cơn bão băng vụn đáng sợ được tạo thành, giống như những cơn lốc xoáy được tạo thành từ những lưỡi dao băng, bên trong nổ tung, càn quét bốn phương tám hướng.

Các loại tia sáng năng lượng, linh khí kỳ quái rơi vào những cơn bão băng vụn đó, đều bị xoắn nát kêu vang lanh lảnh.

Hàng trăm hàng ngàn lưỡi băng, mảnh băng, băng lăng từ trong từng cơn lốc xoáy nổ tung bắn ra, hóa thành những lưỡi dao sắc bén tấn công mọi người.

Rất nhiều tộc nhân của tộc Tích Dịch và tộc Long Nhân trong nháy mắt bị lưỡi dao xuyên thấu, thân thể không chảy ra một giọt máu, trực tiếp bị đông thành tượng băng.

Lục Hằng và đám người cũng gào lên quái dị, bay lượn trên không trung phía dưới cung điện Hàn Băng, công kích Hàn Băng Phượng Hoàng.

“Ầm!”

Một tòa Thần Cung Băng Tinh cao mấy chục mét, bị dòng hàn khí của Hàn Băng Phượng Hoàng kéo lên, lại đột ngột mọc lên từ mặt đất, rồi giải thể giữa không trung.

Bên trong Thần Cung Băng Tinh, vô số phù văn sáng trong, ẩn chứa ý cảnh cực hàn, như tuyết rơi lông ngỗng bay lả tả ra. Vừa rơi xuống người thuộc hạ của Lục Hằng, liền lập tức đông cứng thân thể bọn họ.

Hàn Băng Phượng Hoàng gáy vang, trong ánh mắt lạnh như băng bắn ra quang mang sát cơ.

Sau khi áp chế toàn bộ Lục Hằng, Thanh La, Huy Giáp và mọi người, con Hàn Băng Phượng Hoàng này thân hình duyên dáng, hóa thành một luồng hàn mang lao đến.

Nhìn tư thế của nó, là muốn đoạt lấy dòng sông băng đang lao về phía mi tâm Tần Liệt, muốn hấp thu dòng hàn khí ẩn chứa ảo diệu truyền thừa của Băng Đế, từ đó thành tựu bản thân.

..

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!