“La Hàn muốn tới Khư Địa tìm ta gây phiền phức?”
Khương Chú Triết nghe được tin tức này, vậy mà trên mặt lại tràn ngập vẻ vui mừng, sâu trong đồng tử đỏ tươi lóe lên quang mang hưng phấn điên cuồng.
“Tới hay lắm, tới quá hay! Ha ha, ta quang minh chính đại giáng lâm Khư Địa, kỳ thực là đang đợi Tương Ngạn của Hắc Vu Giáo, còn có tam đại gia tộc chủ động tìm ta gây sự, không ngờ Tương Ngạn của Hắc Vu Giáo không đến, ngược lại đến một La Hàn, diệu quá thay!”
“Ngoại trừ La Hàn, còn có Kê Thanh Bằng của Huyễn Ma Tông, Bạch Cốt Ma Quân, Chiêu Hồn Quỷ Mẫu, Xích Yển, Cổ Đà, những cự phách ở Khư Địa này.” Tần Liệt lại nói.
“Không sao, cũng chỉ có Kê Thanh Bằng là còn coi được, còn lại đều là tôm tép nhãi nhép mà thôi.” Khương Chú Triết khoát tay, hoàn toàn không thèm để ý, “Ngươi muốn đi Đô Linh Động gì đó, cứ việc đi đi, La Hàn và Kê Thanh Bằng nếu dám ở Khư Địa gây chuyện thị phi, ta tất nhiên sẽ cho hắn biết kết cục khi chọc vào ta.”
Hắn đổi giọng, sắc mặt bỗng nhiên trở nên âm hiểm vô tình: “La Hàn đúng là con sói mắt trắng cho ăn không no, ta co đầu rút cổ ở Thiên Khí Tông nhiều năm, mỗi lần hợp tác với bọn họ, đều dâng lên những thứ bọn họ tha thiết ước mơ. Ta mới rời đi hơn nửa năm, La Hàn đã muốn cắn trả một ngụm, có lẽ thật sự cho rằng lúc ta ở Thiên Khí Tông tính tình quá tốt rồi.”
Nói vậy, hắn nhíu mày suy nghĩ một lát, lại nói: “Đô Linh Động không đơn giản, ngươi đi cùng những ai?”
“Lô Nghị.” Tần Liệt đáp.
“Lô Nghị…” Khương Chú Triết biểu lộ cổ quái, gật đầu nói: “Trong Huyết Sát Thập Lão, hắn còn mạnh hơn Mạc Tuấn một phần, nếu sư huynh và sư muội của ta chịu dùng tài liệu trúc tạo Hồn Đàn lên người hắn trước, có lẽ hắn đã có thể ngưng luyện ra Hồn Đàn sớm hơn Mạc Tuấn. Hơn nữa, một khi hắn có được Hồn Đàn, chiến lực sẽ vượt qua Mạc Tuấn cũng có Hồn Đàn.”
Khương Chú Triết đánh giá Lô Nghị rất cao.
Đối với nội vụ của Huyết Sát Tông, Tần Liệt không đặc biệt quan tâm, cho nên cũng không xen vào.
“Chỉ với lực lượng của ngươi và Lô Nghị, chưa chắc có thể bình yên vô sự ở Đô Linh Động, mà ta… cần ngươi còn sống.” Khương Chú Triết nghĩ nghĩ, quay đầu nói với Miêu Phong Thiên sau lưng: “Lão Miêu, gọi con thi yêu kia từ mộ địa ra đây.”
Miêu Phong Thiên toàn thân thi khí ngút trời, không nói một lời thi triển pháp quyết. Móng tay thật dài của hai tay vẽ vào hư không.
Trong mộ địa phía sau, một tiếng kêu gào khiến người ta da đầu tê dại đột nhiên truyền ra. Sau đó Tần Liệt chỉ thấy một cỗ quan tài từ trong mộ địa bay lên.
Quan tài được luyện từ bạch cốt, sáng bóng, bề mặt trắng nõn như ngọc, quanh thân lượn lờ thi khí âm hàn. Trên nắp quan tài có đầy những lỗ thủng to bằng ngón tay cái, như dùng để thở.
Phảng phất như thi thể bên trong quan tài cũng cần hô hấp.
Cỗ quan tài đó bay thẳng đến trên đầu Miêu Phong Thiên ba thước mới lẳng lặng dừng lại.
Nhìn Miêu Phong Thiên, và cỗ quan tài trên đầu hắn, Tần Liệt nhíu mày thật sâu, nói: “Ta không cần.”
“Cứ xem kỹ đã rồi nói.” Khương Chú Triết cười đầy ẩn ý, rồi gật đầu với Miêu Phong Thiên.
Miêu Phong Thiên chỉ một ngón tay, cỗ quan tài kia lại bay lên, rơi xuống đất ngay trước mặt Tần Liệt.
“Rắc rắc!”
Nắp quan tài bị một bàn tay lớn màu xanh mọc đầy thi mao đẩy ra từ bên trong, một người có khuôn mặt hơi quen thuộc ngồi dậy từ trong quan tài.
Người này mặc một loại áo giáp bằng thanh đồng loang lổ vết gỉ, toàn thân xanh mét, cổ, mặt, và cánh tay lộ ra bên ngoài đều mọc đầy thi mao, nhìn thoáng qua như một con vượn hầu màu xanh.
Thi khí nồng nặc sặc người tỏa ra từ trên người hắn, khiến linh hồn người ta chấn động, toàn thân lỗ chân lông đều cảm thấy khó chịu.
“Có thấy quen mặt không?” Khương Chú Triết cười hỏi.
Tần Liệt cẩn thận nhìn, một lúc sau, sắc mặt hơi đổi: “Bồ Trạch?”
Khương Chú Triết cười to: “Đúng vậy, chính là khách khanh của Hắc Vu Giáo, Bồ Trạch! Năm đó hắn bị Đoàn Thiên Kiếp xé nát Hồn Đàn, không thể không ẩn náu để trúc tạo lại Hồn Đàn, ngay lúc hắn sắp thành công thì trùng hợp bị ta phát hiện. Ta hút khô một thân tinh huyết của hắn, dùng thi thể nguyên vẹn này của hắn, hao phí lượng lớn linh tài và thi khí, mới luyện thành một con thi yêu như vậy.”
Vừa nói, Khương Chú Triết vừa ném một cái lục lạc chuông cho Tần Liệt: “Cái lục lạc chuông này ngươi cầm lấy, cỗ quan tài này ngươi cũng mang theo, không cần ngươi gọi thi yêu ra ngay lúc ở Đô Linh Động, chỉ cần đặt ở vùng biển sâu bên cạnh. Thời khắc mấu chốt, nếu cảm thấy dùng lực lượng của các ngươi không giải quyết được phiền phức ở Đô Linh Động, ngươi cứ dùng lục lạc chuông triệu hoán thi yêu, hắn tự nhiên sẽ phá quan tài đi ra, dựa theo chỉ dẫn của lục lạc chuông, giúp ngươi giết chết kẻ ngươi muốn giết, có phải rất tiện lợi không?”
“Ta thấy không cần.” Tần Liệt lại lắc đầu.
Hắn không tin Khương Chú Triết tốt bụng như vậy, mang theo một thứ tà vật thế này bên người, hơn nữa lại là do phe Khương Chú Triết luyện chế ra, hắn cảm thấy mình sẽ ngày ngày khó yên.
Bởi vì hắn không tin được Khương Chú Triết, sợ hắn ngầm giở trò, rước lấy phiền phức vô cùng cho mình.
“Không cần cũng phải mang.” Khương Chú Triết híp mắt, ánh mắt dần dần âm lãnh xuống, “Ta cần ngươi còn sống, chỉ có ngươi còn sống, tám cỗ Thần Thi và mười bốn đầu Tà Long mới có thể giúp ta diệt trừ tam đại gia tộc, ngươi lại nắm giữ Hư Hồn Chi Linh, đối với cường giả Hồn Đàn chính là vũ khí tất sát. Ngươi nếu muốn ta lúc La Hàn đến, cùng các ngươi đối phó La Hàn, Kê Thanh Bằng, thì hãy mang con thi yêu này theo người, chờ sau khi chuyện Đô Linh Động kết thúc, ngươi trả lại cho ta là được.”
“Nhất định phải mang?”
“Phải.”
“Vậy được, ta mang theo.”
“Thế mới phải.”
Tần Liệt cuối cùng đành bất đắc dĩ mang theo cỗ quan tài kia rời đi.
“Con thi yêu này hiện là con mạnh nhất của chúng ta, luyện chế cũng cực kỳ không dễ, tại sao phải cho không hắn?” Miêu Phong Thiên nghi ngờ nói.
Bồ Trạch vốn là cường giả Hồn Đàn, thi thể của hắn muốn luyện chế thành thi yêu, cần hao phí rất nhiều linh tài, còn có đủ thi khí để nuôi dưỡng, muốn luyện thành cũng không dễ dàng.
Hai người hợp tác đến nay, cũng chỉ mới luyện chế ra một con thi yêu siêu cường như Bồ Trạch, chiến lực của những thi yêu còn lại đều kém hơn rất nhiều.
Miêu Phong Thiên không hiểu tại sao Khương Chú Triết lại làm vậy.
“Tần Liệt có huyết mạch Thần Tộc, quan hệ mật thiết với mười bốn đầu Tà Long, còn tiến vào Khư Địa, đi cùng Minh Phong lão tổ, Tà Anh Đồng Tử.” Khương Chú Triết cười hắc hắc, “Việc hắn làm, trong mắt rất nhiều người, cũng là tác phong của tà ma ngoại đạo. Sau này… chờ Thiên Khí Tông phơi bày chuyện huyết mạch của hắn, bất luận trước kia hắn đã làm bao nhiêu chuyện có ích cho Bạo Loạn Chi Địa, hắn đều sẽ bị đánh rơi xuống vực sâu, lập tức biến thành tà ma còn không bằng chúng ta.”
Dừng một chút, Khương Chú Triết tiếp tục nói: “Không bao lâu nữa, hắn sẽ từ từ sa đọa, cuối cùng đi về phía chúng ta. Tạm thời đặt con thi yêu này bên cạnh hắn, chính là muốn để hắn dùng, một khi sử dụng, đó sẽ là một loại chất xúc tác mạnh mẽ, sẽ khiến hắn ngày càng gần chúng ta, ngày càng xa những kẻ ra vẻ đạo mạo kia.”
“Ngươi gây ra nhiều chuyện thị phi như vậy, thật sự chỉ là muốn giúp Huyết Sát Tông trở về Thiên Diệt Đại Lục? Ta thấy dường như không chỉ có thế?” Miêu Phong Thiên nhíu mày thật sâu.
“Chuyện khác ngươi không cần quan tâm, ngươi chỉ cần biết ta đã hứa với Miêu gia các ngươi, nhất định sẽ thực hiện là được.” Khương Chú Triết sắc mặt hờ hững, “Dù sao chuyện ngươi tu luyện thi tổ linh quyết, một khi bị phơi bày, Miêu gia cũng sẽ bị coi là tà ma mà thảo phạt.”
“Ta đi cùng ngươi, sau này sẽ không sợ Miêu gia bị thảo phạt?” Miêu Phong Thiên hoài nghi.
Khương Chú Triết cười cười, trên mặt toát ra một vẻ cuồng nhiệt: “Sau này, ta sẽ khiến những kẻ bị cho là tà ma ngoại đạo như chúng ta, biến thành chính thống của Bạo Loạn Chi Địa, được vạn người kính ngưỡng.”
Miêu Phong Thiên nhìn hắn thật sâu, không nói thêm gì nữa.
…
Nửa ngày sau.
Một cỗ Thủy Tinh chiến xa có thể chở khoảng mười người, lặng lẽ rời khỏi Khư Địa, bay về hướng Đô Linh Động.
Trong chiến xa, ngoài Tần Liệt, Lâm Lương Nhi và Lô Nghị, còn có một cỗ quan tài bằng bạch cốt.
Cỗ quan tài này luôn lượn lờ thi khí nồng đậm, khiến Lô Nghị và Lâm Lương Nhi trong chiến xa đều nhíu chặt mày.
“Khương Chú Triết ép ngươi nhận?” Một lúc sau, Lô Nghị cuối cùng không nhịn được hỏi.
Tần Liệt cười khổ gật đầu.
“Người này tâm tư âm trầm, không ai đoán được hắn nghĩ gì, qua lại với hắn phải hết sức cẩn thận.” Lô Nghị lạnh nhạt nói.
“Khương Chú Triết nói hắn sẽ liên lạc với Huyết Sát Tông, hợp tác về chuyện đối phó tam đại gia tộc sau này, không biết… ngươi có rõ không?” Tần Liệt đột nhiên nhớ tới chuyện này.
Khương Chú Triết trước đó đã tìm hắn trao đổi, muốn liên hợp Viêm Nhật đảo, Huyết Sát Tông đoạt lại Thiên Diệt Đại Lục, cùng chia lợi ích.
Lúc đó hắn đã nói rõ chỉ cần Khương Chú Triết thuyết phục được Huyết Sát Tông thì hắn sẽ đồng ý.
Mấy tháng trôi qua, hắn không biết Khương Chú Triết có đi tìm Huyết Sát Tông không, mà Lô Nghị lại là trưởng lão của Huyết Sát Tông.
“Nếu là Huyết Lệ trước kia, quyết không thể hợp tác với Khương Chú Triết, nhưng hiện tại… bọn họ dường như sắp thỏa thuận xong rồi.” Lô Nghị nói.
Tần Liệt ngạc nhiên.
..