Trong thạch thất mờ mờ, Tần Liệt nhìn vách đá cứng rắn, nhìn cánh cửa Bí Cảnh trên vách đá chậm rãi biến mất.
Từng con Hư Không Chi Trùng theo cánh cửa Bí Cảnh biến mất cũng trở nên gầy gò khô quắt, thật giống như bị rút hết tất cả huyết nhục tinh khí.
Sau khi cánh cửa Bí Cảnh cùng Hư Không Chi Trùng cùng nhau biến mất vào vách đá, Tần Liệt đưa tay chạm tới thạch bích, từ đó cảm giác được một cỗ huyết khí bị che giấu.
Dùng thần lắng nghe, hắn thậm chí có thể nghe được tiếng kêu rên truyền đến từ trong vách tường.
Rất hiển nhiên, bên trong mặt tường này cũng phong ấn huyết nhục chi thân cung cấp cho Hư Không Chi Trùng hấp thực sinh tồn.
Đây là một thạch thất rộng chừng năm sáu mét vuông.
Bên trong phòng có vài đoạn xương màu xám trắng, những đoạn xương kia thô to vô cùng, rõ ràng không phải là của loài người.
Trừ cái đó ra, bên trong thạch thất còn có một cái giường đá nho nhỏ, một cái bàn đá, ba cái ghế đá tròn trịa.
Đây chính là nơi Tần Liệt từ Chiêu Hồn Đảo bước vào cánh cửa Bí Cảnh mà đến.
Hắn tỉ mỉ kiểm tra một phen bên trong thạch thất, phát hiện trong phòng không có bất kỳ đồ vật gì có giá trị, cũng không có bất kỳ giới thiệu nào về nơi này.
Hắn cũng không biết ở đây là địa phương nào.
Một con đường bằng đá u ám chạy dọc về phía xa, có chút điểm toái quang hiện lên.
Hắn chẳng qua chỉ dừng lại trong thạch thất một lát liền hít một hơi, đi về hướng có ánh sáng truyền đến.
Mấy chục bước sau, hắn thấy từng mảnh lá cây khổng lồ ngăn ở cửa động thạch thất.
Những toái quang kia chính là xuyên qua khe hở lá cây chiếu rọi vào.
Hắn biết phàm là nơi có Không Gian Truyền Tống Trận hay cánh cửa Bí Cảnh, hoặc là bị trọng binh canh gác, hoặc là nằm ở nơi hoang tàn vắng vẻ, ở vào trạng thái che giấu.
Cánh cửa Bí Cảnh hắn tới hiển nhiên thuộc về trường hợp sau.
Hắn đưa tay muốn vạch những chiếc lá cây to như lá chuối tây kia ra, chuẩn bị đi ra khỏi thạch động, xem một chút thế giới bên ngoài, xem một chút ở đây rốt cuộc là địa phương nào.
“Xuy!”
Ngón tay rơi vào lá cây trong khoảnh khắc, Tần Liệt không khỏi nhếch miệng, nhịn không được thở nhẹ ra tiếng.
Hắn làm sao cũng không ngờ rằng lá cây nhìn như xanh non thế kia lại nóng như bàn ủi nung đỏ, nóng đến dọa người.
Ngón tay hắn chạm vào lá cây, trong tình huống không có bất kỳ phòng hộ nào lại bị nóng đến mức sưng đỏ.
“Mẹ kiếp, cái quỷ gì thế này? Một chiếc lá cây mà nóng như sắt nung vậy.”
Mắng hai câu, hắn lặng lẽ vận Hàn Băng Quyết, lấy từng sợi băng ti lượn lờ ở đầu ngón tay cùng lòng bàn tay, lại một lần nữa vạch những lá cây đó ra.
Lần này có chuẩn bị tâm lý, trước thời hạn làm phòng bị, hắn không bị thương lần nữa.
Khi vài miếng lá cây khổng lồ bị hắn vạch ra khỏi cửa động, đột nhiên liền có cuồn cuộn sóng nhiệt đập vào mặt.
Không khí mới mẻ hít vào phổi cũng như ngọn lửa cuồn cuộn.
Chợt ho khan mấy tiếng, Tần Liệt cực kỳ không thích ứng đành phải đi ra khỏi cửa động trước.
Vừa đi ra khỏi cái thạch động nửa phong bế, bị một bụi thực vật dữ tợn che giấu, hắn liền sinh ra cảm giác như bị dầu hỏa tưới lên người.
“Đó là!” Hắn thất thanh quái kêu lên.
Trên đầu, ba cái mặt trời to lớn hiện lên hình chữ “Phẩm” huyền phù trên bầu trời đỏ rực như lửa, như đang hừng hực thiêu đốt.
Ba cái mặt trời kia, mỗi một luân cũng có kích thước vài chục mẫu, thoạt nhìn qua phảng phất như bao phủ ngay trên đầu, phảng phất cách hắn quá gần quá gần, gần đến mức giống như có thể chạm tay tới.
Sóng nhiệt cuồn cuộn từ ba cái mặt trời cự đại phóng thích ra, chiếu rọi cả thiên địa dường như muốn bốc cháy lên.
Bên dưới ba cái mặt trời có rất nhiều cự thạch lơ lửng bất động, như từng ngọn hải đảo bị dừng hình ảnh trên bầu trời, hoặc như là từng khối đại lục nhỏ lơ lửng.
Xuống chút nữa chính là từng ngọn núi liên miên, trung ương ngọn núi là vô số thực vật cây cối rậm rạp.
Chỗ hắn đang đứng là sườn núi của một ngọn núi cao mấy ngàn thước, trên một thạch đài lồi ra từ vách đá.
“Ùng ùng!”
Một ngọn núi cách hắn hơn mười dặm truyền đến tiếng nổ vang rung trời động địa, chỉ thấy từng đạo nham tương hỏa diễm đang phun trào.
Đó là một ngọn núi lửa khổng lồ đang bộc phát.
Theo nham tương phun ra vẩy ra, hắn mơ hồ thấy một con liệt điểu toàn thân đỏ ngầu từ đó bay vút ra, vẫy cánh trong nham tương hỏa diễm.
“Chu Tước!” Tần Liệt mở to mắt.
Chu Tước là một mạch của Cổ Thú Tộc thời Thái Cổ, vừa ra đời sẽ có ít nhất thực lực cấp bảy, đồng đẳng với võ giả Nhân Tộc cảnh giới Niết Bàn.
Chu Tước cùng Hỏa Diễm Phượng Hoàng, Hỏa Kỳ Lân giống nhau, trời sinh có thể vận dụng lực lượng hỏa diễm, luyện hóa hỏa diễm để cường đại tự thân, do đó hoàn thành lột xác.
Đây là Hỏa Diễm Tinh Linh của Cổ Thú Tộc.
Theo hắn biết, Chu Tước cùng tộc nhân Cổ Thú Tộc, sau khi Thần Tộc phủ xuống Linh Vực đã bị cổ động bắt giết.
Nhất là tộc nhân Liệt Diễm Gia Tộc cực kỳ yêu thích loại cổ thú thuộc tính hỏa diễm như Chu Tước, Hỏa Kỳ Lân, Hỏa Diễm Phượng Hoàng. Bọn họ chẳng những bắt giết loại cổ thú này tại Linh Vực, còn dùng cánh cửa Bí Cảnh của Linh Vực đi đến những thiên địa khác nơi những cổ thú này sinh sống để điên cuồng tiến hành bắt giữ.
Bởi vì huyết nhục của Chu Tước, Hỏa Kỳ Lân cùng Hỏa Diễm Phượng Hoàng có thể tăng cường độ huyết mạch của tộc nhân Liệt Diễm Gia Tộc, làm cho tộc nhân Liệt Diễm Gia Tộc trở nên càng cường đại hơn.
“Chẳng lẽ đây là nơi sinh sống của Chu Tước nhất tộc?” Trên mặt Tần Liệt lộ ra vẻ khổ sở.
Hắn biết rõ, những cổ thú có thể vận dụng năng lượng hỏa diễm như Chu Tước, Hỏa Kỳ Lân, Hỏa Diễm Phượng Hoàng cừu thị người mang huyết mạch Liệt Diễm Gia Tộc như hắn đến cỡ nào.
Hắn tin tưởng, nếu như con Chu Tước đang đắm chìm trong nham tương hỏa diễm kia biết phụ cận có một nhân vật như hắn tồn tại, tất nhiên sẽ liều lĩnh chạy tới giết chết.
Hắn theo bản năng điều chỉnh tâm cảnh, sợ không cẩn thận kích phát lực lượng huyết mạch, do đó khiến cho con Chu Tước thoáng hiện nơi phương xa kia chú ý.
Cũng may con Chu Tước kia chỉ lo lấy năng lượng hỏa diễm bên trong nham tương để rửa sạch thân thể của mình, từ đầu đến cuối không hề lưu ý đến hắn đang núp ở hơn mười dặm ngoài.
Đứng trên thạch đài nhô ra từ vách đá, nhìn bầu trời đỏ rực như lửa, ba cái mặt trời cường đại vô cùng, còn có từng khối cự thạch di động khổng lồ dưới ánh mặt trời, hắn đột nhiên có chút không biết làm sao.
Hắn không biết nên đi nơi nào.
“Trọng lực! Trọng lực gấp mười lần Linh Vực!”
Đi lại trên thạch đài một lát, hắn mồ hôi đầm đìa, sắc mặt trở nên càng thêm cổ quái.
Mắt thấy từng khối cự thạch di động khổng lồ lơ lửng trên bầu trời, hắn đương nhiên cho rằng trọng lực của phiến thiên địa này nhất định yếu hơn mấy chục lần, kém hơn Linh Vực.
Kết quả, hắn phát hiện hắn sai mười phần!
Trọng lực nơi đây thế nhưng mạnh hơn Linh Vực gấp mười lần. Điều này có nghĩa là hắn muốn đi lại ở chỗ này sẽ hao phí khí lực nhiều gấp bội so với ở Linh Vực.
Cũng có nghĩa là chờ hắn đột phá đến Phá Toái Cảnh, muốn lăng không hoành hành sẽ tốn sức gấp mười lần so với ở Linh Vực!
“Địa phương nào cũng không thể đi, trước tiên quan sát tình huống, biết rõ ràng đặc thù của phiến thiên địa này đã.” Tần Liệt âm thầm tự định giá.
Một thời gian ngắn kế tiếp, hắn chỉ hoạt động tại phụ cận thạch đài, quả thật địa phương nào cũng không đi.
Trong cảm giác của hắn, ít nhất đã qua hai ba ngày, nhưng mặt trời của thiên địa này căn bản không hề lặn xuống.
Hai ba ngày thời gian, thế giới này vẫn là ban ngày, ba cái mặt trời to lớn cực nóng vẫn hiện lên hình chữ “Phẩm” treo cao trên bầu trời.
Phảng phất như thế giới này vĩnh viễn sẽ không có đêm tối buông xuống.
Trong khoảng thời gian này, hắn phát hiện dù không hoạt động gì nhiều, thể lực cũng tiêu hao khổng lồ.
Đây là bởi vì thời tiết thực sự quá nóng bức, dưới sự thiêu đốt của ba cái mặt trời như hỏa cầu khổng lồ, toàn bộ thế giới đều giống như một cái hỏa lò cự đại, nóng đến mức đầu hắn choáng váng hoa mắt.
Hắn từ Không Gian Giới lấy ra rất nhiều thịt khô linh thú, không ngừng nuốt ăn.
Hắn phát hiện cũng không biết chuyện gì xảy ra, chẳng qua chỉ thông qua phương thức ăn uống đơn giản, hắn cảm giác được huyết mạch rất sinh động, trở nên xuẩn xuẩn dục động, dường như muốn mang theo hắn cùng nhau bốc cháy lên.
Nơi này tựa hồ có tác dụng tăng phúc nào đó đối với huyết mạch của hắn.
Trừ cái đó ra, khi hắn tu luyện Đại Địa Chi Lực cũng phát hiện tiến cảnh cực nhanh.
Lại cách vài ngày, hắn lấy ra Phong Ma Bi, hấp thu huyết sát khí tức bên trong, do đó ngưng luyện máu huyết.
Ở Niết Bàn Cảnh trung kỳ, hắn có thể ngưng luyện 108 giọt bổn mạng tinh huyết, hiện tại đột phá đến Niết Bàn Cảnh hậu kỳ, hắn vẫn tiếp tục ngưng luyện, suốt luyện ra 250 giọt bổn mạng tinh huyết!
Tâm niệm vừa động, từng giọt bổn mạng tinh huyết đỏ sẫm như kim cương từ trong cơ thể hắn tung bay ra ngoài, cứ như vậy huyền phù quanh thân hắn.
Giống như là vô số viên hồng bảo thạch trong suốt.
“Ngô!”
Hắn đột nhiên kinh hô, trong mắt bắn ra tia sáng chói mắt, một cái chớp mắt không dời nhìn chằm chằm vào 250 giọt bổn mạng tinh huyết kia.
Hắn chú ý tới, vô số viên bổn mạng tinh huyết như hồng bảo thạch dưới sự chiếu rọi của ba cái ánh mặt trời nóng bỏng, bên trong giọt máu có từng bó Liệt Diễm Thần Hỏa chập chờn, tựa như đang hấp thu mặt trời viêm hỏa.
Hắn rõ ràng thấy nhiều tia hỏa tuyến như Thái Dương Chân Hỏa dung nhập vào trong những giọt bổn mạng tinh huyết kia.
Hắn cảm nhận được hỏa mang mặt trời cực nóng cùng năng lượng nóng bức tinh thuần vô cùng từ trong mỗi một giọt bổn mạng tinh huyết.
Hắn cứ thế nhìn thẳng ngoắc ngoắc.
Rất lâu sau đó, bên trong từng giọt bổn mạng tinh huyết, những Liệt Diễm Thần Hỏa kia cũng hừng hực như tiểu mặt trời, từ đó thả ra Liệt Diễm Thần Văn, lộ ra vẻ kỳ diệu vô cùng.
Lại qua một thời gian ngắn, những giọt bổn mạng tinh huyết kia tựa hồ hút đủ Thái Dương Chân Hỏa, từng giọt trở nên càng phát ra trong sáng trong suốt.
Mà Tần Liệt, sau khi đem 250 giọt bổn mạng tinh huyết nhất nhất dung nhập vào trong cơ thể, đột nhiên phát hiện hắn đã hơi tiệm thích ứng với sự nóng rang của thiên địa này.
Mặt trời cực nóng huyền phù trên đỉnh đầu còn đang mãnh liệt thiêu đốt, trong không khí như cũ tràn đầy nhiệt lượng làm người ta khó chịu, nhưng hắn hô hấp không khí nóng hổi, đứng dưới ánh mặt trời nóng bức đã không còn cảm thấy khó chịu nữa.
Cũng vào lúc này, hắn quyết định rời đi vách đá, quyết định đi ra ngoài đi một chút, thâm nhập tìm hiểu kỹ hơn về thiên địa này.
Đem thạch động một lần nữa dùng lá cây lớn che giấu, lưu lại ký hiệu, hắn liền chuẩn bị rời khỏi nơi này.
Hắn lấy ra một chiếc Thủy Tinh Chiến Xa, tính toán khống chế chiến xa lượn một vòng ở phụ cận.
Song, chờ hắn đứng lên Thủy Tinh Chiến Xa, cố gắng lấy linh thạch thúc dục mới phát hiện Thủy Tinh Chiến Xa không nhúc nhích.
Sửng sốt một chút, hắn lấy ra Thủy Tinh Chiến Xa cấp bậc cao hơn, tiếp tục nếm thử.
Kết quả chiến xa vẫn không nhúc nhích.
“Thiên địa trọng lực gấp mười lần, Thủy Tinh Chiến Xa thế nhưng không cách nào sử dụng.” Hắn không khỏi cười khổ.
Bất đắc dĩ, hắn chỉ có thể đem những chiến xa này thu hồi, dùng phương pháp đần độn nhất, từ trên vách đá một chút một chút leo xuống.
Hắn dùng ít nhất nửa canh giờ mới từ từ từ sườn núi trượt xuống, đứng lại ở dưới chân núi.
Sau đó, hắn bỗng nhiên chú ý tới, ba cái mặt trời phảng phất vĩnh viễn sẽ không biến mất kia không biết từ lúc nào đã không thấy bóng dáng.
Bầu trời tựa hồ vĩnh viễn là ban ngày cũng dần dần mờ mờ, như muốn đi vào ban đêm.