“Thiên Lôi Cức? Truyền thừa của Lôi Đế?” Tần Liệt lộ vẻ ngạc nhiên.
“Tám chín phần mười là vậy!” Giọng Hứa Nhiên có chút khẳng định, tiếp tục nói: “Ngay cả Nam Chính Thiên tu luyện lôi đình lực lượng cũng không phải là truyền thừa chính thống của Lôi Đế. Chính vì vậy, hắn bị kẹt ở Bất Diệt Cảnh nhiều năm, con đường tiến lên Hư Không Cảnh mới khó khăn trùng trùng, mãi vẫn không nắm bắt được cơ hội đột phá!”
Tần Liệt lại giật mình kinh hãi.
“Lôi Đế, Viêm Đế cùng Băng Đế là Nhân Tộc Tam Đế của thời đại Thái Cổ. Truyền thừa của bọn họ không phải chuyện đùa, hàm chứa sự huyền diệu cực hạn của một loại lực lượng, là bí mật thâm ảo nhất!”
“Nhận được truyền thừa chính thống của bọn họ, từng bước tu luyện vững chắc, mỗi một lần cảnh giới đột phá đều sẽ nước chảy thành sông, sẽ không xuất hiện biến số quá lớn.”
“Nếu Nam Chính Thiên tu luyện truyền thừa chính tông của Lôi Đế, hắn sẽ không bị kẹt ở Bất Diệt Cảnh lâu như vậy, lẽ ra đã sớm có cơ hội đột phá!”
Hứa Nhiên dừng lại một chút, nhìn sâu vào mắt hắn rồi nói tiếp: “Ta nghĩ Nam Chính Thiên hẳn là cũng đã suy đoán ra Lôi Đình Linh Quyết mà ngươi tu luyện bắt nguồn từ truyền thừa của Lôi Đế, nên mới phái người truyền lời cho Quản Hiền, muốn ra sức bảo vệ tính mạng ngươi khi Hắc Vu Giáo xâm nhập Lạc Nhật quần đảo.”
“Hắn hy vọng có thể gặp ngươi, cũng là muốn thông qua Lôi Đình Linh Quyết ngươi tu luyện để nhận được một chút dẫn dắt, muốn mượn đó xé rách bức tường cản trở Hư Không Cảnh.”
Tần Liệt cau mày trầm mặc.
“Ngươi cũng không cần lo lắng cái gì.” Nhìn thấu sự khác thường của hắn, Hứa Nhiên cười nhạt: “Nam Chính Thiên người này ta cũng coi như hiểu rõ, chuyện ỷ lớn hiếp nhỏ hắn không làm được đâu. Hắn từ trước đến giờ rất công bằng chính trực, sẽ không cướp đoạt Lôi Đình Linh Quyết mà ngươi tu luyện.”
“Hắn chỉ cần quan sát trạng thái lúc ngươi tu luyện, linh hồn ba động, thân thể biến hóa cùng đủ loại chi tiết tu luyện là có thể nhận được thứ hắn muốn.”
“Hơn nữa, hắn nhận được cái gì từ trên người ngươi thì còn có thể đưa ra bồi thường tương ứng, sẽ không để cho ngươi chịu thiệt.”
“Sẽ không để cho ta chịu thiệt?” Ánh mắt Tần Liệt lóe lên.
“Ừ, hắn chính là người như vậy.” Hứa Nhiên bình tĩnh nói: “Thật ra, việc ngươi cùng hắn trao đổi vấn đề tu luyện, đối với bản thân ngươi trợ giúp còn lớn hơn. Tên kia dù sao cũng là Bất Diệt Cảnh hậu kỳ, lại là đệ nhất nhân của Bạo Loạn Chi Địa, về nhận thức và lĩnh ngộ lôi đình lực lượng, không ai có thể so sánh!”
“Những chỗ ngươi không hiểu về lôi đình chi lực, nghĩ đến phần lớn hắn đều có thể giải đáp. Cùng hắn trao đổi, đối với hắn có lẽ có ích, nhưng đối với ngươi thật ra càng thêm hữu dụng.”
“Trừ chuyện đó ra, hắn hẳn là còn có thể bồi thường cho ngươi ở phương diện khác, tất nhiên sẽ làm ngươi hài lòng mà về.”
“Vậy thì tốt.” Tần Liệt hơi yên lòng một chút.
“Ngươi nói ngươi biết một nơi di lưu một phần truyền thừa của Băng Đế, nơi đó ở đâu?” Lâm Lương Nhi thấy bọn họ thảo luận xong đề tài này, đúng lúc lên tiếng truy hỏi.
“Chỗ đó gọi là Tam Đế Lăng, cũng không nằm trong Bạo Loạn Chi Địa. Chỉ có người tu luyện truyền thừa của Lôi Đế, Viêm Đế, Băng Đế mới đủ tư cách tiến vào bên trong.” Hứa Nhiên giải thích.
“Nói như vậy, lực lượng truyền thừa của Tam Đế không chỉ có chúng ta đang tu luyện?” Tần Liệt nảy sinh nghi ngờ.
“Dĩ nhiên không phải.” Đồng Chân Chân cười chen vào: “Theo ta được biết, người tu luyện truyền thừa của Viêm Đế cùng Băng Đế ít nhất cũng có mười mấy người. Bất quá, có thể đạt tới trình độ tinh thâm như Lâm cô nương thì ta cũng là lần đầu tiên thấy.”
“Người tu luyện truyền thừa của Viêm Đế thì nhiều hơn, đáng tiếc rất nhiều người tu luyện cực kỳ thô thiển, hẳn cũng không phải là truyền thừa cốt lõi. Cho tới bây giờ, ta chưa thấy người nào tu luyện truyền thừa của Viêm Đế có cảnh giới cao hơn ta.”
“Về phần Lôi Đế truyền thừa...”
Nói đến đây, Đồng Chân Chân không khỏi nhíu mày, ánh mắt nhìn về phía Tần Liệt rõ ràng có chút ngạc nhiên.
“Sao vậy?” Tần Liệt hỏi.
“Ngươi là người đầu tiên ta thấy tu luyện thành công.” Đồng Chân Chân thản nhiên nói.
Trong mắt Tần Liệt xẹt qua một đạo điện mang.
Lâm Lương Nhi cũng kinh dị: “Chưa từng có người nào tu luyện thành công sao?”
“Những người ta biết cũng tu luyện truyền thừa của Lôi Đế, nhưng có thể là linh quyết không trọn vẹn, không phải truyền thừa cốt lõi chân chính, cũng có thể là thiên phú không đủ. Tóm lại, không biết vì nguyên nhân nào, những tu luyện giả đó thường thường ở trên con đường tu luyện đã bị lôi đình tia chớp oanh diệt hồn phách, chưa bước vào Khai Nguyên Cảnh liền hồn phi phách tán.”
Nhìn sâu Tần Liệt một cái, Đồng Chân Chân nói: “Giống như ngươi, có thể tu luyện tới Như Ý Cảnh, ta chưa từng thấy qua, thậm chí cũng chưa từng nghe qua.”
Tần Liệt vuốt cằm, vẻ mặt quái dị nói: “Xem ra vận khí của ta rất tốt.”
“Đây không phải là vận khí có thể giải thích được.” Đồng Chân Chân khẽ cười một tiếng, lắc đầu: “Hẳn là do phương pháp đặc thù, cũng có thể là ngươi có những chỗ đặc thù khác. Dĩ nhiên, mỗi người đều có bí mật của riêng mình, ta tự nhiên sẽ không hỏi nhiều.”
“Nói thẳng vào vấn đề đi.” Hứa Nhiên tiếp lời, nhìn về phía Tần Liệt cùng Lâm Lương Nhi: “Chúng ta biết Tam Đế Lăng ở đâu. Chân Chân tu luyện truyền thừa của Viêm Đế, qua nhiều năm như vậy còn tìm tòi ra một phương pháp thâm nhập Tam Đế Lăng. Loại phương pháp này cần mượn nhờ hai người các ngươi. Dĩ nhiên, không phải là các ngươi bây giờ, mà là các ngươi trong tương lai.”
“Tương lai, chờ các ngươi đem lực lượng truyền thừa của Băng Đế, Lôi Đế tu luyện tới cảnh giới đủ tinh thâm, hy vọng các ngươi cùng ta đi một chuyến Tam Đế Lăng.” Đồng Chân Chân vẻ mặt thành khẩn: “Ta có thể cam đoan, ở bên trong Tam Đế Lăng, các ngươi sẽ giống như ta, nhận được thứ các ngươi cần!”
“Ta nhất định phải lấy được toàn bộ truyền thừa của Băng Đế!” Lâm Lương Nhi tỏ thái độ.
Ba người đều nhìn về phía Tần Liệt.
Dưới ánh mắt của bọn họ, Tần Liệt trầm ngâm một chút rồi nói: “Ta cũng có chút hứng thú.”
Lời vừa nói ra, Hứa Nhiên cùng Đồng Chân Chân đều nở nụ cười, tựa hồ cảm thấy có lời hứa miệng của hai người, bọn họ sau này tất nhiên có thể dắt tay nhau đi tới Tam Đế Lăng thám hiểm.
“Chuyện bên này tạm thời không bàn nữa, chúng ta đi xem nơi có khe hở không gian một chút.” Hứa Nhiên đề nghị.
Ba người gật đầu đồng ý.
Vì vậy bọn họ một lần nữa bay lên, tiếp tục phóng về phía trung tâm Tam Lăng Đại Lục. Dọc đường, bọn họ lại đụng phải từng nhóm tộc nhân Thiên Quỷ Tộc.
Càng về sau, cảnh giới của những tộc nhân Thiên Quỷ Tộc kia càng ngày càng cao thâm, bắt đầu xuất hiện võ giả Phá Toái Cảnh cùng Niết Bàn Cảnh.
Những chuyện đám người kia làm cũng giống như những tộc nhân Thiên Quỷ Tộc bọn họ gặp trước đó, đều là đang đóng băng từng bó cánh tay.
Thiên Quỷ Tộc dự trữ thức ăn, thu thập tài liệu tế tự tà ác là vì khôi phục cho các tộc nhân đến sau, đánh thức Đại Hiền Giả đang ngủ say.
Hứa Nhiên một đường đại khai sát giới, tất cả dị tộc gặp phải, dưới búa lớn của hắn oanh kích, toàn bộ bị diệt trừ sạch sẽ.
Cho đến khi bọn họ tới mục đích.
“Đến rồi!” Tần Liệt quát lên trong đám mây xám xịt.
Hứa Nhiên cũng lấy mây xám bọc thân thể, thu liễm khí tức, từ trên cao nhìn xuống cách đó không xa.
Tại vùng trung tâm của Tam Lăng Đại Lục, trên bầu trời từng dãy núi liên miên, đông đảo khe hở không gian va chạm vào nhau, bên trong hiện lên loạn lưu không gian cuồng bạo.
Linh lực ba động vặn vẹo hỗn loạn chấn động ra từ khu vực kia, làm người ta tâm thần không yên.
Từng tảng cự thạch như núi nhỏ lơ lửng giữa các khe hở không gian và đỉnh núi, nhìn thoáng qua giống như Phù Không Đảo của Lý Mục.
Trên những tảng đá lớn kia có từng tòa cung điện hình tháp được xây bằng xương trắng xám, rất nhiều tộc nhân Thiên Quỷ Tộc gầy trơ xương ra ra vào vào bên trong.
Từ một đạo khe hở không gian lớn nhất, thỉnh thoảng bóng xám chợt lóe, một gã tộc nhân Thiên Quỷ Tộc lại bước ra.
Người mới tới giống như một bộ tiểu khô lâu khoác da, trên người lượn lờ tử khí nồng đậm. Sau khi hạ xuống cốt tháp, bọn họ lập tức ngồi xuống, tựa hồ không muốn lãng phí một tia lực lượng nào.
Lúc này, sẽ có tộc nhân Thiên Quỷ Tộc đến trước lấy ra từng đoạn cánh tay Nhân Tộc từ trong cốt tháp đưa tới.
Kẻ vừa tới không nói một lời, lập tức tham lam xé rách huyết nhục, gặm phệ cánh tay, nhai nuốt khiến thịt vụn văng tung tóe nơi khóe miệng.
Dưới những tảng đá lớn lơ lửng hư không, trong từng ngọn núi cũng có không ít tộc nhân Thiên Quỷ Tộc hoạt động, vận chuyển từng tảng băng hàn khí âm u đến cốt tháp.
Trong những tảng băng kia cũng là từng bó cánh tay Nhân Tộc, đều là do bọn họ rửa sạch rồi đông lạnh ở bên ngoài.
Tất cả tộc nhân Thiên Quỷ Tộc đều đang bận rộn, không có một người nhàn rỗi, hoặc là đang dự trữ nguyên liệu nấu ăn, hoặc là đang nuốt ăn khôi phục lực lượng.
Trên hai tòa cốt tháp gần khe hở không gian nhất, có hai lão tẩu Thiên Quỷ Tộc già nua như quỷ nhỏ đang ngồi. Hai người kia ngẩng đầu nhìn khe hở không gian, trên người hiện lên dao động không gian mãnh liệt.
Cẩn thận quan sát sẽ phát hiện hai luồng khí lưu xám xịt hội tụ cùng một chỗ, tràn vào khe hở không gian.
Đó chính là đường hầm không gian đi thông Linh Vực do bọn họ xây dựng.
Người mới tới của Thiên Quỷ Tộc đều thông qua luồng khí lưu xám xịt kia, từ trong loạn lưu không gian cuồng bạo vặn vẹo, từng tên tiếp nối từng tên phủ xuống nơi này.
“Hai lão quỷ kia chính là Đại Hiền Giả của bọn họ, đều là Bất Diệt Cảnh.” Đồng Chân Chân nhắc nhở trong tầng mây.
Tần Liệt ngưng thần nhìn lại.
“Ngàn vạn lần đừng thả linh hồn ý thức ra ngoài!” Hứa Nhiên vội vàng ngăn cản.
Tần Liệt cả kinh, lập tức thu hồi một luồng linh hồn ý thức.
Trong đồng tử Lâm Lương Nhi cũng chợt lóe lên băng mang màu trắng bạc.
Dưới những khe hở không gian đan xen như lưới, một lão tẩu gầy gò của Thiên Quỷ Tộc đột nhiên bừng lên tà quang hừng hực trong đôi mắt. Một đạo linh hồn phong mang ẩn chứa ý chí chém giết cuồng bạo, như lưỡi dao trường mâu, lại đâm thẳng lên trời cao.
“Bùm bùm bùm!”
Giữa Tần Liệt và lão tẩu kia là bầu trời bao la, không khí truyền đến thanh âm như pháo nổ, đám mây màu xám tro tụ tập quanh thân như bị cuồng phong thổi qua, bị gột rửa sạch sẽ.
Thân ảnh ẩn nặc của đám người Tần Liệt thoáng cái bại lộ, hiện ra trong mắt tất cả tộc nhân Thiên Quỷ Tộc.
Hứa Nhiên hừ lạnh một tiếng.
Một tầng kết giới kim quang chói lọi, điểm đầy hoa văn màu vàng như vảy cá nhanh chóng ngưng luyện ra trước mặt bốn người.
Linh hồn phong mang cuồng bạo của lão tẩu hung hăng đụng vào kết giới màu vàng, những hoa văn vảy cá kia lắc lư, bắn ra rất nhiều toái mang.
Cùng lúc đó, một tòa Hồn Đàn như được đúc bằng vàng ròng phóng thích ra vạn trượng kim mang, hiện ra dưới chân Hứa Nhiên.
“Đi thôi.” Hứa Nhiên vung tay lên, Hồn Đàn kia mang theo đám người Tần Liệt hóa thành một ngọn núi vàng, lao vút về phương xa.
“Muốn đi? Không dễ dàng như vậy!” Lão tẩu Thiên Quỷ Tộc hét giận dữ.
Một tòa Hồn Đàn hai tầng trong suốt như thủy tinh phiêu di ra từ mi tâm hắn. Hắn phi thân rơi vào Hồn Đàn, phát ra tiếng quái khiếu bén nhọn chói tai, hung ác truy kích tới.
Phía dưới, đông đảo cường giả Thiên Quỷ Tộc từng người lăng không bay lên, như quỷ đói vồ mồi lao ra.