Trước đây Tô Minh từng rút trúng hai phép bổ trợ là Thanh Tẩy và Hồi Máu. Hồi Máu thì tác dụng vẫn khá lớn, còn Thanh Tẩy thì đã lâu lắm rồi anh chưa dùng đến.
Đây có lẽ là phép bổ trợ thứ ba mà Tô Minh rút được. Hơi tiếc một chút là nó không phải Tốc Biến mà anh hằng ao ước. Chẳng biết kỹ năng lần này có tác dụng gì, Tô Minh liền nhấn vào xem phần giới thiệu.
Tên kỹ năng: Kiệt Sức
Giới thiệu kỹ năng: Trong game, khi sử dụng kỹ năng này lên tướng địch sẽ làm giảm 30% tốc độ di chuyển của mục tiêu, đồng thời khiến sát thương chúng gây ra giảm đi 40% trong 2,5 giây.
Còn trong thực tế, sau khi được tối ưu hóa, ký chủ có thể sử dụng kỹ năng này lên bất kỳ người nào để đạt được hiệu quả làm chậm và giảm sát thương nhất định, kéo dài trong 3 giây.
(Lưu ý: Kỹ năng này chỉ có hiệu lực với con người, nếu sử dụng lên các mục tiêu khác sẽ không có bất kỳ tác dụng nào.)
Tô Minh xem lướt qua, nhìn chung thì hiệu quả cũng tương tự như trong game, đều có thể làm chậm và giảm sát thương của mục tiêu. Chỉ khác là nó không có con số cụ thể như trong game, dù sao đánh nhau ngoài đời thực thì làm sao mà tính toán được người ta gây ra bao nhiêu sát thương, chỉ có thể nói là làm suy yếu một phần.
Tuy chỉ là một phần, nhưng Tô Minh hiểu rõ, con số này chắc chắn không hề nhỏ. Thời gian hiệu lực của kỹ năng cũng được tăng lên một chút, thành 3 giây.
Còn về lời nhắc trong ngoặc đơn ở cuối, đối với Tô Minh thì nó chẳng khác gì nói nhảm. Anh lại không ngốc, hơi đâu mà rảnh rỗi đi dùng Kiệt Sức lên người động vật, thế chẳng phải là lãng phí skill à.
Tô Minh đương nhiên rất hiểu về Kiệt Sức, đây là một kỹ năng cực kỳ lợi hại, chủ yếu dùng để khắc chế những vị tướng có khả năng dồn sát thương cao, ví dụ như Zed hay Syndra.
Mấy vị tướng này nếu có trang bị ổn một chút là có thể tung một bộ combo để one-shot mục tiêu, đặc biệt là chiêu cuối có sức bùng nổ cực kỳ khủng khiếp. Nhưng nếu bị dính Kiệt Sức thì cứ gọi là tắt điện, sức chiến đấu giảm đi đáng kể, có khi còn chẳng one-shot nổi ai.
Thế nên, kỹ năng này ở ngoài đời chắc chắn sẽ có tác dụng cực lớn. Đừng nói đâu xa, ví như lần đại chiến với Kiếm Thần trước đó, nếu Tô Minh có Kiệt Sức thì chỉ cần ném thẳng vào mặt lão.
Khiến sức chiến đấu của Kiếm Thần giảm mạnh trong ba giây, chỉ với ba giây đó thôi, rất có thể Tô Minh đã không phải chật vật đến thế. Tóm lại, trong thực chiến, kỹ năng này pro vãi chưởng, không chừng còn tạo ra được hiệu quả then chốt.
---
Thời gian cứ thế bình yên trôi qua vài ngày. Mấy hôm nay, hễ có chút thời gian rảnh là Tô Minh lại chạy đến thôn Lưu Hạ. Trà Quan Âm bây giờ đang quá hot, thậm chí chính quyền thành phố Ninh Thành còn ra chỉ thị, muốn xây dựng trà Quan Âm thành một đặc sản nổi tiếng của thành phố.
Hiện tại, nơi sản xuất trà Quan Âm đã bận tối mắt tối mũi, Tô Minh cũng qua đó giám sát một chút, sợ xảy ra vấn đề gì vào thời khắc mấu chốt.
Mặt khác, không khí trong trường cũng dần trở nên căng thẳng. Thời tiết ấm dần lên cũng đồng nghĩa với việc kỳ thi đại học đang ngày một đến gần. Ngay cả một đứa cả ngày chỉ biết lêu lổng với Tô Minh như Giang Tiểu Quân mà bây giờ cũng phải nghiêm túc ngồi vào bàn học.
Chỉ có Tô Minh là vẫn bình tĩnh, sách vở cứ xem qua loa là được. Dù sao anh cũng có thể cắm mắt trên bài thi, thi đại học đối với anh mà nói chỉ là chuyện nhỏ.
Một hôm, Tô Minh nhận được điện thoại của Tằng Thiên Kỳ, nói rằng ông ta đã chuẩn bị lên đường đến Ninh Thành. Hiện tại, Tằng Thiên Kỳ đã chuyển trọng tâm kinh doanh của mình sang Ninh Thành, trong đó đương nhiên có một phần lớn là vì Tô Minh.
Sau khi trở về Hồng Kông một thời gian, Tằng Thiên Kỳ đã xử lý gần xong chuyện gia đình nên cũng đến lúc quay lại Ninh Thành. Lần này Tằng Thiên Kỳ không về một mình mà còn mang theo cả du thuyền “Hoàng Gia Minh Châu” của Tô Minh.
Tốc độ của du thuyền thực sự không nhanh lắm, lại còn đi đường biển nên đã mất kha khá thời gian, nếu không thì Tằng Thiên Kỳ có lẽ đã đến Ninh Thành từ sớm.
"Ông cũng mang cả du thuyền tới à?"
Tô Minh hơi sững người. Nếu không nghe Tằng Thiên Kỳ nhắc, có lẽ chính anh cũng quên bẵng mất chuyện này, lúc này mới nhớ ra mình còn có một chiếc du thuyền.
Cứ để nó mãi ở Hồng Kông cũng không phải là cách, mang đến đây thì cứ mang đến thôi. Thế là Tô Minh nói: "Vậy được, khoảng khi nào ông tới nơi? Đến thì tôi qua xem một chút."
---
Sáng hôm sau, Tằng Thiên Kỳ đã đến Ninh Thành. Du thuyền “Hoàng Gia Minh Châu” cập tại một bến cảng của thành phố, thậm chí còn gây ra một trận xôn xao không nhỏ trong dư luận, ngay cả đài truyền hình cũng chạy tới đưa tin.
Phải biết rằng, “Hoàng Gia Minh Châu” là một trong những du thuyền hạng sang hàng đầu thế giới, vậy mà lại lặng lẽ không một tiếng động cập bến Ninh Thành, không hề có tin tức báo trước, khiến người ta không khỏi kinh ngạc.
Gần như không ai biết chiếc du thuyền đỉnh cấp thế giới này đã đổi chủ, và chủ nhân của nó chính là một thanh niên nào đó ở Ninh Thành. Mà vị thanh niên này, lúc này đang vừa đi đường vừa gặm bánh crepe.
Tô Minh quả thực đã dậy từ sáng sớm, ăn một chiếc bánh crepe, cảm thấy cả người sảng khoái, sau đó bắt một chiếc taxi đi đến bến tàu bờ Tây Ninh Thành để đón Tằng Thiên Kỳ.
“Tô thiếu!” Tằng Thiên Kỳ đã đến, đang đứng ở bến tàu đợi Tô Minh. Thấy anh đến, ông ta liền nói: “Tô thiếu, có muốn lên du thuyền xem thử không?”
"Được, vậy lên xem một chút đi." Tô Minh gật đầu. Tuy chiếc du thuyền này đã là của anh, nhưng đây thực sự là lần đầu tiên anh nhìn thấy nó. Lần trước sau khi rời khỏi nhà họ Vạn, Tô Minh đã về thẳng Ninh Thành.
Lúc này, đám phóng viên đã bị người của Tằng Thiên Kỳ mời đi hết, nên Tô Minh cũng không cần lo bị chụp ảnh này nọ.
Sau khi lên du thuyền “Hoàng Gia Minh Châu” đi dạo vài vòng, Tô Minh thực sự được mở mang tầm mắt. Đây là lần đầu tiên trong đời anh được thấy một chiếc du thuyền như thế này, bên trong còn sang trọng hơn cả biệt thự, gần như mọi nhu cầu giải trí đều có thể được đáp ứng.
Nhưng đi dạo một vòng xong, Tô Minh lại thấy hơi nhức cả trứng, anh nói: “Cái thứ to đùng này biết xử lý thế nào đây, tôi cũng không rành mấy vụ này, hay là bán quách nó đi cho rồi.”
“Tô thiếu, cá nhân tôi đề nghị cậu vẫn không nên bán chiếc du thuyền này. Dù sao đây cũng là du thuyền hàng đầu thế giới, khả năng sinh lời của nó cũng rất mạnh, cậu giữ lại trong tay hoàn toàn tốt hơn là bán đi.”
Tằng Thiên Kỳ đề nghị với Tô Minh: “Tô thiếu, du thuyền này vừa mới đến Ninh Thành, tôi đề nghị cậu nên tổ chức ngay một bữa tiệc trên du thuyền, mời hết giới nhà giàu hàng đầu của Ninh Thành đến. Như vậy cũng có thể mở ra thị trường.”