Tại trung tâm Tam Lăng Đại Lục, nơi từng khe hở không gian tụ hợp, đông đảo tộc nhân Thiên Quỷ Tộc đang tụ tập cùng một chỗ, tựa hồ đang yên lặng chờ đợi điều gì.
Hai vị Đại Hiền Giả chia ra canh giữ hai bên trái phải lối vào đường hầm không gian.
Từng trận rung động không gian cuồng bạo đột nhiên truyền đến từ nơi các khe hở không gian giao nhau, đông đảo phong mang không gian sáng loáng tựa như tia chớp uốn lượn vặn vẹo.
Đôi mắt của các tộc nhân Thiên Quỷ Tộc đồng thời sáng lên.
“Ào ào ào!”
Hai đạo bóng người mờ mịt chạy nhanh đến từ nơi sâu xa trong loạn lưu không gian. Hướng bóng xám xẹt qua, từng khối tảng đá lớn như núi vô thanh vô tức nát tan.
Bóng xám lao đi điên cuồng, ngay khoảnh khắc thông qua hành lang liền đột nhiên thu lại khí tức.
Chợt, hai đạo bóng dáng từ trên trời rơi xuống, bỗng nhiên xuất hiện trên một tòa cốt tháp to lớn, hóa thành hai gã lão tẩu Thiên Quỷ Tộc khác.
Hai người quần áo lam lũ như ăn mày già nua, trong mắt không nhìn thấy thần quang, sắc mặt cũng uể oải suy sụp.
“Đồ ăn!” Có người thét to.
Từng bó cánh tay bị tộc nhân Thiên Quỷ Tộc kéo đến, rơi vào trước mặt hai tên lão quỷ mới tới.
Hai người im lặng không lên tiếng, chỉ vùi đầu ăn uống thỏa thuê. Theo việc bọn họ ăn uống, làn da che kín nếp nhăn dần dần có ánh sáng lộng lẫy, trong mắt cũng tái hiện sinh cơ.
“Linh thạch!” Một người trong đó lên tiếng bằng thanh âm trầm thấp khàn khàn.
Âm thanh vừa dứt, từng khối linh thạch phẩm chất cao óng ánh liền được quăng ra từ trong tay những tộc nhân Thiên Quỷ Tộc kia.
Hai lão tẩu Thiên Quỷ Tộc vừa gặm nuốt huyết nhục cánh tay, vừa lấy một tay nắm linh thạch, điên cuồng rút lấy sức mạnh tinh khiết bên trong.
Lượng lớn linh thạch dưới sự rút lấy của bọn họ biến thành bụi đá màu nâu xám.
Khí tức trên người hai người dần dần trở nên âm trầm khủng bố.
Ròng rã ba ngày, hai lão quỷ đều không nói một lời, vừa nuốt ăn huyết nhục vừa điên cuồng hấp thụ linh lực từ linh thạch để bổ sung năng lượng.
Hai vị Đại Hiền Giả đến trước vẫn canh giữ ngay bên cạnh hai người, đem tin tức thu được liên quan tới thế cuộc Bạo Loạn Chi Địa giảng giải tỉ mỉ rõ ràng cho bọn họ nghe.
Hai lão quỷ vừa ăn vừa nghe.
“Không thể cho bọn họ quá nhiều thời gian tích trữ sức mạnh... Bố Thác còn đang ở trạng thái ngủ say, chỉ có hắn mau chóng tỉnh lại, chúng ta mới có thể hoành hành vô kỵ ở đây.” Một tên lão quỷ mở miệng nói: “Bố Thác nếu muốn khôi phục thì cần huyết nhục của võ giả Nhân Tộc chứ không phải phàm nhân bình thường. Vì lẽ đó, chúng ta muốn chủ động xuất kích, săn bắt huyết cùng cốt của những võ giả Nhân Tộc đẳng cấp cao đó, muốn thừa dịp những Nhân Tộc đó vẫn chưa điều chỉnh tốt để mau chóng làm Bố Thác tỉnh lại!”
“Các ngươi khôi phục thế nào rồi?” Tên lão tẩu hai tầng Hồn Đàn từng truy kích Hứa Nhiên hỏi dò.
“Có sức đánh một trận rồi!” Lão quỷ trả lời.
“Như vậy, chúng ta lập tức động thủ?”
“Càng nhanh càng tốt!”
“Triệu tập tộc nhân, lập tức bắt đầu hành động, xung kích hướng về chỗ tụ tập của đối phương!”
Hết thảy tộc nhân Thiên Quỷ Tộc lập tức hoạt động, có người vừa lôi kéo huyết nhục nuốt ăn vừa thét to, trong mắt lóng lánh hung mang thích giết chóc.
Tại điểm neo đậu của ba chiếc thuyền lớn Tịch Diệt Tông.
“Sư phụ của ta đã ở trên đường. Thiên Kiếm Sơn, Huyễn Ma Tông, Thiên Khí Tông cùng Vạn Thú Sơn đều hồi âm sẽ tới, võ giả bọn hắn toàn bộ đang trên đường.” Trong phòng Sở Ly, hắn lại đưa cho Tần Liệt một bình rượu, tiếp tục nói: “Muộn nhất bảy ngày sẽ có cường giả của bốn phe thế lực này thông qua từng cái truyền tống trận đi tới. Nhóm lớn người đến tiếp sau cũng sẽ điều động phi hành linh khí lục tục trợ giúp trong vòng một hai tháng.”
“Hắc Vu Giáo cùng ba gia tộc lớn thì sao?” Tần Liệt uống một hớp rượu, cau mày nói.
Sở Ly ánh mắt âm trầm: “Vẫn chưa có trả lời chắc chắn.”
“Xem ra bọn họ không chuẩn bị tới.” Tần Liệt híp mắt.
“Có bọn họ hay không đối với bọn họ đều giống nhau!” Sở Ly cười gằn: “Cũng chỉ có Hắc Vu Giáo vẫn tính là thế lực không kém, còn ba gia tộc lớn... Hừ! Bọn họ căn bản không xứng đáng là thế lực Bạch Ngân cấp!”
“Lá thư ta nhờ ngươi truyền tới Lạc Nhật quần đảo đã đưa tới hay chưa?” Tần Liệt hỏi.
Trong ba chiếc thuyền lớn Hắc Thiết của Tịch Diệt Tông có thiết lập loại không gian truyền khí trận cỡ lớn, có thể trực tiếp liên hệ bên phía Huyết Sát Tông.
Hắn nhìn ra thế cuộc Tam Lăng Đại Lục không ổn liền viết một phong thư, nhờ Sở Ly giao cho Huyết Sát Tông, muốn Huyết Sát Tông cũng tận lực hỗ trợ.
“Truyền qua rồi.” Sở Ly nở nụ cười: “Nhưng Huyết Sát Tông bây giờ không phải Huyết Sát Tông ngàn năm trước, e sợ không có cách nào giúp đỡ đại ân trong trận chiến này.”
“Nếu như tốc độ dung hợp Huyết Tổ chi thân của Huyết Lệ tăng nhanh, hắn sẽ phát huy tác dụng không nhỏ trong chiến đấu tương lai.” Tần Liệt không đồng ý cái nhìn của hắn, lại nói: “Trận chiến cùng Thiên Quỷ Tộc này nếu như kéo dài tới sau này, thời gian càng ngày càng dài, tác dụng Huyết Lệ phát huy sẽ càng lúc càng lớn.”
“Huyết Lệ tiền bối năm đó xác thực từng chói mắt, ngàn năm trước hắn cùng sư phụ của ta có thể sánh vai cùng nhau, còn hiện tại mà nói...” Sở Ly lắc đầu.
“Chờ xem đi.” Tần Liệt cũng không giải thích quá nhiều.
Việc Huyết Tổ chi thân sở hữu bảy tầng Hồn Đàn người biết cũng không nhiều, Sở Ly cũng là kiến thức nửa vời.
Dung hợp bảy tầng Hồn Đàn tự nhiên không thể một lần là xong, cần một quá trình tương đối dài dằng dặc.
Thế nhưng, chỉ cần Huyết Lệ có thể dung hợp một nửa của bảy tầng Hồn Đàn, có thể chân chính chưởng khống Huyết Tổ chi thân, sức chiến đấu hắn có thể phát huy chỉ sợ sẽ không yếu hơn Tịch Diệt Lão Tổ.
Nếu như Huyết Lệ có thể dung hợp bốn tầng Hồn Đàn, tương lai Huyết Sát Tông một lần nữa đăng đỉnh ở Bạo Loạn Chi Địa cũng không phải chuyện không thể.
Hai người vừa uống rượu vừa thảo luận thế cuộc, biểu hiện đều vẫn tính là bình tĩnh.
Mãi cho đến nửa đêm.
Đêm nay không trăng, không sao, màn trời đen kịt, không khí có chút nặng nề.
Ba chiếc thuyền lớn Hắc Thiết nhẹ nhàng trôi nổi trong tầng mây như cự thú đang ngủ say, không hề hay biết nguy hiểm đã lặng lẽ giáng lâm.
Tần Liệt còn đang cùng Sở Ly nói chuyện trời đất.
Đột nhiên, một loại cảm giác ngột ngạt không lý do hiện ra từ sâu trong tâm linh hắn.
Hắn bỗng nhiên có cảm giác không thở nổi.
Không có nổi giận, không có tâm tình kịch biến, nhưng máu tươi hắn lại sôi trào lên. Trong máu toả ra sóng nhiệt kinh người lan tràn toàn thân, khiến hắn khô nóng khó chịu.
Từng cái từng cái thần văn ngụ ý là “Liệt Diễm” không ngừng nhảy ra từ trong máu tươi, như những con bướm máu lượn vòng trong cơ thể hắn, phảng phất như có sự sống, thần kỳ cực kỳ.
“Tần Liệt, ngươi làm sao vậy?!” Sở Ly kinh hãi biến sắc.
Giờ khắc này, Tần Liệt như ngọn núi lửa sắp phun trào, toàn thân lỗ chân lông tràn ra khí tức lưu huỳnh, làn da đỏ đậm như lửa khói.
“Không đúng! Ta có điểm không đúng! Ta cũng không nói lên được là chuyện ra sao!” Hô hấp Tần Liệt dần dần ồ ồ.
“Ào ào ào!”
Từng tia lửa không bị khống chế hiện lên từ bên ngoài thân thể hắn, như dòng dung nham lưu hỏa, vừa nhô ra liền mãnh liệt thiêu đốt.
Gian phòng của Sở Ly trong nháy mắt bị liệt diễm nhấn chìm.
Sở Ly quỷ kêu, sợ hãi đến mức vội vàng độn thổ chạy ra ngoài, không ngừng thét to.
Lôi Diêm, vợ chồng Từ Nhiên, còn có Lâm Lương Nhi, bao gồm rất nhiều cường giả Tịch Diệt Tông liên tiếp chạy đến từ các hướng, rất nhanh tụ tập lại bên này.
“Chuyện gì xảy ra?” Lôi Diêm quát ầm.
“Ta cũng không biết a!” Sở Ly lắc đầu liên tục.
Đồng Chân Chân đi tới, nhìn sâu vào Tần Liệt đang trong biển lửa một lúc, đột nhiên nói: “Di chuyển người trên chiếc thuyền này sang hai chiếc kia! Phải nhanh!”
Lôi Diêm còn đang sững sờ, Hứa Nhiên không kiên nhẫn quát lên: “Làm theo lời nàng nói!”
“Không nghe sao? Lập tức di chuyển người trên chiếc thuyền này sang hai chiếc kia, nhanh!” Lôi Diêm lớn tiếng rít gào.
Võ giả Tịch Diệt Tông tụ tập tới vội vàng hoạt động, la to đánh thức hết thảy võ giả trên thuyền, chỉ huy bọn họ tấn tốc rời đi.
“Lôi Diêm, để những người khác đi hết, ngươi cùng Sở Ly lưu lại là được.” Đồng Chân Chân lại dặn dò.
Lôi Diêm khẽ cau mày, suy nghĩ một chút rồi một lần nữa dặn dò xuống.
Không lâu lắm, hết thảy võ giả trên chiếc thuyền này đều bị xua đuổi rời đi một cách không hiểu ra sao.
Lúc này, liệt diễm phun trào ra từ trên người Tần Liệt đã cấp tốc lan tràn.
“Ta có thể khống chế lại.” Hứa Nhiên đột nhiên nói.
“Đừng!” Đồng Chân Chân lắc đầu ngăn cản động tác của hắn, sau đó nhíu chặt mày nói: “Hắn...”
Do dự một chút, Đồng Chân Chân không nói tiếp, ánh mắt càng ngày càng quái dị.
Lôi Diêm, Sở Ly thậm chí Hứa Nhiên đều đầu óc mơ hồ, vội vàng nhìn về phía nàng, hy vọng nàng giải thích nghi hoặc.
Đồng Chân Chân nhìn về phía Lâm Lương Nhi, đột nhiên hỏi: “Tình huống của hắn ngươi biết bao nhiêu?”
“Không tính là nhiều.” Lâm Lương Nhi trấn định nói.
“Vậy ngươi có biết huyết mạch của hắn khác hẳn với người thường không?” Đồng Chân Chân hỏi lại.
“Biết một chút.” Lâm Lương Nhi đáp.
Đồng Chân Chân còn muốn hỏi lại, đột nhiên sắc mặt Hứa Nhiên đại biến, hắn trực tiếp phá tan boong thuyền trên đỉnh đầu, lập tức trôi nổi phía trên cự thuyền.
Lôi Diêm cũng có cảm giác, thân thể chấn động xong cũng bay đến bên cạnh Hứa Nhiên.
Tại nơi cực xa, hướng Tam Lăng Đại Lục, bầu trời đang thiêu đốt liệt diễm đỏ phừng phừng, cực kỳ loá mắt trong đêm đen kịt.
Những liệt diễm đó dĩ nhiên giống hệt khí tức và uy thế Tần Liệt phóng thích trong cơ thể, ngay cả mùi lưu huỳnh cùng dung nham cũng giống nhau như đúc.
Lấy thị lực của Hứa Nhiên cùng Lôi Diêm, mơ hồ nhìn thấy trong liệt diễm mang tính chất hủy diệt kia có một tên lão tẩu Thiên Quỷ Tộc ba tầng Hồn Đàn đang thống khổ gào thét, phát ra tiếng mắng chửi kinh thiên động địa.