Gã mặt lạnh như tiền kia tên là Âu Dương Thiên Hoa, cùng họ với Âu Dương Sóc, hiển nhiên là người một nhà, nhưng xem ra mối quan hệ của họ chẳng tốt đẹp gì.
Âu Dương Sóc bị Âu Dương Thiên Hoa mắng cho cứng họng, dù trong lòng khó chịu nhưng cũng chẳng dám hó hé tiếng nào. Vốn dĩ hôm nay hắn đã mất hết mặt mũi, phải gọi người đến cứu viện nên đang ở thế yếu.
Hơn nữa, tu vi của Âu Dương Thiên Hoa vốn đã cao hơn hắn, bình thường vẫn luôn trên cơ hắn một bậc, cho nên Âu Dương Sóc bị chửi mà chẳng có chút thái độ nào, chỉ biết im lặng đứng đó.
Nói rồi, Âu Dương Thiên Hoa bước ra, vẻ mặt đằng đằng sát khí. Gã nhìn Tô Minh với ánh mắt khinh khỉnh, rõ ràng đã coi cậu là bại tướng dưới tay mình.
Dù sao gã cũng là Nhập Vi Cảnh sơ kỳ, cảnh giới hoàn toàn đè bẹp Tô Minh. Tuy Tô Minh đã đánh bại Âu Dương Sóc, cũng là một Nhập Vi Cảnh sơ kỳ, nhưng đối với gã thì chuyện đó chẳng ảnh hưởng gì mấy, vì tên Âu Dương Sóc đó vốn dĩ đã chẳng mạnh mẽ gì cho cam.
Tô Minh cảm nhận được áp lực. Áp lực này không chỉ đến từ một mình Âu Dương Thiên Hoa, mà là từ cả đám người bọn họ, toàn bộ đều là cổ võ giả cảnh giới Nhập Vi.
Ngoài Âu Dương Sóc ra, những người còn lại ít nhất cũng là Nhập Vi Cảnh trung kỳ, thậm chí còn có một gã tóc xám trắng lại là Nhập Vi Cảnh hậu kỳ.
Nếu chỉ đấu tay đôi với một người thì Tô Minh chẳng ngán, cậu chỉ lo bọn họ sẽ cùng nhau xông lên, đến lúc đó e là cục diện sẽ khó kiểm soát.
Hai Nhập Vi Cảnh trung kỳ, một hậu kỳ, cộng thêm một Âu Dương Sóc vẫn còn sức chiến đấu, mấy người này chắc chắn sẽ gây ra phiền phức không nhỏ cho Tô Minh.
Hơn nữa, xung quanh có quá nhiều người, một vài chiêu của Tô Minh không tiện tung ra, điều này khiến cậu không khỏi cảm thấy hơi phiền phức.
Trước đó cậu hoàn toàn không ngờ sự việc lại thành ra thế này, cứ tưởng viện binh của Âu Dương Sóc chỉ có một người thôi, cổ võ giả làm gì có chuyện phổ biến như vậy, ai ngờ lại lòi ra tận ba người cùng lúc.
Việc này khiến Tô Minh chỉ muốn chửi thề, thầm nghĩ từ bao giờ mà cổ võ giả lại nhiều như rau ngoài chợ thế này, đúng là phi khoa học vãi!
Đương nhiên, chửi thì chửi, Tô Minh vẫn không hề mất cảnh giác. Cậu biết rõ trận này không thể tránh khỏi, nên chẳng chút do dự, âm thầm kích hoạt chiêu cuối của Syndra, lặng lẽ ngưng tụ những Quả Cầu Bóng Tối.
Tô Minh không thể giấu bài được nữa, đại chiêu như Quả Cầu Bóng Tối bắt buộc phải dùng. Cậu thừa biết uy lực của nó lớn đến mức nào, cậu muốn ra tay bất ngờ hạ gục một tên trước.
Chỉ cần làm cho bọn chúng tổn thất một sức chiến đấu, trận chiến sau đó của Tô Minh sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều. Việc đã đến nước này, cậu không còn đường lui nữa.
Quả Cầu Bóng Tối không phải cứ muốn dùng là dùng được ngay, Tô Minh phải ngưng tụ từ trước. May mà lúc nãy đám người kia còn mải nói chuyện với Âu Dương Sóc, cho cậu đủ thời gian để ngưng tụ thành công ba Quả Cầu Bóng Tối đầy uy lực.
"Hự!"
Gã Âu Dương Thiên Hoa kia cũng chẳng nói nhiều lời, bàn tay biến ảo khôn lường, tạo ra một ảo ảnh giữa không trung rồi đột ngột tấn công về phía Tô Minh.
Có thể thấy thực lực của gã này rất mạnh, ít nhất là mạnh hơn Âu Dương Sóc không chỉ một bậc, cứ nhìn đòn ra tay đầu tiên là biết.
Nhưng Tô Minh cũng không phải dạng dễ bị dọa, cậu đã chuẩn bị sẵn ba Quả Cầu Bóng Tối đầy ắp năng lượng để chờ gã rồi. Cậu vung tay, chúng liền bay vút ra ngoài.
Ba Quả Cầu Bóng Tối này đại diện cho uy lực lớn nhất trong chiêu cuối của Syndra. Chúng bay đi như ba tia sét hình cầu, nhanh đến mức mắt thường khó mà nhìn rõ, lao thẳng về phía Âu Dương Thiên Hoa.
Sắc mặt Âu Dương Thiên Hoa biến đổi đột ngột. Ngay khoảnh khắc Tô Minh ra tay, một luồng tử khí nồng đậm đã bao trùm lấy gã. Uy áp kinh hoàng và mạnh mẽ ấy dường như có thể nuốt chửng Âu Dương Thiên Hoa ngay tức khắc.
Cảm giác này, Âu Dương Thiên Hoa đã rất lâu rồi chưa được trải nghiệm. Trong lòng gã bỗng dâng lên một nỗi sợ hãi tột độ, vội vàng chuyển công thành thủ, bàn tay lại biến ảo lần nữa, hòng cản lại ba Quả Cầu Bóng Tối của Tô Minh.
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Gã này vẫn quá ngây thơ rồi. Sức mạnh của Quả Cầu Bóng Tối đâu phải thứ người thường có thể tùy tiện cản được? Ba tiếng nổ vang lên liên tiếp, như thể có thứ gì đó vừa phát nổ ba lần trên người Âu Dương Thiên Hoa. Chỉ nghe âm thanh thôi cũng đủ khiến người ta kinh hãi.
"Vèo!"
Ngay lập tức, Âu Dương Thiên Hoa bị một lực xung kích cực lớn hất văng đi. Cả người gã bay như diều đứt dây, văng xa tít rồi đâm sầm vào một chiếc ghế dài ở quầy bar, kéo theo chai lọ trên đó vỡ tan tành.
"Phụt!"
Vừa rơi xuống đất, Âu Dương Thiên Hoa liền phun ra một ngụm máu tươi. Trông gã cực kỳ thê thảm, sắc mặt trắng bệch, một tay ôm lấy ngực, trông như sắp chết đến nơi.
"Hả?"
Tô Minh hơi sững sờ. Gã này bị ba Quả Cầu Bóng Tối liên tiếp công kích mà lại không chết ngay, chỉ hộc máu rồi vẫn còn thở? Chuyện này đúng là hơi ngoài dự đoán của cậu.
Ban đầu Tô Minh còn nghĩ gã không thể nào chịu nổi sức công phá của Quả Cầu Bóng Tối cơ.
Dù có chút bất ngờ, nhưng cũng chẳng sao. Gã này dù không chết thì cũng đã trọng thương, không thể nào còn sức chiến đấu, chẳng thể gây ra uy hiếp gì cho Tô Minh nữa.
Âu Dương Sóc và mấy người còn lại đều biến sắc. Đặc biệt là gã tóc hoa râm có thực lực mạnh nhất, gã vội lao lên đỡ Âu Dương Thiên Hoa dậy rồi hỏi: "Thiên Hoa, cậu không sao chứ?"
Vừa nói, tay gã cũng không ngừng lại. Gã lấy từ trong người ra một bình sứ trắng, đổ ra một viên đan dược màu xanh nhạt rồi nhanh chóng nhét vào miệng Âu Dương Thiên Hoa.
Sau khi uống viên đan dược, Âu Dương Thiên Hoa lại ho sù sụ hai tiếng, nhưng sắc mặt đã hồng hào hơn một chút, xem ra đã hồi phục phần nào.
Cảnh này khiến Tô Minh cũng không khỏi tò mò, thầm nghĩ viên đan dược kia trông thần kỳ phết, có tác dụng chữa thương tức thì.
"Thằng nhóc đó... thằng nhóc đó cực kỳ cổ quái!"
Hồi sức được một lúc, Âu Dương Thiên Hoa cuối cùng cũng lên tiếng. Có thể thấy rõ, trong ánh mắt gã vẫn còn ngập tràn vẻ kinh hoàng.
Cú sốc mà Tô Minh vừa gây ra cho gã thật sự quá lớn. Gã còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã bại trận rồi.