Suy nghĩ của La Khả Hinh cũng giống như nhóm người Lạc Trần.
Một võ giả tu luyện linh quyết hỗn tạp thì không thể có nhiều tinh lực dành cho luyện khí. Ngay cả người có thiên phú như nàng, ngoại trừ nghiên cứu con đường luyện khí ra, cũng vẻn vẹn chỉ tu luyện Hỏa Diễm Linh Quyết.
Đại đa số Luyện Khí Sư thường cũng chỉ tu luyện Hỏa Diễm Linh Quyết, lấy hỏa lực phối hợp với việc luyện khí.
Cũng chỉ có Luyện Khí Sư tu luyện Hỏa Diễm Linh Quyết mới có thể chuyên tâm vào luyện khí, tìm được điểm cân bằng giữa hai bên.
Nàng không cho rằng một kẻ được Tịch Diệt lão tổ tán thành, rõ ràng có thể ngộ tinh thâm về phương diện Lôi Đình Linh Quyết như Tần Liệt lại thực sự hiểu được luyện khí.
Đuôi lông mày La Khả Hinh khẽ nhướng lên, ánh mắt nhìn về phía Tần Liệt mang theo vài phần khinh miệt.
"Không hiểu lắm." Tần Liệt không ngẩng đầu lên.
Bàn tay hắn nắm "Ngũ Hỏa Lưu Quang Kiếm" như móc sắt, đầu ngón tay thẩm thấu từng sợi tinh mang, cấp tốc chạy một vòng bên trong Linh Trận Đồ phức tạp.
Hắn khẽ cau mày.
"Không hiểu mới là bình thường." La Khả Hinh cười, đôi mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm, hàm ý nói: "Không ai có thể đạt được thành tựu ở quá nhiều lĩnh vực."
Nàng đưa tay về phía Tần Liệt, khóe miệng ngậm lấy nụ cười ngạo nghễ, thần thái thong dong nói: "Đưa cho ta xem một chút đi."
Đỗ Hướng Dương hai mắt sáng lên, không tự chủ được mà rướn người về phía trước, rõ ràng có chút kích động.
"Hôm nay tâm trạng ta không tệ, liền giúp Đỗ Hướng Dương xem thử thanh phi kiếm này rốt cuộc có vấn đề gì." La Khả Hinh hơi ngẩng đầu.
"Tần Liệt!" Đỗ Hướng Dương quát nhẹ.
Tần Liệt hiểu ý hắn, liền không nói một lời mà đưa "Ngũ Hỏa Lưu Quang Kiếm" cho La Khả Hinh, tránh để Đỗ Hướng Dương thất vọng.
Đám người Thẩm Nguyệt cũng đều mở to mắt, tò mò nhìn về phía La Khả Hinh, muốn xem nàng chữa trị thanh phi kiếm này như thế nào.
"Chỉ cần La sư tỷ giúp ta sửa xong thanh phi kiếm này, về phương diện linh thạch... Ta tất nhiên sẽ để La sư tỷ thỏa mãn!" Đỗ Hướng Dương cắn răng, rõ ràng đã chuẩn bị tâm lý bị La Khả Hinh "chém đẹp".
"Xem qua mới biết có thể chữa trị hay không." La Khả Hinh ung dung thong thả nắm lấy chuôi phi kiếm.
Đám người Thẩm Nguyệt đều ngưng thần quan sát nhất cử nhất động của nàng.
Khi nàng cầm lấy thanh phi kiếm, gõ nhẹ vào lưỡi kiếm, trước tiên xác nhận chất liệu phi kiếm từ bên ngoài, trong mắt Thẩm Nguyệt lóe lên một tia kinh dị.
Lạc Trần và Sở Ly cũng có chút kinh ngạc.
Từ khí độ cầm kiếm mà xem, tư thế của La Khả Hinh tựa hồ cũng không tự nhiên bằng Tần Liệt.
Bọn họ luôn cảm thấy sự chăm chú, cẩn thận và khí độ của Tần Liệt lúc trước mang theo một loại phong cách cổ xưa dạt dào, có phong thái của Luyện Khí Sư thời thượng cổ.
Phong độ đó vượt xa La Khả Hinh.
Đây là một loại cảm giác rất kỳ quái.
Bọn họ rõ ràng không hiểu rõ Tần Liệt, thậm chí không dám khẳng định Tần Liệt thật sự hiểu luyện khí, nhưng cảm giác trong lòng lại nói cho bọn họ biết Tần Liệt có chút môn đạo.
"Đinh đương!"
Ngón tay ngọc của La Khả Hinh khẽ búng, phi kiếm truyền đến tiếng kim loại vang lên giòn giã. Đầu ngón tay nàng tràn đầy từng tia hỏa mang, tự biến mất vào bên trong kiếm.
Mấy chục giây sau.
"Thanh kiếm này không thể sửa được." Như vứt đồ bỏ đi, La Khả Hinh ném "Ngũ Hỏa Lưu Quang Kiếm" xuống chân Đỗ Hướng Dương. Đuôi lông mày nàng hiện lên vài tia buồn bực bất đắc dĩ: "Bên trong Phức Hợp Linh Trận Đồ có ba loại cổ trận đồ đã thất truyền. Ba loại cổ trận đồ kia đã hư hại, đừng nói là ta, cho dù là Tông chủ Thiên Khí Tông chúng ta cũng không có cách nào sửa lại."
"Thật sự một tia hy vọng cũng không có?" Đỗ Hướng Dương hồn bay phách lạc hỏi.
Thanh phi kiếm này có thể dung hợp hoàn mỹ với Hỏa Diễm Linh Quyết của hắn, mặc dù đang ở trạng thái hư hại cũng có thể phóng xuất ra uy lực bất phàm.
Đỗ Hướng Dương cực kỳ coi trọng thanh phi kiếm này, cho rằng sau khi phi kiếm được chữa trị thành công, tất nhiên có thể khiến thực lực của hắn tăng lên một tầng.
"Thiên Khí Tông chúng ta không ai hiểu được cách khắc họa cổ trận đồ, cũng đồng nghĩa với việc cả Bạo Loạn Chi Địa này không ai có thể chữa trị thanh phi kiếm này, ngươi sớm hết hy vọng đi." La Khả Hinh cứng rắn nói.
Câu nói này vừa thốt ra, không thể nghi ngờ là tuyên án tử hình cho thanh phi kiếm, nói cho Đỗ Hướng Dương biết hắn không cần tiếp tục lãng phí tinh lực vào "Ngũ Hỏa Lưu Quang Kiếm" nữa, bởi vì thanh phi kiếm này không còn khả năng thăng cấp.
Bất luận phi kiếm thích hợp với hắn đến đâu, nếu chỉ là hàng lỗi thì có thể sẽ mất khống chế vào thời khắc mấu chốt.
Lúc chiến đấu mà linh khí mất khống chế thì hầu như chính là một tai nạn, sẽ dẫn đến việc chủ nhân chết thảm tại chỗ.
Điều này tuyệt đối không được phép xảy ra.
"Xem ra vận may của ta cũng không tốt." Đỗ Hướng Dương cười tự giễu: "Thôi, sớm biết kết quả cũng tốt, như vậy ta cũng có thể kịp thời chọn phi kiếm mới."
Hắn đây là chuẩn bị từ bỏ "Ngũ Hỏa Lưu Quang Kiếm".
"Náo nhiệt quá nhỉ." Giọng nói của Tuyết Mạch Viêm cũng từ dưới ánh trăng truyền đến, một chiếc Bạch Thủy Tinh Chiến Xa mang theo nàng chậm rãi hiện ra.
Một bộ bạch y, như tiên tử trong trăng, dáng người lành lạnh của nàng dần dần rõ ràng.
"Tần sư đệ, ta tìm ngươi có việc." Tuyết Mạch Viêm nói giữa không trung.
Tần Liệt đứng dậy, nhìn về phía mọi người bên cạnh, đột nhiên nói với Đỗ Hướng Dương: "Thanh kiếm kia cho ta mượn chơi mấy ngày."
"Tặng ngươi luôn đấy." Đỗ Hướng Dương thở dài một hơi, tiện tay ném "Ngũ Hỏa Lưu Quang Kiếm" ra, có vẻ hơi phờ phạc.
La Khả Hinh đã nói cổ trận đồ bên trong thanh kiếm kia ngay cả Phùng Nhất Vưu của Thiên Khí Tông cũng không có cách nào chữa trị, điều này gần như đồng nghĩa với việc thanh kiếm kia đã triệt để phế bỏ.
Một thanh phi kiếm không thể chữa trị, đối với hắn mà nói, không còn bất kỳ giá trị gì.
"Các vị, các ngươi cứ từ từ trò chuyện, ta có việc đi trước một bước." Tần Liệt thu thanh kiếm kia vào không gian giới chỉ, khi chiến xa thủy tinh của Tuyết Mạch Viêm hạ thấp xuống, hắn phi thân nhảy vào trong đó.
Bạch Thủy Tinh Chiến Xa dẫn đầu rời đi.
"Không ngờ hắn lại có hứng thú với đồ bỏ đi." La Khả Hinh thấp giọng châm biếm, chợt nói: "Ta cũng đi đây."
Nàng cũng nhanh chóng rời đi.
"Giải tán đi." Thẩm Nguyệt phất tay, cũng cưỡi Kim Dực Loan Điểu bay đi.
"Sở Ly, ngươi và Tần Liệt không thành vấn đề chứ?" Sau khi mọi người rời đi, Đỗ Hướng Dương đột nhiên cau mày hỏi.
Lạc Trần cũng nhìn lại.
Sở Ly tỏ vẻ cay đắng, lắc đầu: "Có thể có vấn đề gì? Cho dù sư phụ ta thật sự muốn bồi dưỡng Tần Liệt, ta có thể làm gì đây? Chẳng lẽ vì chuyện này mà trở mặt thành thù với Tần Liệt?"
"Vậy ngươi..." Đỗ Hướng Dương muốn nói lại thôi.
"Ta không sao, chỉ là nhất thời khó có thể chấp nhận, qua một thời gian ngắn có lẽ sẽ ổn thôi." Sở Ly thở dài, vẻ mặt bất đắc dĩ, không nói thêm gì nữa, cũng phi thân rời đi.
"Haizz, trong vấn đề ứng cử viên Tông chủ tương lai, nếu như Sở Ly không thể cởi bỏ khúc mắc, bọn họ vĩnh viễn không thể trở lại như xưa nữa." Đỗ Hướng Dương cảm thán.
"Hy vọng hai người bọn họ có thể tìm ra biện pháp giải quyết." Lạc Trần nhíu mày.
...
Bạch Thủy Tinh Chiến Xa rời khỏi khu vực đá ngầm, chạy như bay lung tung không mục đích, tựa hồ cũng không có phương hướng rõ ràng.
Trên xe, y phục Tuyết Mạch Viêm bồng bềnh, trong mắt che phủ một tầng ưu lo.
"Tại sao không trở về?" Tần Liệt kinh ngạc hỏi.
"Về đâu?" Tuyết Mạch Viêm thâm thúy thở dài, cúi đầu nói: "Ta cùng Huyễn Ma Tông một đường tới đây. Ở nơi này, trừ ngươi ra, ta không có đồng môn."
Dừng lại một chút, nàng tự giễu nói: "Chẳng lẽ về bên phía Huyễn Ma Tông?"
"Chuyện ngươi và Sư Duệ Tiệp khẩu chiến, ta có nghe nói một chút, ngươi không cần để ý đến ả." Tần Liệt trầm giọng nói.
"Ta vốn không muốn để ý đến nàng ta, nhưng nàng ta rõ ràng không định buông tha ta." Tuyết Mạch Viêm lắc đầu.
"Có chuyện gì xảy ra?" Tần Liệt nhận ra chút manh mối.
"Ta nghe nói sau khi ta đi, ngươi cũng cãi nhau với Sư sư muội vài câu?"
"Không sai."
"Ta vừa mới nhận được tin tức từ bên Huyết Sát Tông, Hồng lão nói cho ta biết, Huyễn Ma Tông đã đình chỉ hợp tác với chúng ta, không bán ra bất kỳ linh tài nào cho chúng ta nữa. Huyết Sát Tông, Huyết Đảo, còn có Kim Dương Đảo, rất nhiều võ giả tu luyện đều ỷ lại vào việc mua linh tài từ Huyễn Ma Tông. Bên Hôi Đảo muốn luyện chế Liệt Diễm Huyền Lôi cũng cần cuồn cuộn không ngừng các loại linh tài vụn vặt. Đối với chúng ta mà nói, hiện nay ngoại trừ Huyễn Ma Tông ở gần nhất ra, rất khó tìm nơi khác để cầu mua số lượng linh tài đa dạng như vậy."
"Tịch Diệt Tông, Thiên Kiếm Sơn không thể thay thế Huyễn Ma Tông sao?"
"Không thể. Thiên Kiếm Sơn, Tịch Diệt Tông cách chúng ta quá xa, rất nhiều linh tài không phải dựa vào Không Gian Truyền Khí Trận là có thể giao dịch được. Huyễn Ma Tông không bán linh tài cho chúng ta, chúng ta lập tức rơi vào cảnh khốn khó. Ít nhất, trong thời gian ngắn không ai có thể thay thế địa vị của Huyễn Ma Tông."
Sắc mặt Tần Liệt dần dần âm trầm.
Hắn lập tức hiểu ra, bởi vì xung đột giữa hắn và Sư Duệ Tiệp, nhân việc hắn từ chối bán Liệt Diễm Huyền Lôi cho Sư Duệ Tiệp gần đây, mới dẫn tới sự phản kích của Huyễn Ma Tông.
Từ tình hình trước mắt mà xem, đòn phản kích của Huyễn Ma Tông vô cùng ác liệt, hơn nữa cực kỳ hữu hiệu.
Bởi vì sự kích động của hắn, Huyết Sát Tông, Hôi Đảo, Huyết Đảo, Kim Dương Đảo, tất cả võ giả, Luyện Khí Sư tu luyện thường quy và luyện khí đều sẽ vì thiếu hụt vật liệu mà dẫn đến hiệu suất giảm mạnh.
"Việc này... Sư phụ ngươi có biết không? Mẹ ngươi nói thế nào?" Một lúc sau, Tần Liệt hỏi lại.
"Sư phụ ta có lẽ cũng không biết chuyện, nhưng mẫu thân ta... cũng không muốn vì chuyện này mà đi câu thông với sư phụ ta." Chần chờ một chút, Tuyết Mạch Viêm lại nói: "Ta cũng không muốn vì chuyện này đi tìm sư phụ, sư phụ ta... cũng rất khó xử."
"Trong Huyễn Ma Tông, có một bộ phận người có ý kiến rất lớn đối với chúng ta, cho rằng chúng ta xâm chiếm lợi ích của bọn họ. Ngay cả Sư Tú Linh sư cô hẳn là cũng mang lòng bất mãn với chúng ta, bởi vì chuyện giao dịch linh tài với chúng ta vốn là do bà ấy phụ trách. Nếu bà ấy không gật đầu, Sư sư muội kiên quyết không có cách nào đình chỉ giao dịch với chúng ta. Ta cũng không biết những trưởng lão bất mãn với chúng ta như Sư Tú Linh sư cô rốt cuộc có bao nhiêu người."
"Nếu loại người này còn có rất nhiều, cho dù là sư phụ ta cũng không thể quá mức thiên vị chúng ta."
Tuyết Mạch Viêm thở dài thật sâu: "Huyễn Ma Tông chúng ta không giống với Tịch Diệt Tông, không giống Tịch Diệt lão tổ nắm giữ địa vị chí cao vô thượng trong tông môn, hắn có thể như thần thánh, không ai dám cả gan phản bác bất kỳ quyết định nào của hắn dù là quyết định sai lầm. Nhưng sư phụ ta lại không được, không có sức hiệu triệu và sức ảnh hưởng kinh khủng như lão tổ."
Tần Liệt nhíu chặt lông mày.
Rất lâu sau đó, sắc mặt hắn nghiêm túc nói: "Cả một Bạo Loạn Chi Địa to lớn, chẳng lẽ thật không có một thế lực nào có thể giải quyết phiền phức hiện nay của chúng ta?"
"Cũng không phải là không có." Tuyết Mạch Viêm vẻ mặt cay đắng: "Là tông môn Luyện Khí lớn nhất Bạo Loạn Chi Địa, Thiên Khí Tông nắm giữ số lượng đông đảo Không Gian Truyền Khí Trận. Hơn nữa, trong đó những Không Gian Truyền Khí Trận cao cấp nhất hầu như có thể truyền tống bất kỳ linh tài nào, ngay cả linh thảo cũng được. Chỉ là, loại Không Gian Truyền Khí Trận này Lạc Nhật Quần Đảo chúng ta cũng không có, nghe nói chỉ có ông nội của La Khả Hinh mới hiểu cách kiến tạo."
"Vậy thì nghĩ biện pháp để hắn hỗ trợ kiến tạo là được!" Tần Liệt quát lên.
"Hắn chưa bao giờ giúp thế lực bên ngoài Thiên Khí Tông làm bất cứ chuyện gì, cũng chưa bao giờ có bất kỳ tiền lệ nào." Tuyết Mạch Viêm vẻ mặt bất đắc dĩ.
"Như vậy à, cho ta chút thời gian, ta sẽ suy nghĩ thêm biện pháp."