Nhặt chiếc điện thoại rơi dưới đất lên, Thompson toát cả mồ hôi lạnh, may mà cuộc gọi vừa rồi chưa được kết nối, nếu không thì thật sự to chuyện rồi.
Ai mà ngờ được thằng nhóc người Hoa kia lại có quan hệ với gia tộc Benjamin chứ. Thompson là một siêu sao trứ danh, địa vị xã hội cũng không tầm thường, nên hắn hiểu rõ sự đáng sợ của gia tộc Benjamin hơn người thường.
Nếu thật sự đắc tội với gã khổng lồ này, bất kể bạn là ai, e rằng kết cục cuối cùng cũng sẽ vô cùng thảm.
Thompson vã mồ hôi lạnh, hoàn toàn dập tắt ý định tìm Tô Minh gây sự, dù bị đánh cũng không dám hó hé nửa lời.
Không những không tức giận hay có ý định trả thù, ngược lại, sau khi bị đánh hôm nay, Thompson còn không muốn cho bất kỳ ai biết chuyện này, càng ít người biết càng tốt.
Ngay lập tức, Thompson gọi cho trợ lý của mình, bảo cậu ta mau chóng đưa bác sĩ riêng đến và đưa hắn về nhà.
Điều đáng nói là, trong một khoảng thời gian sau đó, Thompson đã biến mất khỏi tầm mắt công chúng, không tham dự bất kỳ hoạt động nào, thậm chí cả buổi hòa nhạc đã chuẩn bị xong xuôi cũng phải hoãn lại, khiến cho người hâm mộ vô cùng ngạc nhiên.
Đương nhiên, đây đều là chuyện về sau, e rằng không ai có thể ngờ được, chuyện này lại liên quan đến một người Trung Quốc!
Tô Minh vẫn đang ở trong bữa tiệc, nào biết phía sau lại âm thầm xảy ra nhiều chuyện như vậy, chuyện vặt vãnh này Benjamin cũng không nói với anh.
Sau khi gã Thompson kia tiu nghỉu rời đi, không khí bữa tiệc lập tức trở lại bình thường, đồng thời nhờ bài hát vừa rồi, Tô Minh đã trở thành người nổi bật nhất bữa tiệc.
Không ai còn coi thường anh vì là người Hoa nữa, ngược lại, rất nhiều người đều công nhận thực lực của Tô Minh, cho rằng anh vô cùng lợi hại, thái độ tự nhiên cũng tốt hơn nhiều, thậm chí không ít người còn chủ động đến chào hỏi, mời rượu anh.
Xem ra, độ nổi tiếng của Tô Minh đêm nay còn cao hơn cả Lâm Ánh Trúc.
"Chào anh, bài hát vừa rồi của anh thật sự quá tuyệt vời. Vẫn chưa biết nên xưng hô với anh thế nào đây." Đúng lúc này, một giọng nữ du dương vang lên.
Tô Minh nghe thấy đó là giọng của một người phụ nữ, không khỏi ngẩn ra, giọng nói rất êm tai, nhưng vì là tiếng Anh nên anh vẫn nghe không hiểu.
Quay người nhìn lại, đó là một cô gái ngoại quốc có vóc người vô cùng cao ráo, trông rất nóng bỏng. Thấy cô cầm ly rượu đi về phía mình, Tô Minh mới chắc chắn là cô đang nói chuyện với anh.
May mà lúc này Benjamin và Lâm Ánh Trúc đều ở bên cạnh Tô Minh, nên anh cũng không cần lo lắng vấn đề không hiểu ngôn ngữ, Benjamin trực tiếp phiên dịch lại lời của cô gái cho anh.
Đồng thời, Benjamin nhỏ giọng nói: "Sư phụ, cô gái này tên là Janice, cũng là một ngôi sao ca nhạc nổi tiếng của Mỹ, fan hâm mộ cực đông, là nữ thần trong lòng của biết bao trạch nam."
"Ghê vậy sao?" Tô Minh lại nhìn kỹ, cô gái này quả thật rất xinh đẹp, khuôn mặt trông cực kỳ quyến rũ.
Thứ khiến người ta chú ý hơn cả chính là thân hình của cô, quá nóng bỏng. Chỉ riêng đôi chân dài miên man, trắng nõn kia cũng đủ khiến người ta phát cuồng, chưa kể đến vòng eo con kiến và bộ ngực cao vút.
Vòng một đầy đặn khủng khiếp, quả nhiên là do khác biệt chủng tộc, phụ nữ Trung Quốc bình thường thật sự không thể sánh bằng. Hơn nữa, Janice còn đang mặc một chiếc váy dạ hội cổ rộng.
Bờ ngực trắng như tuyết lấp ló hiện ra, khiến người ta không thể rời mắt. Tô Minh chỉ liếc qua mà dường như phát hiện ra, cô nàng này hình như đang thả rông.
Tô Minh liếc qua rồi không dám nhìn nữa, cảm thấy như vậy hơi bất lịch sự.
Lâm Ánh Trúc ở bên cạnh cũng nói: "Cô ấy rất được yêu thích ở Trung Quốc đấy. Lễ trao giải Grammy năm ngoái, một mình cô ấy đã giành được năm giải thưởng lớn, là người thắng đậm nhất."
Nghe đến đây, Tô Minh cuối cùng cũng hiểu ra, Janice này không hề đơn giản, nhan sắc và thực lực cùng tồn tại, sức hút của kiểu phụ nữ này mạnh hơn khối cô gái chỉ được cái xinh đẹp.
Một nhân vật cấp nữ thần đỉnh cao như vậy lại chủ động đến bắt chuyện, Tô Minh cảm thấy mình thật may mắn, bèn mỉm cười, vội vàng đáp lại: "Chào cô, cô Janice, cô quá khen rồi, tôi tên là Tô Minh."
"Ồ, Tô thân mến, tôi không hề quá khen đâu, những gì tôi nói đều là sự thật, màn trình diễn vừa rồi của anh thật sự không thể tin nổi." Janice nhìn Tô Minh, trong mắt dường như có một tia sáng khác thường.
Chẳng hiểu tại sao, có lẽ đây là bệnh chung của tất cả đàn ông, khi được một người phụ nữ khen ngợi, cảm giác luôn dễ chịu hơn nhiều so với khi được một người đàn ông khen, đặc biệt là khi được một mỹ nhân khen.
"Khụ khụ..."
Tô Minh thầm vui trong lòng, nhất thời không biết nên nói gì, bèn ho khan hai tiếng rồi nói: "Cô Janice, cô khách sáo quá rồi, chúng ta cạn một ly đi."
Hai người nhẹ nhàng cụng ly, sau khi một ly rượu vào bụng, gương mặt quyến rũ của Janice lập tức trở nên ửng hồng hơn, mang lại cho người ta cảm giác không kìm được muốn cắn một cái.
Chỉ thấy Janice cắn nhẹ đôi môi đỏ mọng của mình, rồi nói: "Tô, sau khi bữa tiệc kết thúc, anh định làm gì?"
"Sau khi bữa tiệc kết thúc?"
Tô Minh bị hỏi đến ngớ người, nhất thời không hiểu ý cô là gì, bèn nói thẳng: "Sau khi bữa tiệc kết thúc thì cũng muộn rồi, đương nhiên là về ngủ thôi."
Tô Minh nói rất thật thà, trong lòng anh đúng là định về ngủ thật.
"Phụt..."
Janice dường như bị câu trả lời thật thà này của Tô Minh chọc cười, cô vội che miệng cười khúc khích, sau đó nói tiếp: "Tô, anh thú vị thật đấy."
"Sau khi bữa tiệc kết thúc, đêm tuyệt vời chỉ vừa mới bắt đầu thôi. Nếu anh không có việc gì thì có thể đến chỗ em, em muốn cùng anh trải qua một đêm diệu kỳ." Janice vô cùng bạo dạn, nói thẳng ra những lời này.
"Hít..."
Tô Minh sợ ngây người. Anh có ngốc đâu, người ta đã nói đến nước này rồi thì sao anh còn không hiểu được chứ. Trong phút chốc, cả người anh sững sờ, không ngờ cô nàng ngoại quốc này lại bạo dạn đến thế.
Vẫn luôn nghe nói người nước ngoài rất cởi mở, hôm nay Tô Minh xem như đã được mở mang tầm mắt, hóa ra đúng là như vậy thật. Lại còn có mỹ nhân chủ động hẹn anh, chuyện này đúng là có đánh chết cũng không ngờ tới.
Liếc nhìn Janice lần nữa, Tô Minh không khỏi nuốt nước bọt. Một mỹ nhân tuyệt sắc lại còn chủ động như vậy, tối nay có thể vui vẻ một đêm, sáng mai phủi mông đi là xong, đối với đàn ông mà nói thì đây đúng là một sự cám dỗ cực lớn.
Tô Minh nhất thời ngây người, lần đầu tiên gặp phải chuyện thế này, có chút căng thẳng nha.