Virtus's Reader
LMHT Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Chương 1040: CHƯƠNG 1040: THẲNG TIẾN MIÊU CƯƠNG

Sáng sớm hôm sau, Tô Minh không đến trường mà gửi một tin nhắn xin phép Hạ Thanh Thiền. Dạo này quá nhiều chuyện, Tô Minh đã chẳng còn tâm trí đâu mà đi học, đành phải tạm xin nghỉ mấy hôm.

Ăn sáng xong, Tô Minh đến công ty bảo an Phong Minh. Chuyến đi Miêu Cương lần này là bắt buộc, Tô Minh nhất định phải đến đó cứu Cổ Vương, nhưng trước khi đi, có vài việc cần Trình Nhược Phong chạy vặt lo liệu giúp.

"Hôm qua vất vả cho cậu và anh em rồi."

Tô Minh vừa đến công ty đã thấy Trình Nhược Phong đang ngáp ngắn ngáp dài với quầng thâm mắt, trong lòng cũng thấy ngại ghê. Chắc là tối qua dọn dẹp đám rắn độc đó tốn quá nhiều thời gian, khiến Tô Minh cũng áy náy.

Ai ngờ Trình Nhược Phong vừa thấy Tô Minh đến thì lập tức tỉnh táo hẳn lên, vội vàng đứng dậy rồi cười toe toét: "Không vất vả chút nào, làm việc cho sếp sao mà vất vả được. Lần sau có chuyện tốt thế này nhớ gọi tôi nữa nhé."

"Hả, chuyện tốt?"

Tô Minh ngớ người, thầm nghĩ Trình Nhược Phong không phải đang nói nhảm đấy chứ, nhất thời có chút khó hiểu, gã này đâu phải kiểu người hay khách sáo.

Nhìn lại Trình Nhược Phong với vẻ mặt hớn hở, gã nói: "Đám rắn tối qua tôi đem đi bán hết rồi, bán ngay trong đêm, được hẳn mười mấy vạn đấy."

"Sếp, khoản tiền này chắc sếp không đòi lại đâu nhỉ? Cứ để cho anh em chúng tôi vui vẻ là được rồi!" Trình Nhược Phong vừa nói vừa nháy mắt với Tô Minh.

"Vãi chưởng!!!"

Tô Minh lập tức tròn mắt, không ngờ đám rắn độc nhìn mà buồn nôn kia lại có thể bán được tiền, đỉnh thật chứ.

Thực ra, rắn là một thứ có giá trị khá cao. Da rắn, mật rắn đều là dược liệu khá tốt, thịt rắn cũng có thể ăn, thậm chí còn dùng để ngâm rượu. Từ lâu đã có người chuyên nuôi rắn để kiếm lời.

Hơn nữa, với loại như rắn, càng độc lại càng có giá. Đám rắn độc đã chết đó được Trình Nhược Phong bán ngay trong đêm, thu về hẳn mười hai mươi vạn, coi như là một khoản thu nhập ngoài ý muốn.

Sau đó, Tô Minh đau đầu nói: "Thôi được, tiền đó cậu cứ chia cho anh em đi, chuyện kiểu này chắc không có lần sau đâu. À phải rồi, có việc này cậu phải làm giúp tôi."

"Tôi có lẽ phải đưa một ông lão đi máy bay đến Miêu Cương lo chút chuyện. Ông lão này chắc đến cái chứng minh thư cũng không có, nên không mua vé được. Cậu tìm cách làm tạm cho ông ấy một cái chứng minh thư, sau đó mua hai vé máy bay." Tô Minh dặn dò.

Theo tính toán của Tô Minh, có lẽ ngày mai là phải lên đường đến Miêu Cương, thời gian quá gấp không thể trì hoãn. Chỉ có điều, lão già Xà Vương kia chắc chắn không có chứng minh thư, mua vé máy bay sẽ rất phiền phức, phải nhờ Trình Nhược Phong dùng quan hệ đặc biệt để giải quyết.

"Ra là vậy à, chuyện này thì không thành vấn đề, trong hôm nay tôi sẽ lo xong cho sếp."

Trình Nhược Phong có chút tò mò hỏi: "Sếp, sếp đến Miêu Cương làm gì vậy? Nơi đó tuy mấy năm nay đã được khai phá, nhưng so với những nơi khác thì vẫn là nơi khỉ ho cò gáy."

"Một người bạn của tôi gặp chuyện, tôi phải đến giúp gấp. Cậu cũng biết người đó, chính là ông lão áo choàng đen đã cứu hai chúng ta ấy." Tô Minh nói qua loa.

"Ý sếp là Cổ Vương đó đã xảy ra chuyện?"

Trình Nhược Phong nghe vậy liền sững sờ, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm túc: "Sếp, e là chuyến đi Miêu Cương lần này sẽ có rủi ro, hay là để tôi và Hổ Tử đi cùng sếp nhé."

"Đi cùng tôi?"

Tô Minh ngẩn ra, rồi nói: "Thôi khỏi, cậu cứ ở lại Ninh Thành đi. Đến tôi mà còn không xong thì dắt thêm hai cậu cũng chẳng ích gì."

Đây không phải Tô Minh coi thường Trình Nhược Phong, mà sự thật đúng là như vậy. Với thực lực của Tô Minh, anh mạnh hơn Hổ Tử và Trình Nhược Phong không biết bao nhiêu lần.

Ai ngờ Trình Nhược Phong lại nói: "Sếp cứ nghĩ mà xem, nếu sếp đi một mình, lỡ như cần người sai vặt thì sếp sẽ phiền phức đấy."

"Tôi và Hổ Tử đi cùng, tuy không giúp được gì nhiều, nhưng chạy vặt làm trợ thủ cho sếp thì vẫn được. Hơn nữa, năm đó chúng tôi từng được huấn luyện đặc biệt trong rừng sâu núi thẳm, nên cũng khá quen thuộc với môi trường đó." Trình Nhược Phong giải thích.

Thực ra Trình Nhược Phong còn có một suy nghĩ khác. Cổ Vương cũng có ơn với gã, mà Trình Nhược Phong lại là người trọng tình nghĩa, nên nếu có thể giúp, lần này gã cũng muốn góp một phần sức lực của mình.

Tô Minh suy nghĩ kỹ lại, thấy những lời Trình Nhược Phong nói khá có lý. Miêu Cương dù sao cũng là một nơi đặc biệt, mình chưa từng đến đó nên không rõ tình hình, lỡ gặp phải chuyện khó giải quyết, một mình mình e là thật sự xoay xở không nổi.

Có Trình Nhược Phong và Hổ Tử, hai lính đặc chủng chuyên nghiệp hỗ trợ, ít nhiều cũng có ích. Thế là Tô Minh gật đầu: "Được, vậy cậu lo liệu cho xong việc tôi giao, tiện thể xử lý luôn công việc ở công ty đi, chúng ta sẽ xuất phát sớm nhất có thể."

"Sếp, sếp phải gọi ông lão kia đến đây, tôi phải chụp cho ông ấy một tấm ảnh, nếu không thì không tiện làm giấy tờ giả đâu!" Trình Nhược Phong nói thêm.

Tô Minh gật đầu, sau đó thầm dùng huyết khế chủ tớ đầy quyền năng để triệu hồi Xà Vương. Chắc hẳn Xà Vương cảm nhận được sẽ đến ngay. Tô Minh liền nói: "Được, cậu đi làm việc của mình trước đi, đợi người đến tôi sẽ gọi cậu!"

"À phải rồi, lát nữa gặp ông lão đó, tuyệt đối đừng nhắc chuyện cậu bán đám rắn độc tối qua lấy tiền đấy." Tô Minh đột nhiên nhớ ra chuyện này, liền dặn dò.

Trình Nhược Phong không khỏi thắc mắc: "Tại sao?"

"Vì đám rắn đó là của ông ta!"

Trình Nhược Phong: "..."

...

Hiệu suất làm việc của Trình Nhược Phong cao hơn Tô Minh một chút. Ngay tối hôm đó, cả nhóm liền trực tiếp lên đường, vì vừa hay có một chuyến bay đêm đến Miêu Cương, để tiết kiệm thời gian nên cũng chẳng kén chọn gì nhiều.

Tô Minh vẫn như mọi khi, trước lúc đi xa đều báo cho những người thân cận một tiếng, sau đó chuẩn bị hành lý đơn giản, chỉ mang theo điện thoại và một ít tiền mặt là gần đủ.

Đợi đến khi thật sự vào rừng sâu núi thẳm ở Miêu Cương, e là mấy thứ này đều vô dụng, nắm đấm mới là chân lý.

Toàn bộ quá trình đều thuận lợi, chỉ có lão già Xà Vương là lần đầu đi máy bay nên tỏ ra hơi không quen. Đặc biệt là lúc máy bay vừa cất cánh, trong lòng phải gọi là hoảng vãi cả ra. Đến lúc bị Tô Minh uy hiếp cũng chưa từng thấy lão hoảng đến thế.

Nếu không phải có Tô Minh giữ lại, thật sự nghi ngờ lão già này sẽ nhảy thẳng khỏi máy bay mất.

Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn, cả nhóm đã đến Miêu Cương, bắt đầu chuyến hành trình này

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!