Đám người này đột ngột xuất hiện nhưng Tô Minh không hề hoảng sợ, chỉ hơi kinh ngạc một chút. Hắn thầm nghĩ, đám này ngụy trang pro thật, mình thế mà không hề phát giác ra.
Nếu thật sự bị cao thủ nào dùng cách này mai phục, e rằng lành ít dữ nhiều rồi.
Mấy ngày gần đây trôi qua, khó khăn lắm mới gặp được người sống giữa chốn rừng sâu núi thẳm này, ai ngờ lại toàn là mấy kẻ địch ý đầy mình.
Tô Minh đảo mắt một vòng, ước chừng có hơn hai mươi người đang đứng vây quanh, trang phục của họ là kiểu truyền thống của người Miêu, bên ngoài gần như không thể thấy được.
Trong tay họ cầm những vũ khí được chế tạo thô sơ, ánh mắt trông cũng rất hung ác. Đúng lúc này, Tô Minh nghe thấy một tràng âm thanh sột soạt, vô số độc trùng, rắn độc các loại đang từ mặt đất bò về phía hắn.
Mỗi lần nhìn thấy cảnh tượng dày đặc thế này, dù không mắc hội chứng sợ lỗ, Tô Minh vẫn không khỏi cảm thấy da đầu tê rần.
Trình Nhược Phong và Hổ Tử vô cùng cảnh giác, cả hai đã âm thầm siết chặt dao găm trong tay, liếm đôi môi khô khốc, thậm chí đã bắt đầu tính toán, lát nữa nếu thật sự đánh nhau thì nên xông lên trước để chia sẻ bớt áp lực cho Tô Minh.
"Các ngươi là ai, ai cho các ngươi tự tiện xông vào địa bàn Miêu tộc chúng ta?" Gã cầm đầu có làn da ngăm đen lớn tiếng quát, tiếng phổ thông nói không được chuẩn cho lắm, nghe rất khó chịu.
Tô Minh cười nói: "Anh bạn, anh hiểu lầm rồi, chúng tôi không có ác ý, chỉ đến tìm một người bạn thôi."
"Tao thấy mày lén lén lút lút đã không giống người tốt rồi, chắc chắn là không có ý tốt, mày nghĩ tao sẽ tin lời ma quỷ của mày à?"
Ai ngờ gã da ngăm này hoàn toàn không nể mặt Tô Minh, ngược lại còn nói với người bên cạnh: "Bắt mấy kẻ lén lút này lại, đưa về cho các trưởng lão xử lý, đám người ngoài này không có đứa nào tốt đẹp cả."
"Vãi chưởng!"
Tô Minh nghe xong liền thấy khó chịu, mẹ nó chứ, bảo tao không giống người tốt thì còn hiểu được, nhưng bảo tao lén lén lút lút là có ý gì, chẳng lẽ mặt tao trông gian lắm à?
Đã chủ động hòa giải thất bại thì hắn cũng không nghĩ nhiều nữa, chuẩn bị trực tiếp động thủ. Vừa rồi Tô Minh đã kiểm tra cảnh giới của đám người này, tất cả đều là người thường.
Có thể họ có vài thủ đoạn đặc biệt, nhưng trước mặt Tô Minh thì mấy thứ đó chẳng đáng nhắc tới.
"Các ngươi làm gì vậy, muốn chết phải không?"
Nào ngờ ngay lúc Tô Minh chuẩn bị ra tay, một giọng nói đột ngột vang lên từ phía sau, người nói chính là Xà vương.
Xà vương có vóc người chưa tới một mét sáu, đã lùn lại còn có thói quen khom lưng, bị mấy người Tô Minh che khuất nên đám người Miêu tộc ban đầu không hề nhìn thấy lão.
Kết quả là khi đột nhiên thấy Xà vương bước ra, đám người này đều sợ hãi, vội vàng cúi người chào lão. Gã da ngăm cầm đầu càng cung kính nói với Xà vương: "Xà vương, sao ngài lại về ạ?"
Lúc này Tô Minh mới phản ứng lại, hóa ra đám người này đều là tộc nhân của Xà vương, cái lão già này thế mà nín đến tận bây giờ mới lên tiếng. Nếu lão mở miệng ngay từ đầu thì mình đã chẳng phải phí lời vô ích rồi sao.
"Đây đều là bạn của ta, ta đưa họ đến đây, tất cả tránh ra đi." Xà vương răn dạy hai câu rồi mới dịu giọng xuống.
Thực ra, vừa rồi Xà vương nghiêm nghị như vậy cũng là để bảo vệ tộc nhân của mình, sợ chuyện vừa rồi làm Tô Minh không vui.
Đám người này vừa nghe là bạn của thủ lĩnh Xà vương, vẻ mặt lập tức trở nên nghiêm túc, địch ý cũng tan biến trong nháy mắt. Gã da ngăm kia còn chắp tay trước ngực, cúi người nói với Tô Minh: "Xin lỗi vị khách quý, vừa rồi đã mạo phạm ngài!"
Tô Minh vốn không để bụng, đám người này có thái độ thù địch với người ngoài cũng là chuyện dễ hiểu, có lẽ họ từng bị hại nên mới bố trí phòng vệ ở đây. Hơn nữa họ cũng không làm gì quá đáng nên Tô Minh đương nhiên không bận tâm.
Thế là Tô Minh xua tay, nói: "Không có gì, đừng lãng phí thời gian nữa, Xà vương, chúng ta đi nhanh thôi."
"Đi thôi, dẫn đường phía trước, những người còn lại tiếp tục canh gác ở đây, không cho phép bất kỳ người ngoài nào đi vào." Xà vương ra lệnh cho tộc nhân của mình một cách bình thản.
Có người dẫn đường thì tiện hơn nhiều, cũng không cần phải nơm nớp lo sợ trên đường nữa, vì đây đã là phạm vi thế lực của Xà vương.
Trong lúc đi, Tô Minh nháy mắt với Xà vương, lão liền hiểu ý, mở miệng hỏi: "Tình hình bên Cổ Vương thế nào rồi?"
Gã trai da ngăm vừa nghe câu này, mặt mày lập tức hớn hở, không nhịn được cười nói với Xà vương: "Xà vương, lão già Cổ Vương kia cuối cùng cũng sắp không trụ nổi rồi, dưới sự bao vây trùng điệp của chúng ta, bọn chúng chỉ có thể tử thủ trong bộ lạc."
"Xem ra bọn chúng đã là chó cùng giứt dậu rồi, ước tính lương thực của chúng cũng chẳng chống đỡ được bao lâu nữa, khoảng nửa tháng nữa là chắc chắn sẽ bị chúng ta hạ gục." Gã da ngăm nói đến đây thì mặt mày rạng rỡ, có thể thấy mối thù giữa hai bộ lạc này không hề nhỏ.
Nhưng lần này, Xà vương nghe xong lại không có chút hưng phấn nào, ngược lại còn có chút lo lắng liếc nhìn Tô Minh, lão biết rất rõ vị chủ nhân này của mình đến đây là để cứu Cổ Vương.
Tô Minh cũng không tỏ vẻ gì không vui, chỉ nói: "Đi thẳng đến chỗ của Cổ Vương đi, ngoài ra bảo người của ông dừng tay ngay lập tức!"
"Cái gì?"
Gã trai da ngăm đen nghe Tô Minh nói xong thì giật nảy mình, suýt nữa cắn phải lưỡi. Bọn họ đã đánh nhau lâu như vậy, đột nhiên bắt bọn họ dừng tay, đây chẳng phải là đùa chắc?
Ai ngờ Xà vương lại chẳng có phản ứng gì, ngược lại còn quát: "Có nghe không hả, mau dẫn đường đi!"
Gã da ngăm lúc này hoàn toàn ngơ ngác, nhất thời cảm thấy đầu óc Xà vương có phải đã có vấn đề rồi không. Nhưng địa vị của Xà vương là tối cao, lão đã ra lệnh thì hắn cũng không dám không nghe, đành phải ngoan ngoãn dẫn đường phía trước.
"Trưởng lão, người của bộ lạc Xà vương lại đến..."
Trong bộ lạc của Cổ Vương lúc này là một khung cảnh ảm đạm. Giống như trong các cuộc chiến tranh thời cổ đại, họ đã xây lên những bức tường thành cao vút, trên tường thành có người canh gác, vừa hay nhìn thấy nhóm người của Tô Minh.
Khi Tô Minh đến nơi, hắn ngửi thấy trong không khí dường như phảng phất mùi máu tươi, có lẽ không lâu trước đây vừa xảy ra một trận chiến.
Những người này vốn dĩ sống sót đã không dễ dàng gì, vậy mà còn tàn sát lẫn nhau, như vậy thật không ổn chút nào. May mà Tô Minh đã đến đây.
Chỉ thấy Tô Minh chậm rãi bước đến trước cổng thành, cất giọng nói: "Mở cửa ra!"