Virtus's Reader
LMHT Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Chương 1241: CHƯƠNG 1241: NIỀM KIÊU HÃNH CỦA LÀNG HỌ TRÌNH

"Tiểu Minh, em sao rồi? Phải mau đưa đến bệnh viện thôi!"

Sau khi đám người Phan Diệp bị đánh đuổi, chuyện hôm nay xem như đã giải quyết xong. Dù sao thì Trình Nhược Phong cũng không tin bọn chúng ăn gan hùm mật gấu mà còn dám quay lại gây sự.

Nếu chúng còn dám tới nữa, Trình Nhược Phong chắc chắn phải nghĩ cách xử lý triệt để, đó là điều không cần bàn cãi.

Ngay lập tức, Trình Nhược Phong liếc nhìn cậu em họ Trình Minh, người vừa bị đám Phan Diệp đánh bị thương, vội vàng hỏi han. Vết máu trên mặt Trình Minh lúc này vẫn chưa được lau sạch.

"Không cần đâu anh, em có sao đâu mà phải đi bệnh viện, không sao thật mà!"

Vừa nghe Trình Nhược Phong muốn đưa mình đến bệnh viện, Trình Minh liền vội vàng xua tay. Một phần là vì đã nhiều năm không gặp Trình Nhược Phong nên trong lòng có chút ngại ngùng.

Đương nhiên, nguyên nhân chính vẫn là Trình Minh cảm thấy vết thương cỏn con này chẳng đáng gì, chẳng cần phải đến bệnh viện làm gì cho tốn tiền vô ích, vài hôm là khỏi thôi.

Trình Nhược Phong cũng không nói thêm gì, chỉ quay sang bảo Hổ Tử: "Đi lấy hộp y tế tới đây, sát trùng vết thương cho cậu ấy."

Đối với những người như họ, chuyện ra ngoài va chạm rồi bị thương là khó tránh khỏi, không phải chuyện đùa. Vì vậy, ai cũng có chút kiến thức sơ cứu cơ bản, và hộp cứu thương thì lúc nào cũng mang theo bên mình.

Hổ Tử nghe vậy liền lập tức xoay người đi lấy đồ. Trong lúc được sát trùng vết thương, Trình Minh liếc nhìn Trình Nhược Phong, ánh mắt có vẻ phấn khích, không nhịn được mà thốt lên: "Anh Phong, bây giờ anh đỉnh thật đấy!"

Trình Nhược Phong mỉm cười, vỗ vai Trình Minh. Cậu em này không giống anh trai mình là Trình Tùng, tính tình khá tốt, ngày xưa quan hệ với Trình Nhược Phong cũng không tệ.

Thậm chí năm đó, khi Trình Nhược Phong đang tuổi ăn tuổi lớn, có những lúc ăn không đủ no, toàn phải mang bánh màn thầu từ nhà đến trường, Trình Minh đều san sẻ đồ ăn của mình cho anh. Điều này khiến Trình Nhược Phong vô cùng cảm động, nên anh luôn có ấn tượng rất tốt về cậu em này.

"Nhược Phong à, giờ cháu oách quá nhỉ, phong độ thật đấy, lên chức tổng giám đốc rồi cơ mà."

"Ngày xưa tôi đã nhìn ra rồi, thằng nhóc Nhược Phong này sau này chắc chắn có tiền đồ. Sao nào, mắt nhìn của tôi chuẩn chứ?"

"Thế mà cũng gọi là mắt nhìn tốt à? Nói cứ như chúng tôi không nhìn ra ấy. Ngày xưa lúc Nhược Phong tan học về mà nhà chú Hai nó không có ai, tôi còn cho nó cái bánh bao ăn đây này."

"..."

Đúng lúc này, rất nhiều dân làng họ Trình vốn đang hóng chuyện cũng xúm lại, tíu tít chào hỏi Trình Nhược Phong. Mọi người mỗi người một câu, không ngớt lời khen tặng.

Trình Nhược Phong biết mọi người đang nịnh mình, nhưng nhìn những gương mặt hàng xóm láng giềng quen thuộc năm xưa, thật lòng anh cảm thấy rất ấm áp, một cảm giác khó tả.

Dù sao đi nữa, Trình Nhược Phong bây giờ cũng được coi là áo gấm về làng. Trong mắt các bậc cha chú, anh là người có tiền đồ xán lạn, đã làm tới chức tổng giám đốc thì sao mà không có tiền đồ cho được.

Trình Nhược Phong cũng niềm nở chào hỏi mọi người, không hề tỏ ra chút kiêu ngạo nào, đồng thời lấy hai bao thuốc lá từ chỗ Hổ Tử, đi một vòng mời thuốc các chú các bác.

"Nhược Phong, tối nay qua nhà bác ăn cơm nhé, tay nghề của thím mày ngày xưa mày thích ăn lắm đấy."

"Thôi đi ông ơi, có đi thì cũng phải qua nhà tôi chứ, hồi trước Nhược Phong cứ rảnh là lại sang nhà tôi làm bài tập."

"Nhược Phong qua nhà bác đi, bác chuẩn bị cho ít đặc sản quê mang đi này."

"..."

Các bậc hương thân phụ lão mỗi người một câu, thi nhau mời Trình Nhược Phong về nhà làm khách. Anh bỗng chốc trở thành "hàng hot", mọi người tranh giành nhau không ai chịu nhường ai.

Trình Nhược Phong vẫn luôn giữ nụ cười trên môi. Mọi người nhiệt tình với mình như vậy, anh không có lý do gì để không vui. Tuy nhiên, anh vẫn lên tiếng: "Mọi người trật tự một chút, nghe cháu nói vài câu ạ."

"Tấm lòng của mọi người cháu xin ghi nhận. Đã bao nhiêu năm không gặp các cô các bác, quả thực rất muốn cùng mọi người ăn một bữa cơm. Nhưng mọi người cũng thấy đấy, thím Hai nhà cháu vẫn đang ở bệnh viện trên Ninh Thành, chúng cháu phải về gấp."

Trình Nhược Phong nói tiếp: "Chuyện ăn cơm hôm nay đành thôi vậy. Đợi lần sau có thời gian, cháu sẽ đưa vợ về, mời mọi người một bữa ra trò, đến lúc đó các cô các bác nhất định phải tới đấy nhé."

"Được, Nhược Phong, vậy chúng ta quyết định thế nhé, lần sau có rảnh nhớ về đấy."

Mọi người nghe vậy cũng thông cảm cho Trình Nhược Phong. Gần đây nhà chú Hai của anh đúng là quá xui xẻo, thím Hai lại còn đang nằm viện, làm gì có tâm trạng mà ăn uống vui vẻ. Thế là mọi người đều tỏ ra thấu hiểu, sau khi trò chuyện thêm vài câu, Trình Nhược Phong liền dẫn cả nhóm rời đi.

"Tiểu Minh, em cũng đi cùng luôn đi, anh dẫn lên Ninh Thành chơi." Trình Nhược Phong nói.

Trình Minh lúc này trên trán đã được quấn một lớp băng gạc trắng, nghe vậy thì có chút phấn khích, nhưng rồi sắc mặt lại hơi thay đổi: "Thế không được anh ơi, em mà đi thì ở nhà không có ai trông."

"Không cần trông nhà đâu. Lũ đó, cho chúng một trăm lá gan cũng không dám quay lại kiếm chuyện nữa, yên tâm đi." Trình Nhược Phong lại vỗ vai Trình Minh.

Trình Minh nhất thời có chút dao động, rồi nhìn sang cha mình, tức chú Hai của Trình Nhược Phong. Chú Hai nghe con trai được anh họ rủ đi thì còn ý kiến gì nữa, liền nói ngay: "Anh họ mày đã bảo đi thì mày cứ đi cùng đi."

"Vâng ạ!"

Trình Minh lập tức đứng phắt dậy, vẻ mặt đầy đắc ý.

Trên đường đi, mọi người cũng không nói chuyện nhiều. Khi quay lại phòng bệnh VIP của bệnh viện trực thuộc Đại học Y Ninh Thành, thím Hai mở to mắt ngạc nhiên: "Sao các người về nhanh thế? Chuyện chưa giải quyết xong à?"

"Tiểu Minh, sao đầu con lại quấn băng thế kia, bị người ta đánh à, cái lũ trời đánh thánh vật ấy!"

Thấy thím Hai lo lắng, Trình Minh vội nói: "Mẹ yên tâm đi, con chỉ bị thương ngoài da chút thôi. Chuyện ở nhà đã được anh Phong giải quyết xong rồi, Phan Diệp bị anh ấy trị cho một trận ngoan ngoãn rồi."

"Thật không?"

Vẻ mặt thím Hai đột nhiên thay đổi, lập tức hỏi lại: "Chuyện thật sự đã giải quyết xong rồi à?"

Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn từ chú Hai, thím Hai vô cùng kích động. Mấy ngày nay bị Phan Diệp ép đến mức đêm nào cũng không ngủ được. Ngay lập tức, thím Hai quay sang nói với Trình Nhược Phong: "Nhược Phong à, thật sự cảm ơn cháu nhiều lắm."

"Bây giờ cháu đúng là có tiền đồ thật rồi. Hồi đó thím có lỡ lời nói vài câu không phải, cháu đừng để bụng nhé." Thím Hai ngượng ngùng nói.

Chuyện năm xưa sớm đã trôi vào dĩ vãng, ít nhất thì bây giờ thím Hai đã đối xử với Trình Nhược Phong rất khách sáo. Trình Nhược Phong đương nhiên sẽ không chấp nhặt, anh mỉm cười nói: "Toàn người nhà cả mà thím, thím nói thế khách sáo quá."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!