“Ngươi dù sao cũng chỉ là Phá Toái Cảnh.”
Miêu Phong Thiên nhìn về phía Tần Liệt, bàn tay trái đầy lông lá thi thể nhẹ nhàng đặt lên cột sáng lôi điện đang chống tại ngực hắn.
“Bồng!”
Một mảnh hào quang sâm bạch từ tay trái hắn phóng ra, trong những hào quang trắng lấp lánh kia lóe lên từng điểm lân độc.
Từng khối cốt phiến trắng phau, trong suốt như bạch ngọc, từ trong những hào quang kia gào thét bay ra.
Cột sáng được ngưng tụ từ “Lôi Trì chi thủy” bị những cốt phiến sắc bén kia cắt chém, bắn tung tóe ra những tia điện quang sáng lạn mỹ lệ.
Cột sáng dần dần vỡ vụn.
Thân thể Miêu Phong Thiên đang bị ghim trên vách đá U Ảnh Địa Cung nhẹ nhàng bay xuống, trên lớp thi lông rậm rạp lại xuất hiện từng mảnh giáp cốt trắng hếu.
Hắn lại duỗi tay ra chộp lấy con Huyết Long được ngưng tụ từ Huyết Linh Quyết.
Từ đầu ngón tay của năm ngón tay hắn, từng sợi thi khí âm trầm ngưng luyện thành năm con thi xà linh động.
Thi xà nhúc nhích, há miệng mãnh liệt hấp thu, chỉ thấy từ rất nhiều cỗ quan tài bên trong U Ảnh Địa Cung, thi khí nồng đặc bị dẫn dắt bay ra.
“Răng rắc! Răng rắc!”
Từ trong những cỗ quan tài hoa mỹ tôn quý, năm nam tử anh vĩ mặc long bào, đầu đội đế vương chi miện đột nhiên xốc nắp quan tài bước ra.
“Đi!”
Miêu Phong Thiên tiện tay hất lên.
Năm con thi xà linh động nuốt hết thi khí, nhanh như điện chui vào miệng lớn đang mở ra của năm cổ thi kia.
Thi xà lập tức dung nhập vào thân thể cổ thi.
Năm cỗ cổ thi hoàng tộc Chân Long Quốc không có sự sống, trong lúc đó trong cơ thể hiện lên một cỗ lực lượng âm trầm, lạnh lẽo, tà ác.
Thân thể cứng ngắc của bọn hắn cũng đột nhiên trở nên linh hoạt, “đạp đạp đạp” chạy nhanh, nhanh chóng tụ tập đến bên cạnh Miêu Phong Thiên.
Thân ảnh Miêu Phong Thiên lóe lên, thong dong né qua chiêu “Huyết Long Ngâm”, dùng tâm thần chỉ dẫn cổ thi vây đánh Tần Liệt.
“Ngọn lửa trên người ngươi mang theo khí tức hủy diệt. Coi như là ta dính vào, chỉ sợ cũng phải có chút nguy hiểm.” Miêu Phong Thiên sắc mặt hờ hững, nhàn nhạt nói: “Cũng may tòa U Ảnh Địa Cung ẩn sâu dưới lòng đất này vốn có không ít cổ thi hoàng tộc Chân Long Quốc, vừa vặn cho ta sử dụng.”
“Huyết Long Ngâm” mà Tần Liệt ngưng tụ từ Huyết Linh Quyết căn bản không cách nào bắt được thân ảnh Miêu Phong Thiên, không thể tạo thành bất cứ thương tổn gì cho hắn.
Ngược lại là năm cỗ cổ thi kia, sau khi bị Miêu Phong Thiên dùng thi khí cùng hồn niệm ngưng tụ thành thi xà chui vào, mỗi một cỗ đều trở nên linh động dị thường, ngược lại tạo thành uy hiếp đối với hắn.
“Năm cổ thi này khi còn sống có lẽ đều là cấp bậc Niết Bàn Cảnh, mặc dù không có tiến hành một phen rèn luyện, nhưng dưới sự khống chế linh hồn của ta, cũng có thể khiến ngươi không có cách nào rảnh tay làm chuyện khác.”
Miêu Phong Thiên không ngừng di chuyển, sắc mặt lạnh nhạt, phảng phất như vừa rồi cũng không hề bị thương.
“Vừa rồi ngươi có thể đánh trúng ta là vì sự chú ý của ta không đặt trên người ngươi, bị ngươi lợi dụng thời cơ. Hiện tại, ta bắt đầu lưu tâm nhất cử nhất động của ngươi, dùng linh hồn ý niệm của ngươi không cách nào tập trung tung tích của ta, ngươi làm sao có thể chạm vào ta?”
Trong mắt hắn hiện lên một vẻ trào phúng.
“Ta thừa nhận, ngươi khả năng còn đáng sợ hơn tất cả võ giả Phá Toái Cảnh tại Bạo Loạn Chi Địa. Nhưng ngươi dù sao vẫn chỉ là Phá Toái Cảnh. Giữa ngươi và ta còn cách một cái Niết Bàn Cảnh, linh hồn bao trùm cùng độ nhạy cảm của ngươi làm sao có thể chống cự ta?”
Lời nói đến đây, sắc mặt hắn khẽ biến lạnh: “Ngươi căn bản chính là không biết tự lượng sức mình.”
Mái tóc dài đỏ tanh như máu của Tần Liệt theo huyết mạch lột xác không ngừng sinh trưởng.
Giờ phút này, mái tóc đỏ như máu tươi kia đã rủ xuống đến phần eo.
Hắn nhìn về phía Miêu Phong Thiên, hít sâu một hơi, nói khẽ: “Huyết mạch thiêu đốt.”
Thiêu đốt, đây là loại thiên phú thứ ba hắn thu hoạch được sau khi huyết mạch đột phá đến cấp năm.
Loại thiên phú này dùng cái giá phải trả là thiêu đốt một nửa máu tươi trong cơ thể để trong thời gian ngắn khiến toàn thân lực lượng tăng vọt gấp đôi!
Đây là một loại thiên phú ngọc đá cùng vỡ vô cùng khủng bố.
Đối mặt với Miêu Phong Thiên có được một tầng Hồn Đàn, Tần Liệt sau khi dùng huyết mạch lột xác, sử dụng Thiên Lôi Cức, Huyết Long Ngâm cùng các thủ đoạn khác đều không thể chính thức mang lại tổn thương cho đối thủ, hắn rốt cục nghĩa vô phản cố thi triển thiên phú thiêu đốt khủng bố này.
“Xuy xuy xùy!”
Máu tươi chảy xuôi trong gân mạch hắn, theo thiên phú vận chuyển, quả nhiên hừng hực thiêu đốt.
Trong khoảnh khắc, một loại lực lượng cuồng bạo đến từ huyết mạch bổn nguyên như hồng thủy vỡ đê, mãnh liệt tàn phá tứ chi bách hài của hắn.
“Vù vù vù!”
Liệt diễm mang theo khí tức hủy diệt sinh linh từ bên ngoài thân hắn bốc lên, phảng phất vĩnh viễn sẽ không dập tắt.
Tại thời khắc này, linh hồn cảm giác lực, thị lực, độ nhạy cảm thân thể cùng tiềm năng ẩn sâu của hắn phảng phất đều được toàn diện tăng lên.
Trước đó, linh hồn ý niệm của hắn thủy chung không cách nào tập trung vị trí của Miêu Phong Thiên, nhìn không thấu quỹ tích di chuyển của đối phương.
Nhưng vào lúc này, hắn đã có thể mơ hồ cảm giác được hướng đi của Miêu Phong Thiên.
Vì vậy, con Huyết Long được ngưng luyện từ Huyết Linh Quyết dùng hung thế càng thêm cuồng mãnh dữ tợn, lại đột nhiên tấn công đến người Miêu Phong Thiên.
“A...!” Miêu Phong Thiên lần đầu tiên lên tiếng kinh hô, trong mắt tràn đầy vẻ kinh hãi, thất thanh nói: “Điều này sao có thể?”
Đồng thời, năm cỗ cổ thi hoàng tộc Chân Long Quốc đang lao về phía Tần Liệt cũng đồng loạt dừng bước.
Bất luận Miêu Phong Thiên dùng linh hồn ý thức thúc giục như thế nào, năm cỗ cổ thi này cũng không dám vọng động, mà lại còn từng bước một lui về phía sau.
Sâu trong đồng tử trống rỗng không một tia gợn sóng của bọn hắn phảng phất hiện ra một vòng hào quang sợ hãi kính sợ. Khí tức huyết mạch Liệt Diễm gia tộc tinh khiết của Tần Liệt tựa hồ làm cho bọn hắn bản năng e ngại.
Những người này trong cơ thể đều chảy xuôi dòng máu Tà Long của Tạp Nhĩ Phất Đặc, mà Tà Long Tộc thì tại ba vạn năm trước đã dùng huyết mạch bí thuật tuyên cáo thần phục Thần Tộc.
Điều này khiến cho tất cả những ai mang huyết mạch Tà Long đều sinh ra cảm giác kính sợ đối với khí tức huyết mạch Thần Tộc thuần túy.
Năm cỗ cổ thi mặc dù đã tử vong, nhưng trong thân thể bọn hắn y nguyên vẫn còn lạc ấn loại ấn ký vĩnh viễn sẽ không chôn vùi này.
Khi Tần Liệt dùng huyết mạch thiên phú, thiêu đốt máu tươi tác chiến, huyết mạch Thần Tộc thuần túy nhất trong cơ thể hắn sẽ triệt để bày ra.
Năm cỗ cổ thi vì vậy mà lui về phía sau.
“Bành!”
Đầu Huyết Long ngưng tụ từ huyết chi linh lực đâm sầm vào người Miêu Phong Thiên, bị hắn dùng mãnh lực đập tan.
Liệt Diễm chi hỏa bám vào trên người Huyết Long cũng tại lúc Huyết Long tiêu tán thành huyết quang mà bắn tung tóe lên người Miêu Phong Thiên.
“Hổn hển!”
Những ánh lửa lẻ tẻ kia vừa rơi vào trên người hắn liền hình thành những luồng hỏa diễm.
Trong ngọn lửa, những Liệt Diễm thần văn nhỏ bé như những ngôi sao vẫn lạc, lóe ra ánh lửa Bất Diệt, ẩn chứa năng lượng cổ xưa thần bí.
Đây là lực lượng thuần túy nhất khắc sâu trong huyết mạch hậu duệ của Thái Cổ cường tộc.
Lớp thi lông rậm rạp trên người Miêu Phong Thiên âm hàn lạnh lẽo, chính là chí âm chi vật, thế gian không có bao nhiêu hỏa diễm có thể đốt cháy.
Thế nhưng những ánh lửa lẻ tẻ kia, mặc dù nhỏ bé nhất, lại rõ ràng đang không ngừng thiêu đốt.
“Đây là quỷ hỏa gì!” Miêu Phong Thiên thét lên.
Hắn phát hiện bất luận hắn vận dụng loại bí thuật pháp quyết nào trong truyền thừa của Thi Chi Thủy Tổ đều không có cách nào dập tắt những hỏa diễm kia. Những hỏa diễm kia phảng phất như nếu không đem huyết mạch chi năng hao hết thì vĩnh viễn cũng sẽ không dập tắt.
Ở trong những đám ngọn lửa nhỏ kia, hắn thậm chí ngửi được khí tức mặt trời mà hắn chán ghét nhất, hơn nữa còn là loại liệt nhật rừng rực nhất.
Đó là viêm lực của ba mặt trời tại Bạc La Giới thẩm thấu vào huyết mạch Tần Liệt.
Tất cả võ giả tu luyện thi lực trời sinh đều chán ghét liệt nhật bạo chiếu, chịu không được khí tức mặt trời.
Miêu Phong Thiên tự nhiên cũng không ngoại lệ.
Bất Diệt chi hỏa đang thiêu đốt trên người hắn, khiến từng sợi thi lông hóa thành tro tàn, như giòi trong xương gặm nhấm hắn, làm cho hắn quả thực thống khổ muốn chết.