Virtus's Reader
Linh Vực

Chương 899: CHƯƠNG 889: HAI ĐỜI HÙNG KIỆT!

Bên ngoài tù thất, sắc mặt Tần Liệt thâm trầm, đứng sững như tượng điêu khắc, toàn thân cứng ngắc.

Thông qua một hồi giảng thuật của Hoa Vũ Trì, hắn đối với Tần gia, Tần Sơn, Tần Hạo, và cả chính bản thân mình, cuối cùng đã có một nhận thức rõ ràng.

Hắn biết quá khứ của mình, biết Tần gia từng có thời huy hoàng, biết gia gia hắn trác tuyệt về phương diện luyện khí, còn có phụ thân Tần Hạo hùng tài đại lược.

Còn biết được... chính hắn hèn hạ kém cỏi đến mức nào.

Đời thứ nhất của Tần gia là Luyện Khí Sư mạnh nhất thế gian. Đời thứ hai là chí cường võ giả có hy vọng vấn đỉnh võ đạo chung cực nhất.

Thế nhưng, đời thứ ba được ký thác kỳ vọng... lại là một trò cười lớn nhất.

Tần gia bị diệt cũng là bắt đầu từ cái "đột phá khẩu" đời thứ ba này. Hắn là nguyên nhân mấu chốt khiến Tần gia ầm ầm sụp đổ.

“Hóa ra ta của trước kia lại vô năng như thế, lại vô liêm sỉ như thế sao?” Hắn nhất thời không cách nào chấp nhận sự thật này.

Thế lực cấp Hoàng Kim đỉnh tiêm Tần gia, có đời thứ nhất và đời thứ hai khiến mọi cường giả kính sợ, sao lại xuất hiện một đời thứ ba bất kham như vậy?

Hắn không tin.

“Hoa thiếu gia đúng không?” Một lúc sau, hắn hít sâu một hơi, lại nhìn về phía thanh niên tuấn mỹ trong tù thất: “Cái tên Tần Liệt kia... đã vô năng như vậy, có nhiều thói hư tật xấu như vậy, tại sao ngươi lại gọi hắn là đại ca?”

Ánh mắt Hoa Vũ Trì tối sầm lại, thở dài một hơi, nói: “Tần đại ca tuy một thân tật xấu, nhưng trọng tình trọng nghĩa, đối với mấy huynh đệ chúng ta cũng không tệ. Huynh ấy chỉ là... chán ghét thân phận của mình. Huynh ấy coi mình là tộc nhân Thần Tộc. Từ khi ta quen biết huynh ấy, huynh ấy đã chán ghét từng thế lực cấp Hoàng Kim của Nhân tộc. Huynh ấy cho rằng... chính tám đại thế lực cấp Hoàng Kim của Nhân tộc đã khiến mẹ và ông ngoại huynh ấy phải phiêu bạt tại Vực Ngoại Tinh Không, khiến tộc nhân của mẫu thân huynh ấy không thể trở về Linh Vực.”

“Mặt khác, bản thân Tần đại ca có chút vấn đề. Hình như là... tinh thần có chút phân liệt, ta cũng không nói rõ được là chuyện gì. Tóm lại, có phiền toái gì đó luôn ám ảnh huynh ấy, khiến huynh ấy không cách nào tập trung tinh lực tu luyện.”

“Ta dám cam đoan, nhất định là ả tiện nhân Hàn Thiến kia đã vu hãm Tần đại ca, là ả đã hại chết Tần đại ca!”

“Tần đại ca tuy ương ngạnh, tuy trầm mê nữ sắc, nhưng huynh ấy thật sự yêu tiện nhân kia. Huynh ấy tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện như vậy!”

“Nhất định là những lão quỷ kia sai khiến tiện nhân đó, bảo ả hại chết Tần đại ca, cố ý khơi mào huyết chiến giữa hai bên!”

Hoa Vũ Trì lòng đầy căm phẫn.

Trong mắt Tần Liệt lóe lên những tia điện mang.

Hiển nhiên, mẫu thân hắn là nữ tử Thần Tộc. Phụ thân hắn tại Vực Ngoại Tinh Không đã có một đoạn tình duyên với một nữ tử Thần Tộc mới sinh ra hắn.

Hắn của trước kia có lẽ vẫn còn ở Vực Ngoại Tinh Không cùng Thần Tộc một thời gian ngắn. Dưới sự hun đúc của những người Thần Tộc kia, hắn chán ghét hết thảy Nhân tộc.

Thần Tộc xưng bá Linh Vực hơn một vạn năm qua, cuối cùng bị bách tộc đánh lui. Nhân tộc trong trận chiến này đóng vai trò quan trọng nhất.

Hắn có khả năng vì thế mà ghét hận Nhân tộc.

Sau khi cùng phụ thân trở về Linh Vực, loại quan niệm thâm căn cố đế này có lẽ không hề thay đổi, hắn vẫn thù địch với tất cả các thế lực cấp Hoàng Kim của Nhân tộc tại Trung Ương Thế Giới.

Mặt khác, bởi vì bản thân có chút vấn đề, hắn bị phiền toái nào đó quấy nhiễu trên con đường tu luyện, dẫn đến không cách nào chuyên tâm.

Thêm vào đó, Tần gia lúc bấy giờ đã là gia tộc đỉnh cao nhất Trung Ương Thế Giới, hắn cũng căn bản không có áp lực gì.

Đủ loại nhân tố kết hợp lại khiến hắn cam chịu, sa đọa, trở nên không học vấn không nghề nghiệp, chỉ cầu hưởng lạc. Chẳng những cuối cùng trở thành trò cười lớn nhất Trung Ương Thế Giới, mà còn thành điểm đột phá để các thế lực lớn nhắm vào Tần gia.

Hắn của trước kia, rõ ràng chính là một bi kịch, phảng phất như Thượng Thiên cố ý phái tới để trêu cợt Tần gia.

“Hắn... thật sự đã chết rồi?” Tần Liệt hỏi lại.

“Tự nhiên là chết rồi.” Hoa Vũ Trì cười khổ: “Tiện nhân kia thủ đoạn ngoan độc, khi Sơn gia gia tới nơi thì chân hồn của Tần đại ca đã bị tiêu diệt. Với cảnh giới của Tần đại ca lúc ấy, chân hồn vừa tan biến chính là triệt để tử vong, cho dù Sơn gia gia có năng lực thông thiên triệt địa cũng không có cách nào thay đổi được gì.”

“Chết rồi...” Tần Liệt nhíu mày thật sâu, nội tâm thầm nhủ: “Nếu thật sự đã chết rồi, vậy ta là cái gì?”

Hắn rơi vào trầm tư.

Hắn tin tưởng hắn của trước kia, người mang huyết mạch Thần Tộc, lại có phụ thân là Tần Hạo, gia gia là Tần Sơn, mà lại tầm thường vô vi như vậy, nhất định là có nguyên nhân khác.

Hơn nữa, hắn cũng tin tưởng cái chết của mình cũng có chỗ kỳ quặc.

Hắn cho rằng suy đoán của Hoa Vũ Trì không sai. Hàn Thiến - kẻ mang huyết mạch Hải Tộc của "Cửu Trọng Thiên" kia, nhất định là cố ý thiết lập ván cục để hại hắn.

Cũng chính vì nhìn trúng thời điểm phụ thân hắn Tần Hạo bị nhốt tại "Âm Ảnh Ám Giới", tạm thời không thể về Linh Vực, bọn chúng mới chọn thời khắc đó để động thủ.

Có lẽ, bọn chúng cho rằng Tần gia sẽ bộc phát ngay lập tức.

Kết quả, gia gia hắn vẫn luôn nhẫn nhịn, nhịn đến khi Tần Hạo trở về mới ra tay đại khai sát giới ngay trong đêm.

Bọn chúng rõ ràng đã đánh giá thấp thực lực của Tần gia. Khi bọn chúng còn chưa kịp phản ứng, chưa kịp thương thảo chi tiết liên thủ thì "Cửu Trọng Thiên" đã quân lính tan rã.

Bọn chúng thực sự nhận ra sự khủng bố của Tần gia, cũng biết nếu không liên thủ, Tần gia sẽ từng bước từng bước tìm đến, đánh tan từng kẻ một.

Tần gia tuy mạnh, nhưng dù sao cũng không phải là đối thủ của sáu đại thế lực cấp Hoàng Kim liên thủ. Sau khi Tần Hạo bị mấy tên lão quái Vực Thủy Cảnh vây công đánh nát Hồn Đàn, con quái vật khổng lồ Tần gia này dĩ nhiên sụp đổ.

Gia gia Tần Sơn của hắn hẳn là sau khi Hồn Đàn của Tần Hạo bị nát bấy, tự biết tuyệt đối không phải đối thủ của sáu đại thế lực cấp Hoàng Kim, lúc này mới mang theo hắn rời xa Trung Ương Thế Giới.

Hắn dần dần làm rõ mạch lạc câu chuyện.

“Hàn Thiến của 'Cửu Trọng Thiên' kia, bây giờ là cảnh giới gì? Lợi hại bao nhiêu?” Một lúc sau, hít sâu một hơi, Tần Liệt bình tĩnh hỏi.

“Hàn Thiến?” Hoa Vũ Trì vẻ mặt đắng chát, lắc đầu, bùi ngùi thở dài: “Tiện nhân kia tuy âm tàn độc ác nhưng lại xinh đẹp như hoa, còn sở hữu thiên phú tu luyện khiến người người ghen tị.”

“Lúc này có lẽ ả cũng sắp muốn trúc tạo tầng Hồn Đàn thứ nhất rồi. Huyết mạch Hải Tộc của ả cũng có thể đã đột phá đến bát giai, thiên phú thức tỉnh còn không biết có bao nhiêu cái nữa. Tại thế hệ mới của Trung Ương Thế Giới, ả là một trong những viên minh châu chói mắt nhất, được Cửu Trọng Thiên vô cùng coi trọng, được phái đi toàn quyền chúa tể một vực giới phụ thuộc. Nghe nói ả phát triển vực giới đó phi thường không tệ.”

“Tuy ta cực kỳ chán ghét ả, nhưng lại không thể không thừa nhận, tiện nhân này trời sinh là nữ cường nhân. Bất luận là thiên phú tu luyện, huyết mạch, tâm tính, hay là trí tuệ thủ đoạn, ả đều thuộc hàng thượng thừa.”

“Cả Trung Ương Thế Giới, nam nhân có thể so sánh với ả cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.”

“Mà ta... càng là xa xa không bằng ả.”

Hoa Vũ Trì cúi thấp đầu, thần sắc thất lạc. Khi nhắc đến nữ nhân của "Cửu Trọng Thiên" này, hắn lại sinh ra một cảm giác thất bại sâu sắc.

“Ngươi làm sao lại bị nhốt ở chỗ này?” Tần Liệt dần dần tỉnh táo lại.

“Ta?” Hoa Vũ Trì cười càng khổ hơn: “Chuyện của ta... không tiện nói nhiều. Ngươi nếu thật sự muốn biết thì nghĩ biện pháp thả ta ra. Chờ sau khi ta ra khỏi đây, ta sẽ nói cho ngươi biết vì sao ta lại bị Thái Dương Cung nhốt tại Bạc La Giới.”

“Thái Dương Cung thuộc về phe nào?” Tần Liệt đột nhiên hỏi.

“Thái Dương Cung là thế lực cấp Hoàng Kim hạng hai, bọn họ giao hảo với Cửu Trọng Thiên, tuy không phải phụ thuộc nhưng lại có hiệp ước đồng minh.” Hoa Vũ Trì nói.

“Thái Âm Điện thì sao?” Tần Liệt hỏi lại.

“Thái Âm Điện giao hảo với Tinh Thần Điện, cũng thuộc về phe đồng minh.” Hoa Vũ Trì đáp, rồi sửng sốt một chút, nhìn về phía Tần Liệt đầy nghi hoặc: “Ngươi là võ giả Thái Dương Cung, ngươi không biết chuyện cũ của Tần gia thì còn bình thường, nhưng sao lại ngay cả quan hệ giữa Thái Dương Cung và Cửu Trọng Thiên, Thái Âm Điện và Tinh Thần Điện cũng không biết?”

“Ta sẽ thử giúp ngươi, đưa ngươi ra ngoài.” Tần Liệt không trả lời mà hỏi ngược lại: “Bản thân ngươi có biện pháp gì tốt không?”

Hoa Vũ Trì bỗng nhiên kích động hẳn lên.

Hắn vốn đang ngồi bên trong, đột nhiên lao tới cửa đá, thoáng cái kéo gần khoảng cách với Tần Liệt, trong mắt lóe ra quang mang kỳ lạ: “Ngươi có linh thạch không?”

“Có.” Tần Liệt gật đầu.

“Thấy hai gian tù thất bên cạnh ta không?”

“Ừ.”

“Đem linh thạch, còn có đan dược vật phẩm có thể nhanh chóng khôi phục linh lực ném vào tù thất của bọn họ và cả của ta nữa. Cho chúng ta mười ngày thời gian Bạc La Giới, chúng ta có thể tìm được biện pháp.”

“Mười ngày? Không, không được, ta cho các ngươi một canh giờ.”

“Một canh giờ có thể khôi phục bao nhiêu lực lượng? Chúng ta căn bản không phá nổi những tù thất này a?”

Hoa Vũ Trì cuống lên.

Tần Liệt trầm ngâm một chút, từ trong Nhẫn Không Gian móc ra sáu quả Liệt Diễm Huyền Lôi, đưa cho Hoa Vũ Trì và hướng dẫn cách sử dụng: “Thứ này có lẽ có thể giúp các ngươi phá vỡ tù thất. Vừa chạy ra, các ngươi phải lập tức rời khỏi nơi này. Thời điểm đó, lực phòng ngự ở đây là yếu kém nhất, cao thủ đều không có mặt. Mặt khác, Thái Dương Cung vừa mới trải qua một phen trọng thương, sau khi các ngươi chạy ra, lực cản gặp phải cũng sẽ nhỏ đi rất nhiều.”

Hắn không nói rằng, khi tù thất nổ tung, hắn cũng sẽ thừa dịp loạn tiến về phía chủ điện, đem Bí Cảnh chi môn cùng đám cường giả kia cùng nhau tiễn lên trời.

Khi chủ điện tan thành mây khói, áp lực mà đám người Hoa Vũ Trì phải chịu đựng sẽ nhỏ đi rất nhiều.

Điều này sẽ trợ giúp rất lớn cho việc đào tẩu của Hoa Vũ Trì. Nếu không được, Hoa Vũ Trì bị bắt lại cũng sẽ không bị Thái Dương Cung giết chết.

Thái Dương Cung nhốt hắn tại Bạc La Giới, hiển nhiên là cần hắn còn sống, sẽ không vô duyên vô cớ đánh chết hắn.

Ít nhất, hắn còn thân phận là đời thứ ba nòng cốt của Bổ Thiên Cung, Thái Dương Cung sau này sẽ có chỗ dùng đến hắn.

Dù sao hắn cũng không chết được, Tần Liệt cảm thấy có thể đánh cược một lần. Thành công thì hắn có thể thoát khốn, cho dù thất bại cũng sẽ không tệ hại hơn hiện tại.

“Thứ này rất thú vị!” Hoa Vũ Trì nghe hắn giải thích xong, suy nghĩ một chút rồi cắn răng nói: “Thử xem sao, dù sao tối đa cũng chỉ là bị bắt lại, lũ khốn Thái Dương Cung kia cũng không dám thật sự giết ta.”

“Vậy cứ thế đi.”

Tần Liệt nói chuyện với Hoa Vũ Trì xong, từ trong Nhẫn Không Gian lấy ra mấy trăm khối linh thạch cùng mấy bình đan dược ném cho hắn.

Chợt, hắn đi đến hai gian tù thất khác, không nói một lời, đem càng nhiều linh thạch và đan dược nhét hết cho hai người kia.

“Một canh giờ sau, ta hy vọng các ngươi có thể tạo ra động tĩnh. Đến lúc đó, ta sẽ ở bên ngoài phối hợp với các ngươi.” Tần Liệt cuối cùng nói với Hoa Vũ Trì.

“Ngươi là ai? Sau này ta làm sao báo đáp ngươi?” Hoa Vũ Trì vội hỏi.

Tần Liệt trầm mặc một chút rồi đáp: “Ta tên là Diêu Thiên.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!