Tần Thi Âm lúc này khỏi phải nói là căng thẳng đến mức nào, có thể nói từng tấc da thịt trên người đều đang căng cứng. Tô Minh chỉ cần nhúc nhích một chút là trái tim nhỏ của Tần Thi Âm lại run lên, trông thú vị vô cùng.
Dù sao cũng là lần đầu tiên trải qua chuyện này, không giống mấy lão tài xế kia, nên ngượng ngùng là điều khó tránh khỏi.
Thế là Tô Minh vội nói: "Anh không động, yên tâm đi, anh đảm bảo không đụng vào em!"
"Anh làm gì thế?"
Tô Minh vừa xoay người một cái đã khiến Tần Thi Âm giật bắn mình, cô không khỏi căng thẳng hỏi.
Việc này làm Tô Minh phiền muộn không thôi, thầm nghĩ hai người đều ngủ chung một giường rồi, có chuyện gì mà cởi quần áo ra không giải quyết được chứ? Cứ làm như mình là thằng trộm vậy. Thế là Tô Minh bèn nói: "Sao thế? Anh chỉ lật người một cái thôi mà, thế cũng không được à?"
Lần này là Tần Thi Âm đuối lý, cô cũng nhận ra mình đã quá nhạy cảm. Thế là Tần Thi Âm nhất thời không nói nên lời, chỉ biết im lặng nằm đó.
Tô Minh cũng đoán được tâm tư của Tần Thi Âm. Con gái thường là vậy, dù trong lòng đã chấp nhận nhưng ngoài mặt vẫn phải tỏ ra e dè một chút. Nói theo cách thông tục thì là chưa bung xõa hết mình.
Để đối phó với tình huống này thì không thể quá vội vàng, phải từ từ từng bước mới được. Giống như đánh trận vậy, phải đợi kẻ địch lơi lỏng cảnh giác rồi mới bất ngờ tấn công.
Quả nhiên, Tô Minh nằm im một lúc lâu, ngoan ngoãn y hệt Liễu Hạ Huệ phiên bản đời thực, thật sự không hề đụng vào Tần Thi Âm. Thấy vậy, Tần Thi Âm mới thở phào nhẹ nhõm, cứ ngỡ Tô Minh sẽ thành thật như thế mãi.
Nhưng cùng lúc thở phào, trong lòng Tần Thi Âm lại có chút thất vọng, thầm nghĩ: "Bình thường có thấy anh nghe lời thế này đâu, sao bây giờ lại ngoan thế nhỉ?".
Thật sự không hề động đậy, chẳng giống một người đàn ông bình thường chút nào. Tâm tư của con gái phức tạp là vậy đấy, người thường khó mà hiểu thấu.
Nào ngờ đây chỉ là kế sách của Tô Minh mà thôi. Hắn giả vờ được khoảng 20 phút thì cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa. Trong tình huống này, nữ thần nằm ngay bên cạnh mà bắt Tô Minh không làm gì, cứ thế ngủ một đêm ư?
Xin lỗi chứ, chuyện đó là không thể nào! Nếu Tô Minh thật sự làm vậy, e là có lỗi với tổ tông mất.
Thế là Tô Minh thừa dịp Tần Thi Âm không để ý, lập tức lật người đè cô xuống dưới.
Tần Thi Âm hoàn toàn không phòng bị trước hành động đột ngột này của Tô Minh, nên bất cẩn trúng chiêu ngay. Cô hơi căng thẳng, cất tiếng: "Tô Minh, anh... anh làm gì thế?"
"Để anh hôn một cái, yên tâm, anh chỉ hôn một cái thôi, đảm bảo không làm gì khác!" Tô Minh nói xong liền hôn lên đôi môi nhỏ nhắn đầy quyến rũ của Tần Thi Âm.
Tần Thi Âm không hề phản kháng, cứ thế hôn Tô Minh. Hai người ôm chặt lấy nhau, làm những chuyện mà các cặp tình nhân vẫn thường làm.
Nhưng đàn ông con trai khi làm chuyện này, sao có thể không có hành động gì được chứ? Thường thì khi hôn, đàn ông sẽ có một động tác theo bản năng, đó là đưa tay ra sờ soạng vài cái.
Tô Minh cũng không ngoại lệ. Đối mặt với một Tần Thi Âm quyến rũ như vậy, hắn càng không thể kìm chế bản thân, bèn đưa tay đặt lên nơi căng tròn đầy đặn của cô.
Tần Thi Âm lập tức phản ứng, vội thở hắt ra rồi nói: "Tô Minh, anh... anh làm gì thế, bỏ tay ra!"
"Yên tâm đi, anh chỉ sờ một chút thôi, tuyệt đối không luồn vào trong!"
"Tô Minh, anh..."
"Anh chỉ luồn vào một chút thôi, tuyệt đối không cởi quần áo em!"
"Tô Minh, anh..."
Chỉ trong chốc lát, quần áo trên người Tần Thi Âm đã không còn. Sau bao lần rèn luyện, thủ pháp của Tô Minh đã khá thành thạo, cộng thêm việc Tần Thi Âm đang mặc bộ đồ ngủ rộng rãi nên mọi chuyện vô cùng thuận lợi.
Giống như luộc ếch trong nước ấm, đối với phụ nữ phải dùng chiêu này. Chẳng trách người ta nói thà tin lợn nái biết leo cây còn hơn tin vào cái miệng của đàn ông. Tần Thi Âm cứ thế, trong lúc vô tình đã hoàn toàn không thể kiểm soát được bản thân nữa.
Lúc này Tô Minh không còn gặp bất kỳ trở ngại nào nữa, hắn bận rộn không ngừng, cùng Tần Thi Âm quấn quýt lấy nhau, mà phản ứng của Tần Thi Âm cũng vô cùng mãnh liệt.
"Tô Minh, tới đi..."
Tần Thi Âm nhắm mắt lại, gương mặt đỏ bừng lên tiếng. Lúc này, cô đã hoàn toàn trút bỏ mọi phòng bị trong lòng, quyết định trao cả con người mình cho Tô Minh, thế là cô ghé vào tai hắn thì thầm.
Cơ thể Tô Minh run lên. Dù là người bình tĩnh đến đâu, lúc này có lẽ cũng sẽ có chút kích động. Chờ đợi lâu như vậy rồi.
Khi ở bên Tần Thi Âm, Tô Minh luôn rất kiên nhẫn, mối tình này cứ tiến triển một cách bình ổn, bởi vì hắn tin vào một đạo lý: thứ gì là của mình thì cuối cùng cũng sẽ là của mình.
Hôm nay Tần Thi Âm cuối cùng cũng chịu mở lời, có thể thấy cô hoàn toàn cam tâm tình nguyện. Nước chảy thành sông chính là đạo lý này, có một số việc không cần vội, đến lúc thì tự nhiên sẽ thành.
Tô Minh không thể nhịn được nữa, hắn trực tiếp với tay cởi dây lưng áo choàng tắm, kéo tuột nó ra. Giờ đây, trên người Tô Minh cũng không còn gì che đậy.
Tình cảm chính là như vậy, khi đã đến một mức độ đủ sâu đậm thì phải thẳng thắn với nhau, cứ che che đậy đậy thì còn ý nghĩa gì nữa.
Làm chuyện này, tất nhiên không thể cứ thế mà xông vào, phải có trình tự nhất định, nếu không thì còn gì là cảm xúc nữa.
Chỉ có mấy tay mơ chưa từng trải mới xông vào làm ngay, kết quả khiến cả hai đều không thoải mái. Lần đầu tiên của Tô Minh với Lâm Ánh Trúc cũng như vậy, nhưng bây giờ đã có kinh nghiệm, miễn cưỡng cũng được coi là một lão tài xế.
Hơn nữa, không cần nhìn cũng biết đây là lần đầu của Tần Thi Âm, cho nên Tô Minh phải chú ý một chút, để cô có một trải nghiệm thật vui vẻ.
Vì vậy, Tô Minh lại hôn cô, hai người không ngừng quấn quýt. Dần dần, cơ thể Tần Thi Âm phản ứng ngày càng mãnh liệt, thậm chí nhiệt độ cơ thể cũng tăng lên.
"Không được, Tô Minh... em không xong rồi..."
Ngay lúc đó, Tần Thi Âm bất chợt run rẩy dữ dội, dường như mỗi tế bào trong cơ thể đều đang ở trạng thái cực kỳ hưng phấn.
Cô không nhịn được mà bật ra thành tiếng, âm thanh ấy nghe có vẻ hơi đau đớn, nhưng nhiều hơn lại là hạnh phúc và khoan khoái.
Tuy nhiên, sau cơn run rẩy kịch liệt, gương mặt Tần Thi Âm đỏ bừng, trông có vẻ đặc biệt mệt mỏi, cô nói với Tô Minh một câu.
"Chuyện này là sao?"
Tô Minh ngớ cả người, thầm nghĩ: "Cái quái gì thế này, mình còn chưa làm gì cả mà, sao phản ứng của Tần Thi Âm lại lớn như vậy?"