Virtus's Reader
LMHT Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Chương 1287: CHƯƠNG 1287: NỖI KHỔ TRONG LÒNG

"Hả?"

Nghe Tô Minh nói xong, Tần Thi Âm ngẩn cả người, sắc mặt lập tức thay đổi, cô hỏi: "Anh nói cái gì?"

Rõ ràng là Tần Thi Âm đã hiểu lầm, còn tưởng Tô Minh cố tình mắng mình nên mặt cô nhất thời sa sầm, vẻ hồng hào cũng bay biến đi ít nhiều.

Tô Minh biết Tần Thi Âm đã hiểu lầm, câu nói vừa rồi của mình đúng là có vấn đề thật, thế là vội giải thích: "Không phải, em hiểu lầm rồi, anh không có ý đó."

"Ý anh là cơ thể em có lẽ có chút vấn đề, hay nói đúng hơn là không được bình thường cho lắm!" Tô Minh đổi một cách nói khác, tuy nghe cũng không dễ chịu hơn là bao nhưng Tần Thi Âm cũng đã hiểu ra.

Tần Thi Âm kinh ngạc nói: "Em bị bệnh gì chứ, em thấy mình khỏe mà, lâu lắm rồi em không ốm vặt."

Tô Minh nghe mà cạn lời, thầm nghĩ sao cô nàng này không hiểu gì hết vậy, mình đâu có nói đến bệnh cảm cúm ho hen, mà là vấn đề về phương diện kia kìa.

Nghĩ lại một chút, Tô Minh đã hiểu ra, chắc chắn là cơ thể Tần Thi Âm có vấn đề, nếu không thì cô đã chẳng có phản ứng như vậy.

Cũng giống như đàn ông, có một số người yếu khoản kia, chưa làm được đôi ba hiệp thì cơ thể đã run lên, mọi cảm giác đều tan biến.

Loại bệnh này cũng rất phổ biến, đặc biệt là với những người đàn ông không biết giữ mình, tuổi tác lớn hơn một chút là rất nhiều người bị như vậy, dân gian hay gọi là "chưa đến chợ đã hết tiền".

Đối với đàn ông mà nói, đây là một chuyện vô cùng đau khổ, vì như vậy thì chẳng còn thú vui gì nữa, hơn nữa còn là chuyện rất mất mặt, liên quan đến lòng tự trọng của phái mạnh, nên chẳng ai chủ động nói ra cả.

Tương tự, đối với phụ nữ thì chuyện này còn tàn nhẫn hơn, vì nếu đàn ông không "góp sức", phụ nữ sẽ chẳng có cảm giác gì, lúc vừa mới có chút phản ứng thì đã kết thúc, cảm giác đó cực kỳ khó chịu.

Tô Minh trước giờ vẫn luôn cho rằng tình trạng này chỉ có ở đàn ông, không ngờ phụ nữ cũng bị.

Đương nhiên trong y học thì nó không được gọi bằng cái tên như vậy, nhưng ý nghĩa thì cũng tương tự. Khi trải qua chuyện ấy, Tần Thi Âm có cảm giác quá mẫn cảm, cho nên mới dẫn đến việc Tô Minh chỉ hơi đụng chạm một chút đã biến thành bộ dạng này.

Chuyện này khiến Tô Minh cảm thấy hơi khó xử, mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, tâm trạng nên kích động cũng đã kích động, nên căng thẳng cũng đã căng thẳng, chỉ còn thiếu một bước cuối cùng thì lại đột ngột phát hiện ra chuyện này.

"Anh đương nhiên không nói đến mấy bệnh vặt vãnh đó, mà là lúc làm chuyện ấy, em có vẻ hơi không bình thường." Tô Minh giải thích qua loa với Tần Thi Âm, cố gắng nói một cách dễ hiểu nhất.

Ai ngờ Tần Thi Âm nghe xong lại tỏ ra vô cùng ngạc nhiên, ngược lại còn hỏi: "Còn có chuyện như vậy sao? Chẳng lẽ những người phụ nữ khác không giống em à?"

"..."

Tô Minh lại một lần nữa bó tay, thầm nghĩ Tần Thi Âm này đúng là ngây thơ không biết gì thật, ngay cả thường thức cơ bản nhất cũng không biết. Nếu phụ nữ ai cũng như cô thì đàn ông chúng tôi biết sống sao đây.

Nghe Tô Minh giải thích thêm một hồi, Tần Thi Âm lúc này mới nhận ra có gì đó không đúng, sắc mặt cô liền thay đổi. Nói không lo lắng về chuyện này là nói dối.

"Tô Minh, vậy... bệnh này của em phải làm sao bây giờ?"

Tần Thi Âm trông rất lo lắng, nghe giọng điệu là biết. Đây không phải là bệnh thông thường, vấn đề ở phương diện này đúng là khiến người ta không thể xem nhẹ, quan trọng hơn là Tần Thi Âm sợ Tô Minh sẽ vì chuyện này mà ghét bỏ mình.

Thực ra Tô Minh cũng không quá để tâm, anh liền nói: "Em không cần lo lắng quá, nó không ảnh hưởng đến sinh hoạt bình thường của em, thậm chí bình thường thì chẳng có ảnh hưởng gì cả."

Vấn đề này của Tần Thi Âm chắc chắn đã tồn tại từ lâu, chỉ là đến hôm nay khi sắp đến bước cuối cùng mới phát hiện ra. Điều này cho thấy trong điều kiện bình thường thì nó không có bất kỳ ảnh hưởng nào, khiến Tần Thi Âm trông không khác gì người bình thường.

"Để lúc khác anh kiểm tra cho em, chắc là chữa được thôi, đừng lo." Tô Minh lên tiếng an ủi.

Phụ nữ và đàn ông dù sao cũng khác nhau, nếu đàn ông mà không được thì đúng là hết cứu, dù Tô Minh có kỹ năng trị liệu cũng đành bó tay.

Nhưng vấn đề của Tần Thi Âm, nói một cách chính xác thì cũng không biết là bộ phận nào trên cơ thể có vấn đề, chỉ là nó dẫn đến việc cô đặc biệt nhạy cảm. Nghiên cứu kỹ một chút, chắc là có thể chữa khỏi, Tô Minh không tin là thứ này lại trị không được.

Tần Thi Âm nhất thời không nói gì, một lúc lâu sau, cô mới nhận ra cả mình và Tô Minh đều không mặc gì, hai người cứ thế nằm trên giường nói chuyện một cách nghiêm túc, cảnh tượng này trông có vẻ rất kỳ quặc.

Thế là Tần Thi Âm đành gượng gạo nói: "Tô Minh, vậy chúng ta... chúng ta tiếp theo nên làm gì?"

"Còn làm gì được nữa?"

Tô Minh trong lòng cũng thấy nhức cả trứng, nhưng vẫn nói: "Đương nhiên là đi ngủ thôi."

"Không... không tiếp tục nữa sao?" Tần Thi Âm hỏi, vừa rồi nghĩ lại, hai người đúng là chưa làm gì cả, cô đang nghĩ không biết có phải Tô Minh giận rồi không.

Ai ngờ Tô Minh liếc nhìn Tần Thi Âm, nỗi khổ trong lòng chỉ mình anh biết. Mới bắt đầu đã kết thúc, Tần Thi Âm tuy cơ thể quá nhạy cảm nhưng ít ra cô cũng đã sướng được hai lần, còn Tô Minh thì chưa làm được gì cả, đối với anh mà nói thì chuyện này thật sự quá đau đớn.

Nói không muốn tiếp tục là nói dối, Tô Minh lúc này đang khó chịu đây, một bụng lửa không có chỗ phát tiết, nhưng anh cũng đành chịu đựng.

Dù sao cũng phải nghĩ cho Tần Thi Âm, với tình trạng cơ thể của cô, đoán chừng nếu Tô Minh cứ tiếp tục, Tần Thi Âm sẽ càng thêm mẫn cảm, đến lúc đó có khi mệt đến ngất đi cũng nên.

Kích thích quá độ cũng không tốt, Tô Minh không thể tùy tiện lấy cơ thể Tần Thi Âm ra làm trò đùa được.

Hơn nữa Tô Minh còn có một nỗi phiền muộn lớn hơn, đó là năng lực của anh quá mạnh mẽ. Dù sao cũng là một cổ võ giả, thể chất này không phải người thường có thể so sánh, nếu không thì Lâm Ánh Trúc cũng sẽ không lần nào cũng phải khổ sở cầu xin tha thứ.

Cho nên với thể chất này của Tần Thi Âm, chắc chắn là không thể chịu đựng nổi Tô Minh. Đáng sợ nhất là đang làm giữa chừng mà Tần Thi Âm không chịu nổi, lúc đó người đau khổ vẫn là Tô Minh, thậm chí còn đau khổ hơn bây giờ rất nhiều.

Thế là Tô Minh đành phải lựa chọn nhẫn nhịn, vẫn là nên chờ đợi, từ từ dùng tinh thần lực thử cải thiện thể chất của Tần Thi Âm, chữa khỏi cái bệnh này của cô rồi tính sau.

Không còn cách nào khác, Tô Minh đành phải làm quân tử một lần, không thể có thêm hành động gì, chỉ có thể ôm Tần Thi Âm đi ngủ.

"Ngủ nhanh đi, mai anh xem rồi chữa bệnh cho em." Tô Minh nói xong liền tắt đèn.

Nhắm mắt nằm trên giường, Tô Minh âm thầm rơi lệ, trong lòng khổ quá đi mất.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!