Cuộc đối thoại giữa Đằng Viễn và Đồng Chân Chân, Tần Liệt đều nghe lọt vào tai, nhưng không phát biểu bất cứ ý kiến gì.
Hắn mang huyết mạch Thần Tộc, lại là thân thể Nhân Tộc, hai chủng tộc mà Cổ Thú Tộc chán ghét hắn đều dính dáng.
Hắn tự nhiên sẽ không tự tìm mất mặt.
Hứa Nhiên sắc mặt lúng túng, nghe Đằng Viễn chỉ trích rất nhiều điều không phải của Nhân Tộc, cũng không nói lời phản bác.
Hắn từng tiếp xúc qua một số thế lực Nhân Tộc ở trung ương thế giới Linh Vực, tự nhiên biết Đằng Viễn, Đồng Chân Chân không hề oan uổng Nhân Tộc, hắn biết rõ những thế lực Hoàng Kim cấp sừng sững ở trung ương thế giới ngày nay, đã dùng thủ đoạn gì để đối đãi với các dị tộc giữ vững nguyên tắc.
"Vù!"
Một tia lửa đỏ thẫm, từ mi tâm Tần Liệt bay ra, tia lửa đột nhiên biến đổi, ngưng tụ thành hình thái Hỏa Kỳ Lân thu nhỏ.
Hư Hồn Chi Linh thuộc tính hỏa, dường như cảm nhận được mùi vị tuyệt vời của tộc địa Viêm Tộc, lại chủ động từ Trấn Hồn Châu bay ra.
Dưới cái nhìn chăm chú của Tần Liệt, Hư Hồn Chi Linh thuộc tính hỏa, đột nhiên rơi xuống một miệng núi lửa lớn nhất.
Gần miệng núi lửa, Chu Tước cửu giai Đồng Yên, đang chiến đấu với một cường giả Viêm Tộc cao lớn.
Một khu vực như vậy bị vô số bó hỏa diễm thiêu đốt cả bầu trời.
Đó là nơi nóng nhất trong toàn bộ tộc địa Viêm Tộc.
Hư Hồn Chi Linh thuộc tính hỏa, ngay lúc Đồng Yên và tên cường giả Viêm Tộc kia giao chiến, đột nhiên bay vào miệng núi lửa.
"Ồ!"
Đằng Viễn kinh hô một tiếng, ngừng nói chuyện với Đồng Chân Chân, cũng thu hồi màn hào quang màu vàng sáng bao bọc mọi người.
Tần Liệt và những người khác cũng bắt đầu dùng lực lượng của bản thân lơ lửng trên bầu trời đêm của Bạc La Giới.
"Đó là Hư Hồn Chi Linh thuộc tính hỏa?" Đằng Viễn hỏi.
Tần Liệt gật đầu, dùng tâm thần liên hệ Hỏa Linh, thuận miệng hỏi: "Tòa núi lửa này có gì đặc biệt?"
Hắn chú ý tới, Chu Tước cửu giai Đồng Yên, dường như vẫn luôn cố gắng nhảy vào tòa núi lửa trung tâm này.
Tên cường giả Viêm Tộc giao chiến với Đồng Yên, thì luôn ngăn cản, nghiêm ngặt giữ miệng núi lửa.
"Tòa núi lửa này chính là Sinh Mệnh Hỏa Nguyên trên mặt đất của Viêm Tộc." Đằng Viễn sắc mặt ngưng trọng, giải thích: "Tộc nhân Viêm Tộc, nếu muốn tiến vào Hỗn Độn Huyết Vực của họ, nhất định phải ở tòa núi lửa trung tâm đó, nhen nhóm linh hồn chi hỏa của mình. Đương nhiên, ta cũng không biết Viêm Tộc dùng phương thức nào để nhen nhóm linh hồn chi hỏa. Chủng tộc khác nhau, có sự ảo diệu khác nhau. Ta chỉ biết, nhiều năm trước Đồng Yên đã muốn đi vào đó, muốn tu luyện trong Sinh Mệnh Hỏa Nguyên của Viêm Tộc."
Cũng đúng lúc này, Tần Liệt thông qua liên kết linh hồn với Hỏa Linh, đã thấy rõ cảnh tượng trong tòa núi lửa trung tâm này.
Tòa núi lửa trung tâm được Viêm Tộc gọi là "Sinh Mệnh Hỏa Nguyên", là một hồ dung nham nham thạch nóng chảy cực lớn, hỏa diễm rực rỡ trong hồ nham thạch nóng chảy mãnh liệt thiêu đốt, thỉnh thoảng hiện ra những khối tinh thể đỏ thẫm như máu.
Bên trong những khối tinh thể đó, đều có ba điểm sáng lấp lánh, phóng ra hào quang như mặt trời.
Hỏa Linh chui vào, lập tức lao vào hồ nham thạch nóng chảy, nuốt chửng những khối tinh thể đó.
Đồng Yên và cường giả Viêm Tộc vẫn đang kịch chiến, dường như cảm nhận được sự bất thường, đồng loạt gầm thét xông tới.
Hai cỗ linh hồn ý thức động trời, cùng nhau thẩm thấu vào núi lửa trung tâm, công kích hồn phách của Hỏa Linh.
Hỏa Linh đang thỏa thích nuốt những khối tinh thể đó, bị hai cỗ ý thức khủng bố này công kích, dường như cũng có chút không chịu nổi.
Hắn đột nhiên từ thực thể biến thành hư thể.
Ngay trước khi Đồng Yên và tên cường giả Viêm Tộc kia tiến vào, hắn đột nhiên biến mất, vội vàng bay ra.
Hầu như đồng thời, một cỗ tinh thần ý niệm của Hỏa Linh, truyền đến Tần Liệt.
Hắn yêu cầu bản mệnh tinh huyết của Tần Liệt.
Tần Liệt sững sờ một chút, không kịp suy nghĩ nhiều, liền phóng ra từng giọt bản mệnh tinh huyết đã được tỉ mỉ rèn luyện trong cơ thể.
Bản mệnh tinh huyết của hắn như những con giun máu lơ lửng bên cạnh.
"Hô!"
Hỏa Linh dùng hình thái Hỏa Kỳ Lân, một lần nữa hiện ra, nuốt xuống một nửa bản mệnh tinh huyết trong cơ thể hắn.
Sau đó Hỏa Linh lại nhanh chóng trốn vào Trấn Hồn Châu.
Bên trong tòa núi lửa đó, tiếng gầm gừ của cường giả Viêm Tộc kinh thiên động địa, dường như vật quý giá nhất của Viêm Tộc, đã bị Hỏa Linh trộm mất.
Các cường giả Viêm Tộc vốn đang giao chiến với tộc nhân Cổ Thú Tộc, nghe được tiếng hét giận dữ của người đó, nhao nhao từ tám phương hội tụ đến.
Bọn họ toàn bộ hướng về tòa núi lửa trung tâm cực lớn này.
Trong các tộc nhân Cổ Thú Tộc, chỉ có nhánh Chu Tước không sợ ngập trời liệt diễm, có thể chịu được nhiệt độ cực cao xung quanh tòa núi lửa này.
Khi tộc nhân Viêm Tộc, toàn bộ tiến vào miệng núi lửa này, phần đông cổ thú chỉ có thể đứng ngây ra bên cạnh.
Ngay cả Ni Duy Đặc, vì thiên tính chán ghét cực nóng, cũng không đến gần tòa núi lửa này.
Chỉ có nhánh Chu Tước đó, dường như lại không thể đánh bại Viêm Tộc ở khu vực đó, vì vậy, không lâu sau Đồng Yên cũng chật vật bay ra khỏi miệng núi lửa.
Sau đó, phần đông cổ thú tấn công Viêm Tộc, dưới mệnh lệnh của Ni Duy Đặc và Đồng Yên, bắt đầu dần dần rút lui.
Chu Tước cửu giai Đồng Yên, thì gáy lên, hướng về phía Tần Liệt.
"Đồng Yên!" Đằng Viễn quát khẽ.
"Đồng Chân Chân bái kiến đại nhân!"
"Đồng Yên! Ngươi làm gì?" Ni Duy Đặc cũng gọi.
Từng con Chu Tước đỏ thẫm cháy rực lửa, cũng từ gần đó bay múa đến, vây quanh Tần Liệt ở trung tâm.
Đồng Yên biến ảo thành hình người, tức giận trừng mắt Tần Liệt, "Ngươi dùng cái gì đánh cắp Sinh Mệnh Viêm Tinh?"
"Sinh Mệnh Viêm Tinh?" Tần Liệt vuốt mũi, nói: "Ta gọi hắn là Hỏa Linh, hắn là Hư Hồn Chi Linh thuộc tính hỏa, vừa rồi hắn dường như đã ra ngoài một lát."
"Hư Hồn Chi Linh thuộc tính hỏa!" Đồng Yên kinh ngạc một chút.
Tần Liệt nhẹ gật đầu.
"Ta cũng cần ba giọt tinh huyết của hắn để đền bù tổn thất của ta!" Đồng Yên khẽ nói.
"Sinh Mệnh Viêm Tinh là gì?" Tần Liệt không đáp mà hỏi lại.
"Một loại tinh thể cực kỳ hiếm thấy, bên trong thậm chí có thể thai nghén ra sinh mệnh hình thái hỏa diễm, Viêm Tộc gọi nó là sinh mệnh chi hỏa. Tộc nhân Viêm Tộc, sau khi chết trận, còn có thể thông qua truyền thừa thần bí của Viêm Tộc, dùng Sinh Mệnh Viêm Tinh để thắp lại Hồn Hỏa." Đồng Yên sắc mặt khó coi, "Đối với tộc nhân Viêm Tộc mà nói, một khối Sinh Mệnh Viêm Tinh, có thể phục sinh một tộc nhân cường đại, để hắn sống lại một lần nữa! Thứ này, đối với huyết mạch của ta có rất nhiều lợi ích, nhiều năm như vậy ta vẫn muốn có được Sinh Mệnh Viêm Tinh!"
"À, chờ hắn hoàn thành tiến hóa, ta sẽ để hắn nhổ ra ba giọt tinh huyết." Tần Liệt cười khan nói.
Hỏa Linh khi trốn vào Trấn Hồn Châu, đã truyền đến tâm tình vui sướng và kích động, cho hắn biết Hỏa Linh chỉ sợ có thể thông qua Sinh Mệnh Viêm Tinh để tăng lên một giai.
Thứ có thể làm Hư Hồn Chi Linh tăng lên một giai trong thời gian ngắn, trong toàn bộ thiên địa đều ít càng thêm ít.
Hiển nhiên, Sinh Mệnh Viêm Tinh có thể làm cường giả Viêm Tộc chết mà sống lại, hoàn toàn chính là chí bảo mà Hỏa Linh tha thiết ước mơ.
"Thật là, uổng công bận rộn lâu như vậy!" Đồng Yên đầy bất mãn.
"Đại nhân, ta là..." Đồng Chân Chân lại một lần nữa giới thiệu mình.
"Ta và Chu Tước tộc không có dính dáng gì, ta mặc kệ ngươi là ai, dù sao từ khi ta rời khỏi Chu Tước giới năm đó, đã thề sẽ không bao giờ quay lại!" Đường Yên không kiên nhẫn nói.
"Đại nhân, ngài dù có muốn quay về, chỉ sợ cũng không về được nữa." Đồng Chân Chân cười khổ một tiếng, giải thích: "Chu Tước giới của chúng ta đã bị Lục Đạo Minh của Nhân Tộc chiếm lĩnh, tất cả Chu Tước, hôm nay đều đã trốn khỏi Chu Tước giới."