"Ông chủ, anh sao thế? Mặt tôi có dính gì à, anh cứ nhìn tôi chằm chằm thế làm tôi ngại quá đi."
Trình Nhược Phong vừa mới gắp một miếng nộm tai heo cho vào miệng thì thấy Tô Minh cứ đờ người ra đó, mắt không ngừng nhìn mình, chuyện này khiến Trình Nhược Phong phiền muộn không thôi.
Một cảm giác lạnh sống lưng dâng lên, bị một gã đàn ông nhìn bằng ánh mắt như vậy, Trình Nhược Phong lo lắm chứ.
"Phì!"
Tô Minh lập tức hoàn hồn, nhìn Trình Nhược Phong rồi nói: "Tổ sư nhà cậu, đừng có làm tôi buồn nôn được không? Cái mặt mốc của cậu mà cũng đòi mọc hoa à? Có mọc ra tiền thì tôi cũng chả thèm liếc."
"..."
Trình Nhược Phong nhất thời không nói nên lời, thầm nghĩ mình chỉ đùa một chút thôi mà, có cần phải đả kích người ta như vậy không. Dù gì năm đó mình cũng là hot boy trong giới lính đặc chủng, tuy bây giờ có hơi dãi dầu sương gió một chút, nhưng cũng đâu đến nỗi đáng sợ như thế.
Sau khi đả kích Trình Nhược Phong một phen, Tô Minh lại nói: "Tôi thấy sắc mặt cậu có vẻ không đúng lắm, đừng vội, để tôi xem tướng cho cậu."
Nói rồi, Tô Minh liền kích hoạt chiêu cuối Thần Bài. Kỹ năng này không chỉ dùng để dịch chuyển, mà sau khi nâng cấp còn có thể xem tướng, xem phong thủy các kiểu, chỉ là dạo gần đây Tô Minh ít dùng đến nó.
Sau này lỡ có ngày không có cơm ăn, Tô Minh có thể ra cầu vượt mở sạp, vừa dán màn hình điện thoại vừa xem tướng cho người ta cũng được.
Trình Nhược Phong nghe vậy thì kinh ngạc không thôi, bụng bảo dạ ông chủ còn có cả chức năng xem tướng nữa cơ à? Nhưng thấy Tô Minh có vẻ rất nghiêm túc nên anh cũng không nói gì thêm.
Trước đây Tô Minh cũng chỉ nhìn được đại khái chứ không nói được gì cụ thể, nhưng sau khi kích hoạt chiêu cuối Thần Bài thì mọi chuyện đã khác.
Nhìn lại tướng mạo của Trình Nhược Phong, quả nhiên là hồng quang ngập trời, một vẻ mặt của người sắp gặp đại phú đại quý, hơn nữa vùng ấn đường cũng hơi ửng hồng.
Đương nhiên, những thứ này chỉ có mình Tô Minh thấy được, người khác thì không. Trong mắt người khác, Trình Nhược Phong trông vẫn bình thường như mọi khi.
Tướng mạo này cho thấy gần đây Trình Nhược Phong sắp có chuyện vui, mà còn không phải chuyện vui bình thường. Tô Minh nhìn một lúc rồi lại bảo Trình Nhược Phong: "Đưa tay cậu ra đây tôi xem nào!"
Trình Nhược Phong bị bộ dạng thầy bói của Tô Minh làm cho hơi buồn cười, nhưng thấy cậu ta nghiêm túc như vậy nên cũng cố nhịn. Anh tính đợi Tô Minh xem xong sẽ trêu chọc cậu ta một phen, một thanh niên sáng láng, chuyện tốt không học, lại đi học mấy trò mê tín dị đoan này.
"Được rồi, thu tay về đi." Xem qua tay của Trình Nhược Phong xong, Tô Minh lập tức hiểu rõ trong lòng, liền nói một câu.
"Xem xong rồi à?"
"Xong rồi!"
Trình Nhược Phong thấy Tô Minh vẫn còn ra vẻ, cuối cùng không nhịn được nữa, bật cười thành tiếng rồi nói: "Ông chủ, tôi nói này, anh đổi nghề đi xem phong thủy từ bao giờ thế? Mau nói cho tôi biết anh xem ra được cái gì đi, có phải gần đây tôi ấn đường biến đen hay là có họa sát thân không?"
Mấy câu này là chiêu trò mà mấy tay thầy bói dạo trên TV hay ngoài đường hay dùng nhất, gần như đã thành thương hiệu, cứ nhắc đến xem bói là người ta lại nghĩ ngay đến hai câu này.
Tô Minh lại lắc đầu, nói: "Không phải, vận khí của cậu dạo này không tệ, ấn đường đầy đặn, trông có vẻ sắp có tin vui."
"Tin vui gì cơ?" Trình Nhược Phong ngẩn ra một lúc rồi hỏi tiếp: "Tôi sắp thăng quan phát tài hay là sắp cua được nữ thần thế?"
"Đã kết hôn rồi mà còn nghĩ đến chuyện cua gái, cẩn thận Tình Cổ trong người cậu phát tác đấy, đến lúc đó tôi cũng không cứu được cậu đâu." Tô Minh thừa biết gã này đang trêu mình nên dọa lại một câu.
"Thăng quan phát tài thì chắc không đến nỗi, cậu cũng đâu thiếu tiền, nhưng đây đúng là một tin đại hỷ sự." Tô Minh cũng không úp mở nữa mà nói thẳng: "Cậu sắp được làm bố rồi."
"Cái gì?"
Câu nói này của Tô Minh thật sự dọa Trình Nhược Phong sợ hết hồn, anh không tài nào ngờ được điều Tô Minh muốn nói lại là chuyện này.
Có thể thấy sắc mặt Trình Nhược Phong cũng thay đổi, anh vội nói: "Ông chủ, chuyện này không nói bừa được đâu nhé. Tôi sắp làm bố mà chính tôi còn không biết, sao anh lại biết được? Anh mà nói ra ngoài, người ta dễ hiểu lầm lắm đấy."
Tô Minh nghe vậy liền liếc Trình Nhược Phong một cái, nói: "Tôi không nói bừa với cậu đâu, đây là kết quả tôi tổng hợp được sau khi xem tướng mạo và chỉ tay của cậu đấy."
"Nếu cậu không tin cũng không sao, cứ về đưa vợ cậu đến bệnh viện kiểm tra là biết ngay, đến lúc đó lại nói chuyện với tôi." Tô Minh tỏ ra vô cùng tự tin.
Xem tướng là thứ do tổ tiên truyền lại, có cái lý của nó. Đương nhiên ở thời đại này, không có nhiều người hiểu về xem tướng, càng không có mấy ai tin tưởng, nhưng thứ mà Tô Minh nhìn ra được bằng chiêu cuối của Thần Bài thì tám chín phần là không sai.
Trình Nhược Phong thấy Tô Minh nói chắc như đinh đóng cột, vẻ mặt như thể đã tính toán trước mọi việc, nhất thời cũng bán tín bán nghi. Anh chợt nhớ ra, dạo gần đây lúc "làm việc" với vợ mình là Miêu Vũ Thì, hình như đúng là họ không cố ý dùng biện pháp an toàn.
Dù sao cũng đã kết hôn chính thức, sau khi về Ninh Thành, Trình Nhược Phong đã đưa Miêu Vũ Thì đi đăng ký kết hôn, hai người bây giờ là vợ chồng hợp pháp nên lúc trên giường cũng thoải mái hơn một chút.
Nghĩ đến đây, ngay cả Trình Nhược Phong cũng không dám chắc, lẽ nào Tô Minh nói thật? Nhưng anh vẫn không dám tin, chuyện thế này mà cũng nhìn ra được sao, thế là lại hỏi: "Ông chủ, xem tướng mà cũng nhìn ra được cả chuyện này á?"
"Người thường thì chắc không nhìn ra, nhưng tôi đâu phải người thường, tôi nhìn ra được thì có gì lạ!" Tô Minh nói thẳng.
Đối mặt với sự tự luyến của Tô Minh, Trình Nhược Phong nhất thời không biết nói gì, nhưng chuyện này đã được anh ghi tạc trong lòng, tối nay về nhà nhất định phải hỏi cho ra lẽ.
"Vợ ơi, anh về rồi!" Trình Nhược Phong về đến nhà liền cất tiếng gọi.
Miêu Vũ Thì đang ngồi trên sofa xem TV, có thể thấy sau khi đến xã hội hiện đại, cô đã hòa nhập rất tốt, lúc này trông không khác gì những người bình thường.
Thấy Trình Nhược Phong về, Miêu Vũ Thì liền đứng dậy rót cho anh một tách trà, nói: "Tối nay anh uống rượu à, mau uống chút trà giải rượu đi."
"Ăn cơm với Tô Minh, cậu ta cứ lôi kéo em uống, không uống không được." Trình Nhược Phong, cái tên không biết xấu hổ này, thẳng tay đổ hết tội lên đầu Tô Minh.