"Các ông chỉ cần hỏi rõ người bán về nguồn gốc của đồ vật, sau đó tìm cơ quan tương ứng trên mạng, đăng ký dịch vụ là được."
"Không cần phải lấy từng món ra để thẩm định."
Việc làm "Hậu cần." cho đồ văn vật bị đánh cắp như thế này, Bảo tàng quốc gia cũng có chuyên gia làm.
Mặc dù hiện tại đối phương không trả lại nhưng bảo quản tốt, biết đâu sau này có cơ hội lấy lại?
Nếu hoàn toàn mặc kệ, không dạy họ cách bảo quản, biết đâu mười mấy năm nữa, tất cả sẽ mục nát trong kho.
Hakimi hiểu ý Trương Dương, ông ta là ông già hiểu chuyện, không lấy đồ văn vật Đông Nam Á ra nữa.
Mà quay người bảo người ta lấy ra một tượng gốm hình người màu xanh lục nâu.
Là tượng người Hồ râu quai nón, tóc xoăn, mũi dài.
"Bảo vật này là của một nhà sưu tầm người Bỉ, ông ta nói đây là đồ văn vật quý thời nhà Đường của Trung Hoa."
"Trước đây đã nhờ người thẩm định, có người nói đồ thật, cũng có người nói đây là đồ do người hiện đại bịa đặt."
"Muốn nghe ý kiến của Trương đại sư."
[Chắc chắn là đồ giả, đây là điêu khắc người Ả Rập]
[Cũng chưa chắc, trong đồ tráng men thời Đường đúng là có tạo hình người Hồ]
Vấn đề mà bình luận thảo luận, đối với Trương Dương mà nói căn bản không quan trọng.
Ngay từ thời nhà Hán, đã có tượng người Hồ xuất thổ.
Người Ba Tư có mặt ở nhà Đường rất nhiều, đặt làm vài tượng gốm ở Trường An cũng là chuyện bình thường.
Đã có men xanh lục, vậy thì phải xem vết nứt!
Vết nứt tự nhiên hàng nghìn năm, bây giờ không thể làm giả được.
Trương Dương nhanh chóng có kết quả thẩm định:
"Đây là lò nung ra vào ngày 14 tháng 5 năm 2017 lúc ba giờ chiều."
"Hả?" Người phiên dịch ngẩn người.
Anh ta không nhịn được mà đi một vòng quanh tượng gốm, muốn xem xem có phải có dán nhãn ngày sản xuất ở đâu đó mà trước đây không phát hiện ra không.
Thấy đối phương có vẻ ngốc nghếch, Trương Dương hơi ngại, vội vàng lên tiếng:
"Ý tôi là, đây chính là đồ thủ công mỹ nghệ hiện đại."
Sau khi nghe Trương Dương đưa ra thời gian sản xuất, phản ứng của ông già người Pháp cũng rất thú vị.
Ông ta hỏi: "Có phải là do nhà máy của Trương đại sư sản xuất không?"
"Trên đó có phải có ký hiệu gì đó mà chúng tôi không nhìn ra được không..."
Có lẽ vì Tập đoàn Hà Đông đã bán hàng cho ông ta nên ông già nghĩ rằng Trương Dương cũng làm cùng một loại hình kinh doanh.
Thậm chí còn muốn hỏi Trương Dương mua thêm vài món.
Ông ta nói ở Pháp, thứ này bán khá chạy, mua không nổi đồ tráng men thời Đường thì mua loại tượng gốm màu đơn sắc này cũng là một lựa chọn không tệ.
"Được, tôi ghi nhớ rồi, về sẽ tăng năng suất sản xuất." Trương Dương cười đáp.
Lười giải thích, dù sao thì khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp đều biết:
Trương đại sư là thế lực ngầm đứng sau Tập đoàn Hà Đông, là hoàng đế ngầm của thị trường đồ giả trong giới đồ cổ, thẩm định đồ cổ chỉ để đàn áp đối thủ cạnh tranh...
...
Bảo vật tiếp theo mà Hakimi lấy ra là một vật dụng thực tế.
Trông giống như đồ dùng để quý bà thời xưa dùng để mát-xa.
Một đầu là cán cầm bằng ngọc bích trắng, đầu kia là một cái nĩa bằng đồng xâu năm viên bi.
Thoạt nhìn có vẻ hơi giống con lăn sơn, chỉ có điều bộ phận lăn được thay thế bằng những viên bi.
Ông già người Pháp nói rằng ông ta đã mua bảo vật này với giá hai mươi vạn.
Người bán cho ông ta nói rằng đây là đồ dùng mà hoàng đế Càn Long thời nhà Thanh dùng để mát-xa cho các phi tần trong hậu cung.
"Anh chắc là mình không dịch sai chứ?" Trương Dương ngạc nhiên hỏi người phiên dịch.
Hoàng đế mát-xa cho phi tần, phải dùng đến thứ này sao?
Càn Long có bệnh gì đó sao?
Mặc dù nghĩ đến cũng thấy khá thú vị nhưng Trương Dương vẫn luôn cảm thấy, đây giống như di chứng của việc xem quá nhiều phim Hồng Kông cũ.
"Cũng gần như vậy, dù sao thì cũng có nghĩa là đồ dùng trong cung."
"Khác xa lắm!"
Trương Dương lắc đầu bất lực.
Quay lại với bản thân đồ vật, tên gọi học thuật là [Xe Thái Bình].
Nghe nói trong bí quyết dưỡng nhan của Từ Hi thái hậu, có cách dùng Xe Thái Bình lăn trên mặt mỗi ngày.
Nói như vậy có thể làm chậm quá trình lão hóa, giữ mãi tuổi thanh xuân.
Còn về hiệu quả thì những ai đã xem ảnh chụp Từ Hi thái hậu đều hiểu, mặt bà ta đúng là như bị xe cán qua vậy.
Món đồ của Hakimi này, về mặt chất liệu thì đúng là có cảm giác như đồ dùng trong cung.
Cán cầm bằng ngọc bích trắng, hơn nữa còn là loại có chất lượng khá tốt.
Trên đó xâu năm viên bi, ba màu: xanh lam, xanh lục, hồng.
Nếu đúng thì lần lượt là đá lapis lazuli, ngọc bích và tourmaline (đá điện khí).
Đều là những loại đá quý, ngọc có giá trị rất cao.
"Đây là một đồ thủ công mỹ nghệ hiện đại, hơn nữa hẳn là do cửa hàng đồ trang sức thủ công mỹ nghệ trong nước chúng ta chế tác trong vài năm gần đây."
"Năm viên bi này, các ông có thể trực tiếp gửi đến cơ quan trang sức để thẩm định, phẩm cấp hẳn là không cao."
"Phân tích một cách đơn giản thì chính là thương nhân trang sức bán riêng đá quý không kiếm được tiền, ghép thành một bảo vật theo kiểu đồ cổ để bán thì kiếm được bộn."
[Ông già người Pháp cũng bị cắt hành rồi sao?]
[Đáng đời, bảo sao lại mua đồ cổ bị đánh cắp]
[Hàng giả Trung Hoa, thu hoạch khắp thế giới!]
[Nếu ông già này ở trong nước, chỉ cần nói ra bốn chữ "Đồ dùng của hoàng đế Càn Long." là lập tức được thẩm định thành bảo vật quốc gia]
Lời khán giả nói cũng có phần đúng.
Nếu hàng hóa của Tập đoàn Hà Đông làm tốt, không nói gì khác, chỉ riêng ở thị trường đồ cổ lớn như Anh, Pháp, một năm thu hoạch được vài trăm triệu cũng không thành vấn đề.
Giống như chiếc Xe Thái Bình này, chỉ cần dùng nguyên liệu thật, thêm vào đó là văn hóa truyền thống, là có thể bán được với giá cao gấp mười lần.