Virtus's Reader
Linh Vực

Chương 726: CHƯƠNG 723: NÓI CHUYỆN GIẬT GÂN?

Nhóm người Nguyệt Cơ đối với Tần Liệt vẫn còn tương đối tín nhiệm, sau khi nghe hắn nói xong, lập tức hành động.

Nữ nhân trong Bái Nguyệt sơn cốc nhanh chóng tập hợp lại. Lúc này các nàng cũng chẳng buồn bận tâm đến sự tò mò đối với Lâm Lương Nhi, vội vàng mang theo những tài liệu quan trọng trong cốc, sau đó cưỡi lên một chiếc chiến xa cỡ lớn, cùng Tần Liệt đi về hướng Nguyệt Thạch Thành.

“Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?” Trên đường đi, Nguyệt Cơ nhịn không được dò hỏi.

Tần Liệt giải thích đơn giản một phen, nói cho nàng biết về sự cố dị thường phát sinh tại nội địa Tam Lăng Đại Lục, nói rõ về những khe hở không gian đang nứt toác ra kia.

“Ý ngươi là, từ bên trong một khe hở không gian, ngươi cảm nhận được một loại ý niệm tà ác đáng sợ?” Nguyệt Cơ mặt sắc mặt ngưng trọng.

“Hẳn là một sinh linh tà ác du đãng tại Ngoại Vực, hắn vốn không có phương hướng mục tiêu, không biết làm thế nào lại tới đây. Bởi vì một tia linh hồn ý thức của ta mà hắn hoàn toàn đã tập trung vào phương vị của ta, sự hiện hữu của ta đã chỉ rõ con đường cho hắn đi qua.” Tần Liệt trầm mặt, nói: “Dựa theo khí tức linh hồn của sinh linh tà ác kia, ta biết ngay một khi hắn đến, khối đại lục này chỉ sợ sẽ sinh linh đồ thán.”

“Hắn thực sự đáng sợ như vậy sao?” Nguyệt Cơ âm thầm kinh hãi: “Bái Nguyệt Cung, Thiên Vũ hội, Lưu Diễm Phủ tam phương liên hợp, chẳng lẽ cũng không có cách nào diệt sát hắn? Thật sự phải kinh động đến Tịch Diệt Tông?”

“Trên Tam Lăng Đại Lục, tính cả Bái Nguyệt Cung thì trong ba thế lực cấp Xích Đồng, còn có cường giả nào đạt tới Bất Diệt cảnh đỉnh phong không?” Tần Liệt nhíu mày hỏi.

Nguyệt Cơ lắc đầu: “Không có.”

“Vậy thì không ai có thể chống lại!” Tần Liệt quát.

Lời vừa nói ra, đám người Nguyệt Cơ rốt cục biến sắc, ý thức được khối đại lục dưới chân sắp sửa tao ngộ điều gì. Trên đường đi mọi người không nói thêm lời nào, ai nấy đều lộ vẻ lo lắng.

Thủy Tinh chiến xa mang theo mọi người trải qua một phen điên cuồng chạy đi, vào lúc giữa trưa đã xuất hiện trên bầu trời Nguyệt Thạch Thành.

Nếu là trước kia, cho dù là người của Bái Nguyệt Cung cũng sẽ từ phi hành linh khí đi xuống, sẽ không điều khiển phi hành linh khí lơ lửng giữa hư không mà đi xuyên qua Nguyệt Thạch Thành. Nhưng tình huống lần này khẩn cấp, Tần Liệt cùng Nguyệt Cơ đều không hề cố kỵ quy củ của Nguyệt Thạch Thành, một lớn một nhỏ hai chiếc Thủy Tinh chiến xa trực tiếp ngang trời bay vút, dưới ánh mắt kinh ngạc của đông đảo võ giả bên dưới, đáp xuống phương vị tọa lạc của Bái Nguyệt Cung.

Đổng Vạn Trai đang cùng những võ giả trong cung đàm luận chuyện quan trọng, yêu cầu bọn hắn mau chóng tụ tập thêm linh thạch để mua sắm thêm Liệt Diễm Huyền Lôi từ Huyết Sát Tông. Nghe được tiếng rít của Thủy Tinh chiến xa, Đổng Vạn Trai khẽ nhíu mày, sắc mặt có chút không vui.

“Cung chủ, là Diêu Thiên cùng đám người Nguyệt Cơ cùng nhau trở về.” Bên ngoài có người bẩm báo.

“Nguyệt Thạch Thành có quy củ của Nguyệt Thạch Thành, điểm này coi như Diêu Thiên không biết, nhưng Nguyệt Cơ cũng nên nhắc nhở hắn, sao có thể làm ẩu như thế?” Lưu Hạc cũng thần sắc không vui: “Nếu mỗi người đều có thể tại Nguyệt Thạch Thành khống chế phi hành linh khí mạnh mẽ đâm tới, Bái Nguyệt Cung chúng ta còn mặt mũi nào đáng nói? Nguyệt Cơ này thật là có điểm không ra thể thống gì, vì nịnh nọt tên Diêu Thiên kia, chỉ sợ đều đã quên quy củ Nguyệt Thạch Thành, quên mất chính mình là ai rồi.”

“Đúng là nên răn dạy một phen.” Có người phụ họa nói.

Đổng Vạn Trai trầm mặt, trong lòng đồng dạng có suy nghĩ như vậy, cũng cảm thấy đám nữ nhân Nguyệt Cơ quá làm càn.

Nhưng vào lúc này, dưới sự dẫn dắt của Nguyệt Cơ, Dạ Cơ, Thủy Cơ, Tần Liệt cùng Lâm Lương Nhi vội vã đi tới, trực tiếp xông vào đại điện Bái Nguyệt Cung.

“Đây là?” Đổng Vạn Trai, Lưu Hạc bọn người mạnh mẽ nhìn thấy Lâm Lương Nhi, đều sợ hãi biến sắc, trong lòng sinh ra hàn ý.

Tần Liệt bước vào Nguyệt Thạch Thành không lâu liền đưa tới sự chú ý của Bái Nguyệt Cung, đợi cho Tần Liệt mang theo thân xác thiếu nữ Nhân tộc là Lâm Lương Nhi bắt đầu đi lại ở Nguyệt Thạch Thành, càng làm cho rất nhiều người tại đây kinh dị. Bái Nguyệt Cung tự nhiên cũng âm thầm quan sát hắn.

Trong mắt tất cả mọi người, Lâm Lương Nhi đều là một cỗ nữ thi lạnh băng, đã chết đã lâu, bọn hắn đều coi đó là sở thích vặn vẹo của Tần Liệt. Hôm nay Lâm Lương Nhi ánh mắt sâm lãnh, đột nhiên sống sờ sờ đi tới, lập tức tạo thành lực trùng kích mãnh liệt đối với bọn họ, khiến bọn họ trong lúc nhất thời bị kinh hãi.

“Đổng cung chủ, sâu trong Tam Lăng Đại Lục phát sinh dị biến, chỉ sợ sẽ có sinh linh tà ác hàng lâm, hi vọng ngươi có thể lập tức liên hệ Tịch Diệt Tông, để cho cường giả Bất Diệt cảnh trong tông môn bọn họ nhanh chóng chạy đến trấn áp.” Tần Liệt quát.

“Cái gì?” Đổng Vạn Trai bỗng nhiên đứng lên: “Diêu huynh đệ, ngươi không nhầm chứ? Tại sao lại có sinh linh tà ác đột nhiên hàng lâm ở đây, ngươi không phải đang nói chuyện giật gân đấy chứ?”

Lưu Hạc bọn người cũng là mặt mũi tràn đầy không tin.

“Kể từ sau khi Tu La tộc trắng trợn xâm lấn năm đó, qua nhiều năm như vậy, chúng ta không còn phát hiện dị thường nào khác.” Lưu Hạc sờ lên cằm, ha ha cười: “Diêu huynh đệ, ngươi đã từng tận mắt nhìn thấy sinh linh tà ác hàng lâm chưa?”

“Không có, chỉ là cảm giác được hắn sắp thông qua một khe hở không gian mà đến.” Tần Liệt trầm giọng nói.

“A, không có tận mắt nhìn thấy, chỉ là cảm giác à.” Lưu Hạc càng thêm bình tĩnh: “Cảm giác... thì rất dễ dàng phạm sai lầm. Vạn nhất ngươi cảm giác sai, cũng không có sinh linh tà ác nào đến, hoặc vạn nhất kẻ ngươi cảm giác được cũng không phải đặc biệt cường đại, chúng ta vội vã mời cường giả Bất Diệt cảnh của Tịch Diệt Tông đến, liệu có chỗ nào không ổn hay không?”

Một đám võ giả Bái Nguyệt Cung cũng không đặc biệt coi trọng, nguyên một đám thoạt nhìn đều tương đương trấn định, đều cảm thấy Tần Liệt khả năng là đang nói chuyện giật gân. Dù sao Tần Liệt cũng chỉ là Như Ý cảnh.

Theo bọn hắn thấy, Tần Liệt cho dù thực sự cảm thấy một luồng ý niệm tà ác đáng sợ, thực sự có sinh linh tà ác hàng lâm, thì cũng chưa chắc khủng bố như Tần Liệt nghĩ. Đối với võ giả Như Ý cảnh mà nói, khí tức do cường giả Phá Toái cảnh đỉnh phong phóng thích ra cũng có thể được xưng tụng là đáng sợ. Bọn hắn cảm thấy tồn tại mà Tần Liệt cho là khủng bố, chưa hẳn đã ghê gớm lắm, nhiều nhất cũng chỉ là cấp bậc Niết Bàn cảnh.

Bái Nguyệt Cung, Thiên Vũ hội cùng Lưu Diễm Phủ tuy nhiên đều là thế lực cấp Xích Đồng, nhưng đều cất giấu một đến hai lão gia hỏa Niết Bàn cảnh. Bọn hắn không cho rằng sự kiện lần này lớn đến mức nào.

“Các ngươi không tin ta?”

Mắt thấy Lưu Hạc bọn người không hề hoảng sợ, Tần Liệt sắc mặt âm trầm xuống, trong lòng cũng cảm thấy có chút không kiên nhẫn.

Lưu Hạc cười cười, nhún vai với Đổng Vạn Trai, không nói tiếp nữa.

Đổng Vạn Trai thì cười ha ha hai tiếng, nói: “Sao lại không tin Diêu huynh đệ? Ta sẽ phái người đi qua, xem xem nơi ngươi nói rốt cuộc có cổ quái gì! Đừng lo lắng, bên kia thực sự có sinh linh tà ác Ngoại Vực tới, dùng lực lượng của Thiên Vũ hội, Bái Nguyệt Cung cùng Lưu Diễm Phủ hoàn toàn có thể trấn áp!”

“Nếu như bởi vì một chuyện nhỏ mà kinh động cường giả Bất Diệt cảnh của Tịch Diệt Tông, việc này sẽ khiến Tịch Diệt Tông không vui, sẽ trách cứ đến Bái Nguyệt Cung chúng ta.” Một gã võ giả Bái Nguyệt Cung béo lùn cười khan nói.

Tần Liệt nhìn về phía mọi người. Qua biểu cảm trên mặt bọn họ, hắn biết rõ những người này trong lòng chẳng hề để ý, căn bản không ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc.

Trầm ngâm một chút, hắn gật đầu nói: “Ta muốn truyền một bức thư về Huyết Sát Tông, kính xin Đổng cung chủ giúp ta an bài một chút.”

Trên đường tới đây, hắn ngồi trên chiến xa đã viết một bức thư, nói rõ ràng về những dị thường hắn cảm nhận được tại Tam Lăng Đại Lục. Với thân phận địa vị của hắn tại Lạc Nhật quần đảo, với kiến thức của Hồng Bác Văn, hắn tin tưởng bên kia tất nhiên sẽ có an bài thỏa đáng.

“Cần truyền đi lúc nào?” Đổng Vạn Trai cười nhạt một tiếng, nói: “Chúng ta đang chuẩn bị gom góp linh thạch, muốn trong hai ngày tới sẽ mua sắm thêm Liệt Diễm Huyền Lôi, không cần vội, hai ngày nữa thì thế nào?”

“Rất gấp!” Tần Liệt trầm giọng nói.

Đổng Vạn Trai sửng sốt một chút, nói: “Vậy được rồi, Nguyệt Cơ, ngươi mang Diêu huynh đệ qua đó đi.”

“Cung chủ! Diêu Thiên không phải loại người bắn tên không đích, hắn nói Tam Lăng Đại Lục có sinh linh tà ác khủng bố hàng lâm thì nhất định là như vậy, hi vọng cung chủ có thể coi trọng!” Nguyệt Cơ vội la lên.

“Đã biết, ta tự nhiên sẽ để ở trong lòng, ngươi mang Diêu Thiên huynh đệ đi qua đi.” Đổng Vạn Trai phất phất tay, không kiên nhẫn thúc giục.

Nguyệt Cơ trong lòng thở dài, biết rõ Đổng Vạn Trai rõ ràng không ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc. “Ta đi ngay đây.” Nàng thấp giọng nhận lời, liền mang theo Tần Liệt đi tới mật thất nơi đặt Không Gian Truyền Khí Trận.

Tần Liệt không nói một lời rời đi.

“Đám nữ nhân Nguyệt Cơ này có lẽ quá lâu không được nam nhân tưới tắm, hôm nay lại có thể vì một phen khuếch đại của Diêu Thiên mà mang theo tất cả mọi người từ Bái Nguyệt sơn cốc vội vã trở về.” Sau khi Tần Liệt cùng Nguyệt Cơ rời đi, Lưu Hạc lắc đầu, giễu cợt nói: “Nữ nhân vẫn là nữ nhân, một khi bị nam nhân thu phục trên giường thì rất dễ dàng trở nên ngu xuẩn.”

“Ngươi an bài một chút, tìm người đang hoạt động ở phụ cận qua đó xem sao. Vị trí mà Diêu Thiên nói nằm trong cảnh nội Thiên Vũ hội, chỗ đó nghe nói hoàn toàn chính xác có chút tà môn.” Đổng Vạn Trai phân phó.

“Ân, ta cũng liên hệ với Thiên Vũ hội và Lưu Diễm Phủ một chút, nếu thực sự có sinh linh Ngoại Vực tới, bọn hắn cũng có thể thông truyền tin tức cho chúng ta.” Lưu Hạc gật đầu.

“Cứ như vậy đi.” Đổng Vạn Trai tuyên bố kết thúc nghị sự.

Trong mật thất đặt Không Gian Truyền Khí Trận.

Tần Liệt nhìn bức thư theo hào quang trắng xóa biến mất khỏi trung tâm trận pháp, tâm thần hơi định.

“Chúng ta sẽ lập tức rời khỏi Tam Lăng Đại Lục.” Trầm ngâm một chút, hắn nhìn về phía Nguyệt Cơ, Dạ Cơ, Thủy Cơ, thành khẩn nói: “Theo phán đoán của ta, nếu như chỉ là ba phương Thiên Vũ hội, Lưu Diễm Phủ, Bái Nguyệt Cung thì căn bản không có khả năng cấu thành chút uy hiếp nào đối với tên kia. Tên kia nếu như buông tay đại khai sát giới, không có gì bất ngờ xảy ra, có lẽ trong vòng ba đến năm ngày, Tam Lăng Đại Lục sẽ sinh linh đồ thán. Thiên Vũ hội, Lưu Diễm Phủ cùng Bái Nguyệt Cung cũng có thể sẽ cứ thế mà biến mất.”

Nguyệt Cơ cùng hai người kia sắc mặt tái nhợt.

“Cung chủ Bái Nguyệt Cung của các ngươi hiển nhiên cho rằng ta nói chuyện giật gân, không thực sự coi trọng chuyện này.” Tần Liệt sắc mặt lạnh lùng: “Dù sao những gì nên nói ta đều đã nói, bọn hắn không tin đó là vấn đề của bọn hắn, ta sẽ không tiếp tục lãng phí thời gian ở đây.”

“Thứ kia sẽ đại khai sát giới sao?” Nguyệt Cơ tâm thần run lên.

Tần Liệt gật đầu: “Trong luồng ý chí kia, ta cảm giác được cừu hận khắc cốt ghi tâm, ta biết rõ một khi hắn tới, tất nhiên sẽ thông qua giết chóc để phát tiết.”

“Ngươi đi bây giờ sao?” Nguyệt Cơ vội hỏi.

“Ân, nán lại thêm một khắc sẽ nhiều thêm một phần nguy hiểm, ta không có nghĩa vụ phải năm lần bảy lượt khuyên bảo Đổng cung chủ.” Tần Liệt đi ra ngoài: “Các ngươi nếu như muốn bình yên vô sự, tốt nhất cũng tận sớm thoát thân. Về phần chuyện các ngươi đáp ứng ta... chờ các ngươi sống sót rồi nói sau.”

Vừa đi ra khỏi mật thất, hắn lập tức một lần nữa bước lên Thủy Tinh chiến xa, không để ý quy củ Nguyệt Thạch Thành, lập tức điều khiển chiến xa gào thét rời đi.

Ba người Nguyệt Cơ liếc nhìn nhau, đều nhìn ra sự trầm trọng trong mắt đối phương, trong lòng lo lắng vạn phần nhưng lại không có cách nào liều lĩnh rời đi. Các nàng là người của Bái Nguyệt Cung, hơn nữa còn là chuyên môn phụ trách công tác tế tự, không có lý do gì thì tuyệt đối không thể đơn giản thoát thân khỏi Tam Lăng Đại Lục.

“Chúng ta tự mình đi không được, vậy thì an bài thân nhân của chúng ta, để cho bọn hắn rời khỏi nơi này trước đi.” Nguyệt Cơ thở dài.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!