Chỉ vì một câu lỡ miệng của Tô Minh mà suốt cả buổi chiều, dù cả hai đều ở trong biệt thự, Tần Thi Âm gần như chẳng nói với anh câu nào.
Dù không bật điều hòa nhưng Tô Minh vẫn cảm nhận được từng luồng khí lạnh lẽo. Nữ thần băng giá vạn năm quả nhiên danh bất hư truyền, chỉ một ánh mắt cũng đủ khiến người ta rét run như rơi vào hầm băng.
Tần Thi Âm dường như đang bận liên lạc với người của tập đoàn Tần thị để xử lý một vài công việc quan trọng.
Tuy trận hỏa hoạn sáng nay đã thiêu rụi rất nhiều tài liệu trong văn phòng của cô, nhưng thiệt hại cũng không quá lớn. Dù sao ở thời đại này, hầu hết dữ liệu đều có bản sao lưu trong máy tính, chỉ cần in lại là xong.
Còn những hợp đồng quan trọng thì chắc chắn không bao giờ để ở văn phòng. Với một tập đoàn lớn như Tần thị, chúng luôn được cất giữ trong két sắt đặc biệt ở những nơi an toàn để phòng ngừa các sự cố đột ngột như thế này.
Một lúc sau, có lẽ vì quá mệt mỏi, Tần Thi Âm đã ngủ thiếp đi ngay trên sofa, tiếng hít thở đều đặn cho thấy cô đang ngủ rất say.
Tô Minh không nỡ làm phiền, càng không có ý định bế cô về phòng ngủ. Với tình trạng của Tần Thi Âm lúc này, một khi đã tỉnh thì sẽ rất khó ngủ lại, cứ để cô yên tĩnh ngủ ở đây thì hơn.
Thấy trời sắp tối, Tô Minh cất điện thoại đã nghịch cả buổi chiều đi, rồi lại ngoan ngoãn vào bếp. Dường như cứ ở bên Tần Thi Âm, anh lại biến thành một anh chàng đầu bếp bất đắc dĩ.
Nấu xong bữa tối, Tô Minh đi ra thì thấy Tần Thi Âm vẫn nhắm mắt tựa vào sofa, không hề có phản ứng gì. Giữ nguyên một tư thế mà ngủ được gần hai tiếng, có thể thấy cô đã mệt mỏi đến mức nào.
Nhưng cơm đã dọn xong, không thể để cô ngủ tiếp kẻo đồ ăn nguội hết. Hơn nữa, ngủ ngồi thế này chỉ như chợp mắt một lát là được, ngủ lâu ngược lại sẽ rất khó chịu. Không chỉ ảnh hưởng đến cơ thể mà còn khiến đầu óc mụ mị khi tỉnh dậy, tệ hơn là đêm đến sẽ khó ngủ.
"Thi Âm, dậy ăn cơm thôi, ăn xong rồi lên giường nghỉ ngơi cho khỏe!" Tô Minh lay nhẹ Tần Thi Âm.
Tần Thi Âm phản ứng khá nhanh, lập tức mở mắt ra, giọng có chút mệt mỏi, cô hỏi: "Em ngủ bao lâu rồi?"
"Chưa đến hai tiếng đâu, anh sợ em ngủ lâu sẽ không khỏe." Tô Minh đáp.
Lúc ăn cơm, Tô Minh lại nói: "Thi Âm, em nhân cơ hội này nghỉ ngơi cho khỏe đi."
Dù sao tòa nhà công ty cũng bị cháy rồi, em tạm thời không đi làm được, chi bằng nghỉ ngơi cho tốt. Cách làm việc của em đúng là bán mạng thật đấy." Tô Minh nhân cơ hội này khuyên Tần Thi Âm.
Không thiếu tiền, không thiếu địa vị, càng không thiếu thân phận, vậy mà Tần Thi Âm vẫn liều mạng như thế. Thân là chủ tịch một tập đoàn, thời gian làm việc của cô có khi còn nhiều hơn cả những nhân viên cấp dưới.
Hành vi này có mặt tốt, Tô Minh không thể phủ nhận, nhưng mặt hại cũng vô cùng rõ ràng. Cứ tiếp tục thế này trong thời gian dài, cơ thể sẽ không chịu nổi.
Tần Thi Âm gật đầu, nói: "Đúng là nên nghỉ ngơi một chút. Để xem tình hình vụ cháy ở tòa nhà công ty thế nào đã, không biết bao giờ công ty mới hoạt động lại bình thường được."
Ăn cơm xong, trong nhà chỉ còn lại Tô Minh và Tần Thi Âm, không gian vô cùng yên tĩnh, hai người cũng không nói chuyện nhiều.
Tô Minh đã dọn dẹp xong xuôi nhưng không vội về ngay mà ngồi lại với Tần Thi Âm thêm một lúc. Dù sao hôm nay xảy ra chuyện như vậy, anh vẫn muốn ở bên cô nhiều hơn.
Thấy trời đã muộn, gần mười giờ tối, Tô Minh không thể không về. Nếu còn ở lại nữa, có lẽ Tần Thi Âm sẽ nghi ngờ anh đang có ý đồ xấu.
Thế là Tô Minh đứng dậy, nói với Tần Thi Âm đang ngồi trên sofa ôm chiếc laptop nhỏ nhắn không biết đang xem gì.
"Hả?"
Tần Thi Âm lúc này mới hoàn hồn, rồi buột miệng: "Anh... về nhanh vậy sao?"
"..."
Tô Minh nghe mà đứng hình, sau đó nói: "Bà chị à, cái gì mà nhanh chứ? Chị xem mấy giờ rồi, em không về chẳng lẽ ở lại ngủ chung với chị à?"
"Khụ khụ..."
Vốn chỉ là một câu nói đùa, nhưng nói xong Tô Minh mới nhận ra lời này của mình có vẻ không ổn lắm.
Nghĩ đến chuyện buổi chiều trêu chọc Tần Thi Âm một câu mà cô giận cả buổi, anh vội vàng chữa lời: "À thì... anh chỉ lỡ miệng nói bậy thôi, em đừng để bụng nhé. Anh về trước đây!"
Tần Thi Âm nghe những lời mập mờ của Tô Minh, mặt bất giác đỏ lên, nhưng cô lại không hề tức giận.
Ngược lại, vừa nghe Tô Minh nói muốn đi, cô liền vội vàng gọi: "Chờ đã!"
"Sao vậy?"
Tô Minh trong lòng thấp thỏm, thầm nghĩ Tần Thi Âm lại định làm gì đây, chẳng lẽ mình lỡ miệng một câu mà cô ấy lại nổi giận nữa sao?
Ngay lúc Tô Minh còn đang hoang mang, Tần Thi Âm đã nói thẳng: "Tô Minh, hay là... tối nay anh ở lại đây đi!"
"Hả?"
Tô Minh nghe xong thì sững sờ, trong lòng kinh ngạc không thôi. Tần Thi Âm vừa nói gì vậy? Cô ấy bảo mình ở lại ư?
Sao có thể chứ?
Với tính cách của Tần Thi Âm, trong chuyện tình cảm, cô không thể nào là người chủ động được, dù sao tính cách của cô vốn thuộc tuýp lạnh lùng.
Không giống Lạc Tiêu Tiêu, người có tính cách nhiệt tình, nên nếu Lạc Tiêu Tiêu làm vậy thì Tô Minh sẽ không ngạc nhiên. Nhưng đây lại là Tần Thi Âm nói ra, điều này khiến Tô Minh vô cùng kinh ngạc, cả người như chết lặng.
"Em nói gì cơ?"
Sau một lúc ngẩn người, Tô Minh mới hoàn hồn, vội vàng hỏi lại. Trong ánh mắt anh ngoài sự kinh ngạc còn có cả niềm vui sướng khôn xiết, thầm nghĩ chẳng lẽ Tần Thi Âm đã thông suốt rồi sao?
Tần Thi Âm thấy bộ dạng sốt sắng của Tô Minh cũng không khỏi đỏ mặt, nhưng vẫn nói thẳng: "Tối nay anh ở lại được không? Em... em ở một mình thấy hơi sợ!"
Bình thường Tần Thi Âm vẫn luôn ở một mình, cũng không cảm thấy sợ hãi gì. Chủ yếu là vì trận hỏa hoạn hôm nay đã khiến cô vẫn còn kinh hồn bạt vía.