Trên mặt U Vân tràn đầy vẻ khinh thường và coi rẻ.
Tần Liệt không có bối cảnh, không có thế lực cường đại chống lưng, cho dù thiên phú và tiềm lực có xuất chúng đến đâu cũng sẽ không được nàng để vào mắt.
“Cái này...”
Viên Văn Lương nhíu mày, hạ giọng muốn khuyên bảo Ma Long Ba Lôi Đặc.
Ba Lôi Đặc lắc đầu.
Viên Văn Lương trong lòng thở dài, chủ động ngậm miệng, không khuyên nữa.
Huynh đệ Viên Sơn và Viên Xuyên mắt thấy Ba Lôi Đặc không chịu giúp Tần Liệt, cũng đều chỉ có thể cúi thấp đầu, không dám nói thêm gì.
Ngược lại là Ngải Địch, còn có mấy vị tộc lão Ám Ảnh Tộc lại từ cửa sơn động bay xuống.
“U Vân! Ngươi muốn làm gì?” Ngải Địch cả giận nói.
“Ba Lôi Đặc đại nhân, Diêu Thiên có ân với Ám Ảnh Tộc chúng ta. Nếu như Diêu Thiên có mệnh hệ gì, như vậy... minh ước giữa Ám Ảnh Tộc và Viên gia sẽ hết hiệu lực!” Vưu Lỵ Á trầm giọng nói.
Lời vừa nói ra, Viên gia tam huynh đệ đều bối rối, nhao nhao nhìn về phía Ba Lôi Đặc, muốn Ba Lôi Đặc bảo vệ Tần Liệt.
U Vân sau khi trở mặt liền lạnh lùng nhìn Tần Liệt, không nói lời nào.
Nàng đang đợi thái độ của Ba Lôi Đặc.
U Thiên Lan, Lận Tiệp, còn có mấy tộc nhân Thái Âm Điện cùng U Nguyệt Tộc cũng lặng lẽ hàng lâm xuống thôn xóm.
Lúc này trời sắp sáng.
“Ám Ảnh Tộc các ngươi muốn dốc sức bảo vệ hắn?” Ba Lôi Đặc liếc xéo Vưu Lỵ Á một cái.
Vưu Lỵ Á cùng Ngải Địch, còn có phần đông tộc lão Ám Ảnh Tộc cùng nhau trọng trọng gật đầu.
“Nếu ta mặc kệ thì sao?” Ba Lôi Đặc hỏi lại.
“Vậy chúng ta sẽ xé bỏ hợp đồng kết minh với Viên gia!” Vưu Lỵ Á nói chắc như đinh đóng cột.
Sắc mặt Tần Liệt trở nên ngưng trọng.
Thế cục đột nhiên chuyển biến khiến hắn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, hắn biết rõ hẳn là có vấn đề ở đâu đó.
“Xé bỏ thì xé bỏ đi. Dù sao các ngươi cũng không có ý định kết minh thực sự. Các ngươi kết minh với Viên gia bất quá chỉ là vì tranh thủ thời gian cho chính mình mà thôi.” Ba Lôi Đặc hừ lạnh.
Mọi người xôn xao.
“Tại sao lại nói như vậy?” Sắc mặt Ngải Địch thâm trầm.
“Tại sao? Ngươi hỏi ta tại sao?” Ba Lôi Đặc lắc đầu, cười lạnh nói: “Nếu ta đoán không sai, tên Diêu Thiên này chính là chuyên môn vì các ngươi mà đến, là để tiếp dẫn các ngươi phản hồi Linh Vực! Trước đó, Tiểu Xuyên cùng Tiểu Sơn đã từng nói qua, Diêu Thiên đến từ cái Bí Cảnh chi môn thứ ba, hắn rõ ràng nắm giữ một cái truyền tống trận vượt giới không giống với Thái Âm Điện cùng Thái Dương Cung!”
“Sau khi hắn tới, còn mang theo lượng lớn linh thạch có độ tinh khiết cực cao. Nhờ vậy các ngươi mới có thể trong khoảng thời gian ngắn khôi phục năm thành lực lượng!”
“Chỉ cần các ngươi có nhiều thời gian hơn, không bao lâu nữa, các ngươi có thể toàn bộ khôi phục lại!”
“Đến lúc đó, ngay cả vị tộc nhân kia của các ngươi cũng sẽ từ trong giấc ngủ say ngàn năm thức tỉnh!”
“Các ngươi chỉ là đang tranh thủ thời gian cho chính mình, chờ sau khi khôi phục toàn bộ, sẽ mượn nhờ Bí Cảnh chi môn do hắn nắm giữ để rời khỏi Bạc La Giới!”
“Các ngươi căn bản không muốn mượn Bí Cảnh chi môn của Thái Âm Điện cùng Thái Dương Cung, cho nên các ngươi dám cự tuyệt bọn hắn, mà lựa chọn Viên gia cùng chúng ta!”
“Hắn rõ ràng là Nhân Tộc, sau lưng hắn tất nhiên có một thế lực cường đại khác!”
“Nói cách khác, từ ngay lúc bắt đầu, minh hữu của các ngươi chính là hắn, mà không phải Viên gia có quan hệ huyết thống với chúng ta!”
“Ta nói có đúng không?”
Lão Ma Long này, chỉ cần thông qua việc dò xét thực lực tộc nhân Ám Ảnh Tộc, ép Ngải Địch thừa nhận là Tần Liệt mang một bộ phận linh thạch tới giúp Ám Ảnh Tộc khôi phục nguyên khí, trải qua từng bước phỏng đoán, hắn rõ ràng đã suy đoán được đại thể ý đồ của Ám Ảnh Tộc cùng Tần Liệt.
Ngải Địch, Vưu Lỵ Á, còn có Tần Liệt cùng nhiều tộc lão Ám Ảnh Tộc đều sắc mặt trầm trọng.
Bọn hắn đột nhiên phát hiện Ba Lôi Đặc thật không ngờ lại lợi hại như vậy, chỉ bằng mấy câu lại đoán trúng kế hoạch của bọn hắn đến tám chín phần mười.
Ba Lôi Đặc đã cho rằng bọn hắn cùng Tần Liệt sớm có cấu kết, cho rằng sau khi bọn hắn rời khỏi Bạc La Giới phản hồi Linh Vực cũng là kết minh cùng thế lực sau lưng Tần Liệt, mà không phải cùng Viên gia có quan hệ huyết thống với hắn.
Cho nên hắn mới ngồi nhìn U Vân khinh thường và coi rẻ Tần Liệt mà không thèm để ý tới.
“Thì ra là thế.” Viên Văn Trì kịp phản ứng, sắc mặt cũng khó coi, “Xem ra Viên gia chúng ta chỉ là đối tượng bị lợi dụng mà thôi.”
“Ba Lôi Đặc đại nhân quả nhiên lợi hại.” Lận Tiệp thán phục.
Từ rất lâu trước kia, nàng chợt nghe trưởng bối Thái Âm Điện từng nói qua, lão Ma Long của Bạc La Giới này chẳng những không ngu ngốc mà còn phi thường trí tuệ.
Nàng nguyên lai còn không quá tin tưởng, cảm thấy những trưởng bối kia khuếch đại bản lĩnh của Ba Lôi Đặc, chỉ coi đó là lời cảnh giác.
Mãi cho đến hôm nay, nàng mới biết được các trưởng bối một điểm cũng không khuếch đại trí tuệ của Ba Lôi Đặc, thậm chí còn có thể đã đánh giá thấp một chút.
“Chúng ta...” Ngải Địch mặt mũi tràn đầy đắng chát, thật sâu thở dài một tiếng, nói: “Ba Lôi Đặc đại nhân, ngài nói rất nhiều điều là sự thật, bất quá trong chuyện kết minh với Viên gia, chúng ta thật không phải muốn lừa gạt các ngươi, mà thật sự có thành ý.”
“Ta chán ghét người khác gạt ta!” Ba Lôi Đặc hừ lạnh một tiếng, ngửa đầu nói: “Ta đã đáp ứng tiểu tử kia sẽ không truy cứu các ngươi rời đi, sẽ tha cho các ngươi tự do, nhưng chỉ giới hạn ở đó thôi!”
Nói xong, hắn chậm rãi bước đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Chúng ta lần này tới đã giúp các ngươi giết không ít võ giả Thái Dương Cung, giúp các ngươi giải vây, những thứ này cũng coi như là đền bù tổn thất tin tức của tiểu tử kia! Về sau, các ngươi sống hay chết, có thể ngăn trở bước chân chinh phạt của Thái Dương Cung cùng Thái Âm Điện hay không, có thể thành công thoát khỏi Bạc La Giới hay không, cũng không còn liên quan gì tới ta nữa!”
“Tự giải quyết cho tốt đi.” Viên Văn Trì lạnh lùng nhìn Ngải Địch một cái, cũng vẻ mặt phiền muộn rời đi.
Hắn và Ba Lôi Đặc giống nhau, cũng coi như Ám Ảnh Tộc đang lợi dụng bọn hắn, cảm thấy Ám Ảnh Tộc căn bản không có chủ tâm muốn cùng bọn họ đồng minh.
Ba Lôi Đặc cùng Viên Văn Trì vừa đi, càng nhiều tộc nhân Ma Long Tộc cùng Viên gia cũng đều nổi giận đùng đùng rời đi.
Huynh đệ Viên Sơn cùng Viên Xuyên cũng đều hừ một tiếng, ánh mắt nhìn về phía Tần Liệt tràn đầy giận dữ.
Tần Liệt mặt mũi tràn đầy xấu hổ.
“Không có Ma Long Tộc cùng Viên gia chiếu ứng, lần sau Thái Dương Cung tới, các ngươi sẽ bị diệt tộc.” Khóe miệng U Vân nhếch lên, bỗng nhiên cao hứng trở lại, “A, đúng rồi, ta thiếu chút nữa đã quên các ngươi Ám Ảnh Tộc so với chúng ta càng không thể thích ứng cường quang mặt trời. Lập tức trời sẽ sáng, nói cách khác, ban ngày này các ngươi khẳng định đi không được rồi.”
“Thái Dương Cung rất có thể sẽ tổ chức người tới trước khi trời tối.” Lận Tiệp nhìn có chút hả hê.
“Đem tên Diêu Thiên này giao cho chúng ta xử trí, ta có thể đáp ứng các ngươi, ít nhất Thái Âm Điện sẽ không bỏ đá xuống giếng, sẽ không chọc vào một cước trong việc đối phó các ngươi.” U Vân một bộ nắm chắc thắng lợi trong tay, tự tin nói. “Nếu không... không chỉ là Thái Dương Cung, Thái Âm Điện chúng ta cũng có thể sẽ động thủ!”
“Chúng ta sẽ không giao người!” Ngải Địch quát.
Mặc dù phải đối mặt nguy cơ diệt tộc, hắn cũng biết người chính thức tận tâm tận lực với Ám Ảnh Tộc chỉ có Tần Sơn cùng Tần Liệt.
Hắn tuyệt sẽ không cho phép U Vân mang Tần Liệt đi.
“Vậy thì tốt, chúng ta sẽ cùng Thái Dương Cung nói chuyện. Chờ Thái Dương Cung tiêu diệt các ngươi, có lẽ sẽ lưu lại cho chúng ta người sống duy nhất.” U Vân cười nhìn về phía Tần Liệt.
Sắc mặt Tần Liệt tái nhợt.
“Đi thôi.” U Vân nhẹ nhõm phất tay.
Các nàng cưỡi phi hành linh khí hình trăng lưỡi liềm ngạo nghễ rời đi.
Một đám tộc lão Ám Ảnh Tộc giờ phút này đều nhíu mày thật sâu, thần sắc ngưng trọng đáng sợ.
“Về hang trước đã.” Ngải Địch thở dài một tiếng.
Trước khi mặt trời phù thăng lên, những lão nhân này trở về thạch động, cùng nhau tụ tập lại.
Tần Liệt cũng ở trong đó.
Làm sao bây giờ?
Đây là câu hỏi quanh quẩn trong lòng tất cả mọi người.
Viên gia cùng Ma Long Tộc buông tay không để ý tới, Thái Dương Cung cùng Thái Âm Điện mơ hồ đạt thành ăn ý: một bên muốn tiêu diệt bọn hắn toàn tộc, một bên muốn bắt giữ Tần Liệt, hai phe không còn xung đột trong việc đối phó bọn hắn.
Trong sáu thế lực lớn của Nhân Tộc tại Bạc La Giới, mạnh nhất là Thái Dương Cung cùng Thái Âm Điện. Hai phe này một khi liên thủ, với thực lực chưa từng khôi phục của bọn hắn lúc này, làm sao chống lại?
Trốn?
Hôm nay là ban ngày. Dưới ánh hào quang lửa nóng của ba cái mặt trời, bọn hắn một khi xông ra khỏi thạch động, Minh Ma Khí thật vất vả tụ tập lại sẽ kịch liệt xói mòn.
Mà nơi Bí Cảnh chi môn tọa lạc chẳng những cách nơi này rất xa xôi, chỗ đó còn bị Cổ Thú Tộc chán ghét bọn hắn chiếm cứ.
Bày ra trước mặt bọn hắn, ngoại trừ tử lộ, tựa hồ vẫn là tử lộ.
Trong thạch động rộng rãi, tất cả mọi người trầm mặc, không ai nói chuyện.
Bởi vì không ai có chủ ý giúp Ám Ảnh Tộc sống sót.
Tần Liệt cũng đồng dạng không có cách.
Tình huống hiện nay căn bản không phải là thứ mà một võ giả Như Ý Cảnh như hắn có khả năng nghịch chuyển, thậm chí cho dù vị tộc lão Ám Ảnh Tộc Hư Không Cảnh kia thức tỉnh cũng chưa chắc có thể cải biến thế cục.
Bởi vì thức tỉnh không có nghĩa là có thể khôi phục thực lực đỉnh phong.
“Trước tiên đánh thức tộc lão dậy đi. Tuy rằng cũng chưa chắc có thể thay đổi được gì, nhưng ít nhất cũng phải cho ngài ấy biết chúng ta đang đối mặt với cái gì, không thể để ngài ấy chết đi một cách không minh bạch trong giấc ngủ say.”
Sau một hồi, Ngải Địch hít sâu một hơi, bỗng nhiên đứng lên.
Vưu Lỵ Á cùng một lão nhân Ám Ảnh Tộc khác cũng yên lặng đứng dậy, hiển nhiên là đồng ý với đề nghị của Ngải Địch.
“Lúc này đánh thức bọn họ, đối với các ngươi mà nói... có thể hay không có chút miễn cưỡng?” Một lão giả lo lắng nói.
Dựa theo kế hoạch, ba người Ngải Địch còn cần khôi phục mấy ngày, như vậy mới có thể bảo đảm không sơ hở tí nào.
“Chúng ta không có thời gian, cho dù là miễn cưỡng cũng chỉ có thể kiên trì mà làm!” Ngải Địch dứt khoát kiên quyết đi về phía sâu trong thạch động.
Vưu Lỵ Á cùng một lão giả khác cũng đều toát ra vẻ quyết tuyệt, không rên một tiếng đi theo sát.
Nhìn bóng lưng của bọn hắn, còn có vẻ bi thống bất đắc dĩ trên mặt những lão giả trong động, Tần Liệt cảm thấy ngực tắc nghẹn đáng sợ.
“Ta có thể làm gì cho các ngươi?” Hắn trầm giọng hỏi.
“Ngươi cùng gia gia ngươi đã làm cho chúng ta đủ nhiều rồi.” Một lão đầu Ám Ảnh Tộc cười sầu thảm, sau đó nói: “Tần Liệt, chúng ta không cách nào thích ứng sự nóng bức của ba cái mặt trời, nhưng ngươi có thể! Chi nhánh Ám Ảnh Tộc này của chúng ta chỉ sợ phải phụ lòng hậu ái của Tôn Giả rồi, chúng ta thật không có hy vọng còn sống trở về Linh Vực. Nhưng là ngươi... còn có cơ hội! Ngươi không thể cùng chúng ta cùng chết! Thừa dịp người của Thái Dương Cung cùng Thái Âm Điện không ở đây, ngươi bây giờ đi nhanh lên, tìm cơ hội trở về Bí Cảnh chi môn!”
“Đúng!” Một lão đầu Ám Ảnh Tộc khác cũng kịp phản ứng, nói: “Dựa theo lời ngươi nói, Hư Không Chi Trùng tụ tập tại Bí Cảnh chi môn cần một năm ở Linh Vực, tức mười hai ngày ở Bạc La Giới mới có thể khôi phục lại! Mà thời gian ngươi tiến vào Bạc La Giới có lẽ đã sớm vượt qua mười hai ngày, ngươi chỉ cần chạy về Bí Cảnh chi môn là có thể lập tức trở lại Linh Vực!”
“Không sai! Chúng ta tuy rằng không đi được, nhưng ngươi còn có hy vọng sống sót! Ngươi nhất định phải đi!”
“Tin tưởng ta, nếu ngươi rơi vào tay nữ nhân U Vân kia, nhất định sẽ không tốt hơn cái chết bao nhiêu đâu!”
“Mặc kệ chúng ta, đi thôi, đi nhanh lên! Tần Liệt, ngươi chính là hy vọng của chúng ta! Chúng ta muốn ngươi còn sống!”
Những tộc lão Ám Ảnh Tộc này mắt thấy bọn họ đã không còn hy vọng chạy trốn, liền nhao nhao khuyên bảo, hy vọng Tần Liệt có thể nắm lấy cơ hội lặng lẽ rời đi.