Virtus's Reader
LMHT Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Chương 1189: CHƯƠNG 1189: TÌNH ĐỊCH MỚI XUẤT HIỆN

Lúc Giang Tiểu Quân ôm chầm lấy Tô Minh, mặt cậu chàng tỏ rõ vẻ ghét bỏ, chỉ thiếu điều tung một cước đá bay hắn đi. Hai thằng đực rựa mà ôm ấp nhau, Tô Minh cứ thấy ghê ghê thế nào ấy.

"Ý gì đây?"

Thế nhưng câu nói đầu tiên của Giang Tiểu Quân đã khiến Tô Minh hơi bực mình. Cậu ngẩng đầu lên, thấy Trầm Mộc Khả vẫn đang ngồi nghiêm túc đọc sách ở phía trên, sao lại bảo hoa khôi sắp theo thằng khác chạy rồi?

"Mày không biết tí gì à?" Giang Tiểu Quân hỏi.

Tô Minh bị Giang Tiểu Quân hỏi cho ngớ cả người, mặt đần ra nói: "Tao biết cái gì được chứ, mấy hôm ở bên Mỹ cũng bận tối mắt, có liên lạc gì với Trầm Mộc Khả đâu."

"Thôi được rồi…"

Giang Tiểu Quân thấy Tô Minh đúng là chẳng biết gì thật, bèn nói: "Mày có thấy mấy bình hoa tươi trong lớp mình không?"

Được Giang Tiểu Quân nhắc, Tô Minh lúc này mới để ý, trong lớp có thêm mấy cái bình hoa thủy tinh, trên bục giảng có hai cái, bốn góc phòng cũng có, trong bình đương nhiên cắm đầy hoa tươi, nào là hoa hồng đỏ kiều diễm, hoa ly trắng tinh khôi, còn có cả hoa hồng xanh lam đẹp mê hồn nữa.

Nhìn qua là biết mấy loại hoa này đắt tiền rồi, Tô Minh ước chừng một bó được gói cẩn thận ít nhất cũng phải vài trăm tệ.

Tô Minh ngó một lượt rồi nói: "Bảo sao cứ thấy trong lớp thơm hơn thì phải, hoa này ai mua mà sang chảnh thế?"

"Tình địch của mày mua đấy!"

Giang Tiểu Quân không úp mở nữa mà nói thẳng: "Sau khi mày đi, trong trường bỗng xuất hiện một thằng bắt đầu theo đuổi Trầm Mộc Khả, cứ dăm ba hôm lại tặng hoa."

"Hoa này được gửi thẳng đến lớp, Trầm Mộc Khả chắc chắn không nhận, nên cứ để lại trong lớp thôi. Lớp trưởng thấy vứt đi thì phí quá nên lấy quỹ lớp mua mấy cái bình về cắm."

"Nhờ ơn Trầm Mộc Khả cả đấy, giờ lớp 12A4 của bọn mình đã trở thành lớp có không khí trong lành nhất trường rồi." Giang Tiểu Quân trêu một câu.

Tô Minh cuối cùng cũng hiểu ra vấn đề, hóa ra sau khi cậu đi thì có kẻ bắt đầu tán tỉnh Trầm Mộc Khả. Vừa rồi Giang Tiểu Quân nói hoa khôi sắp theo người khác chạy cũng là cố tình chọc cậu thôi.

Thực ra, cả Tô Minh và Giang Tiểu Quân đều biết tỏng, muốn theo đuổi được Trầm Mộc Khả gần như là chuyện không tưởng. Trước đây không biết bao nhiêu kẻ đã thất bại thảm hại, huống chi bây giờ bên cạnh cô còn có Tô Minh.

Dù không lo lắng, nhưng nghe có chuyện này, Tô Minh vẫn thấy khó chịu trong lòng. Bạn gái mình bị người khác ve vãn, chắc chẳng thằng đàn ông nào thấy vui cho nổi.

Tô Minh nhíu mày, rồi cất tiếng hỏi: "Rốt cuộc là thằng nào, gan to thế?"

"Nói ra chắc mày cũng từng nghe rồi, trường mình trước đây chẳng phải có một thiên tài bóng rổ sao, tên là Bộ Lãng!"

Giang Tiểu Quân rõ ràng đã điều tra kỹ càng: "Thằng đó cùng khóa với mình, nhưng vì có tài năng bóng rổ xuất chúng nên hồi lớp 10 đã bị đội tuyển của tỉnh câu đi rồi."

Hai năm nay nó toàn đi huấn luyện, rõ ràng là muốn theo con đường cầu thủ chuyên nghiệp. Nghe nói thi đấu cực kỳ xuất sắc, đã được một đội bóng CBA để mắt tới.

"Đội bóng chuyên nghiệp bên đó đưa ra điều kiện cho nó, chỉ cần gia nhập là lương khởi điểm một triệu tệ một năm, ngầu vãi!"

Giang Tiểu Quân nói tiếp: "Nhưng nhà thằng này cũng không thiếu tiền, hơn nữa đúng là chơi bóng giỏi thật, nên nó định quay về trường cày cuốc một phen để thi đại học, có kết quả rồi sẽ ra nước ngoài du học, chắc là tính đi Mỹ."

Tô Minh cũng có ấn tượng về Bộ Lãng này, dáng người cao ráo, da trắng, năm đó chơi bóng trông lãng tử cực kỳ, cứ như Rukawa Kaede trong manga vậy.

Điều khiến Tô Minh nhớ mãi không quên là trận đấu bóng rổ hồi lớp 10, gã đó một mình cân cả đội lớp khác, chiếm hết spotlight và khiến vô số nữ sinh phải hét hò cổ vũ.

Nhưng sau trận đấu đó, tài năng bóng rổ của hắn bị phát hiện nên đã rời trường đi huấn luyện. Với một nhân vật làm rạng danh trường học thế này, học bạ đương nhiên vẫn được giữ lại.

Thằng cha này đúng là có tài thật, được cả giải đấu bóng rổ hàng đầu Trung Quốc như CBA để mắt tới mà còn không thèm đi, chứng tỏ hắn muốn đến Mỹ, nơi bóng rổ phát triển nhất, để rèn luyện bản thân với mục tiêu gia nhập NBA trong tương lai.

Có điều, để vào được đại học bên Mỹ vẫn cần có điểm thi tốt nghiệp, nên dạo gần đây hắn đã quay lại trường. Trùng hợp thay, lúc hắn về thì Tô Minh vừa đi Mỹ.

Gã này vẫn luôn tơ tưởng đến hoa khôi Trầm Mộc Khả của trường Trung học Ninh Thành. Hồi lớp 10, khi chưa phân ban tự nhiên và xã hội, hắn và Trầm Mộc Khả học cùng lớp.

Sức hút của Trầm Mộc Khả khiến hắn nhớ mãi không quên. Giờ đây khi trở về, trên người hắn mang vô số hào quang, đã là vận động viên chuyên nghiệp, chỉ cần gật đầu là có thể chơi cho CBA với mức lương cả triệu tệ.

Thậm chí sau khi rèn luyện, hắn rất có thể sẽ gia nhập NBA và được chọn vào đội tuyển quốc gia. Gã này còn được truyền thông đưa tin không ít lần, ca ngợi là ngôi sao tương lai của bóng rổ Trung Quốc.

Bộ Lãng vừa về trường đã thu hút vô số sự chú ý. Trong lúc học tập, hắn cũng không quên theo đuổi Trầm Mộc Khả, định bụng sẽ nhân khoảng thời gian này để cưa đổ cô nàng.

Nghe nói Trầm Mộc Khả đã có bạn trai, nhưng vì lâu rồi không ở trường nên hắn nào biết sự đáng sợ của Tô Minh, vì vậy hắn chẳng thèm để tâm.

Có bạn trai thì đã sao, kết hôn rồi còn ly hôn được nữa là. Chỉ cần cái cuốc vung đủ tốt, chẳng có góc tường nào mà không đào đổ được.

Thế là trong lúc Tô Minh đi Mỹ, gã này bắt đầu chiến dịch đào góc tường của cậu, chỉ có điều mấy ngày trôi qua mà xem ra vẫn chưa có hiệu quả gì.

"Thảo nào, hóa ra là thằng cha đó, bảo sao trong trường chẳng ai dám hó hé với Trầm Mộc Khả." Tô Minh gật gù.

Sau vụ án bi thảm của Tống Triết, nào còn ai dám động vào Trầm Mộc Khả nữa. Bộ Lãng này mới quay về nên không biết cũng là điều dễ hiểu.

"Thằng đó mà không biết điều, mình phải dạy cho nó một bài học mới được." Tô Minh lạnh nhạt nói.

Giang Tiểu Quân khuyên: "Thôi đi, thằng đó dù gì cũng là người nổi tiếng, đến cả đài truyền hình quốc gia còn đưa tin, mày đừng có manh động. Hơn nữa, cái loại tứ chi phát triển đầu óc ngu si đó, hoa khôi sao mà để mắt tới được."

Tô Minh không nói gì. Lý là vậy, nhưng nếu gã kia cứ quấy rầy Trầm Mộc Khả, không biết tốt xấu, Tô Minh chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Cậu không muốn mỗi lần ở bên Trầm Mộc Khả lại có kẻ phá đám làm ảnh hưởng đến tâm trạng.

"Vãi, Tô Minh, mày nhìn kìa, thằng khốn đó lại cho người mang hoa tới nữa rồi."

Đúng lúc này, Giang Tiểu Quân đột nhiên la lên. Tô Minh ngẩng đầu nhìn, quả nhiên thấy một gã trông khá cao to đang ôm một bó hoa hồng phấn đứng đợi ở cửa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!