"Đệt!!!"
Màn thể hiện bá đạo này của Lạc Tiêu Tiêu khiến Tô Minh đứng cạnh cũng phải giật mình, mà đám thực khách cùng bọn côn đồ có mặt tại đó cũng bị dọa cho hết hồn. Đúng là nói không hợp là bem nhau ngay, bá đạo vãi!
Đặc biệt là câu nói vừa rồi của Lạc Tiêu Tiêu: "Cô chẳng bằng được cái gì của tôi, đến tôi mà anh ấy còn chẳng thèm động vào, thì dựa vào đâu mà sàm sỡ cô?"
Câu này thoạt nghe thì có vẻ hơi ngang ngược, nhưng nghĩ kỹ lại thì... chuẩn không cần chỉnh.
Nhìn mối quan hệ thân mật giữa Tô Minh và Lạc Tiêu Tiêu, ai cũng đoán họ là một đôi.
Lúc này mọi người ngẫm lại, có cô bạn gái xinh đẹp thế này rồi, hình như cũng chẳng cần thiết phải đi sàm sỡ cái cô ả dân chơi kia làm gì, huống hồ cô ta trông chỉ được cái vẻ lẳng lơ chứ chẳng có nội hàm gì.
"Uầy, cô nàng này bá đạo thật sự, tôi lại thích đúng gu này mới chết chứ, nếu trên tay cầm thêm cây roi da nữa thì, chậc chậc chậc..."
"Ông im đi, cái thân hình còm nhom của ông mà cũng đòi hở? Chẳng soi lại mình trong vũng nước tiểu xem, cẩn thận người ta nghe thấy lại vả cho không trượt phát nào bây giờ!"
"Nhưng mà chị gái xinh đẹp kia nói có lý phết chứ nhỉ, cô ấy đẹp như vậy, thằng mẹ nào lại bỏ qua một cô bạn gái xinh đẹp như thế để đi dây vào cái con mụ dân chơi kia."
"Đúng vậy, loại phụ nữ này ở mấy tiệm massage gội đầu ven đường đầy rẫy, nhiều lắm là hai trăm nghìn một em, việc gì phải mạo hiểm đi sàm sỡ cô ta?"
"Thôi đi, loại như cô ta mà cũng đòi hai trăm nghìn á? Một trăm một lần tôi còn chê đắt, so với chị gái xinh đẹp vừa ra tay kia thì đúng là một trời một vực."
"Nói có lý vãi, ông ăn sơn hào hải vị quen rồi còn nuốt nổi dưa muối nữa không?"
"Mọi người cũng đừng nói chắc như bắp thế, biết đâu anh chàng kia lại muốn đổi khẩu vị thì sao, ăn mãi thịt cá cũng có lúc thèm dưa cà muối mặn chứ."
"... ..."
Nhất thời, mọi người bàn tán xôn xao, đủ loại ý kiến được đưa ra, nhưng phần lớn đều đứng về phía Tô Minh. Dù sao thì nhan sắc của Lạc Tiêu Tiêu bày ra ở đó, hoàn toàn nghiền ép ả dân chơi kia 360 độ không góc chết.
Đối với đa số người bình thường mà nói, nếu đã có một cô bạn gái xinh đẹp như vậy, liệu có ai còn đi sàm sỡ loại phụ nữ kia không? E rằng phần lớn đều sẽ không làm ra chuyện như vậy.
Tất nhiên vẫn có một vài người có suy nghĩ khác người, giữ thái độ hoài nghi với Tô Minh, nhưng đó chỉ là một bộ phận rất nhỏ.
Đồng thời, rất nhiều người đàn ông nhìn Tô Minh bằng ánh mắt ghen tị, có được một cô gái xinh đẹp, cực phẩm như vậy đứng ra bênh vực mình, lại còn nghe cái giọng điệu kia, hình như chị gái xinh đẹp này có cho Tô Minh sàm sỡ thì anh ta cũng chẳng thèm.
Một nữ thần xinh đẹp như vậy bày ra trước mắt mà còn không thèm, đúng là phí của trời, cầm thú không bằng mà.
Tô Minh cũng khá bất ngờ, chiêu này hôm nay của Lạc Tiêu Tiêu thật sự khiến anh không thể ngờ tới.
Nhưng phải thừa nhận rằng trong lòng Tô Minh lúc này sướng rơn, nhất là khi mấy gã đàn ông xung quanh nhìn anh bằng ánh mắt ngưỡng mộ, lòng hư vinh của một thằng đàn ông trong anh cũng được thỏa mãn phần nào.
Ả dân chơi bị cái tát của Lạc Tiêu Tiêu đánh choáng váng, dù trên mặt đã trát một lớp phấn nền dày cộp nhưng vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy một vệt bàn tay hằn lên.
Lạc Tiêu Tiêu vốn xuất thân là cảnh sát, tuy vóc dáng nóng bỏng trông có vẻ mảnh khảnh nhưng đã trải qua huấn luyện, nên sức lực đương nhiên lớn hơn phụ nữ bình thường, một cái tát của cô cũng không phải dạng vừa.
Thẳng thắn mà nói, cái kiểu ngậm máu phun người, lại còn ra vẻ nạn nhân của ả dân chơi này đúng là ngứa đòn thật sự, nhưng Tô Minh rất ít khi đánh phụ nữ nên vẫn chưa thể ra tay. Lạc Tiêu Tiêu ra tay cũng coi như giúp Tô Minh xả giận.
Ả dân chơi ngây người mất hai giây, sau đó liền phát điên lên, gào lớn: "Chồng ơi, nó đánh em, con tiện nhân này dám đánh em, anh mau giết nó cho em!"
"Mẹ kiếp, dám đánh bạn gái của tao, mày chán sống rồi phải không, con mụ thối tha..."
Hoa ca lúc đầu cũng chưa kịp phản ứng, bây giờ tỉnh táo lại thì nổi trận lôi đình, vung tay định tát Lạc Tiêu Tiêu.
Ánh mắt Tô Minh khẽ nheo lại, thầm nghĩ dám động đến Lạc Tiêu Tiêu, đúng là tìm chết. Ông đây không muốn đánh phụ nữ, nhưng mấy thằng du côn tép riu chúng mày thì đến bao nhiêu ông xử bấy nhiêu.
Ngay lúc Tô Minh chuẩn bị ra tay hất văng gã này ra ngoài, bất ngờ, Lạc Tiêu Tiêu đã ra tay trước. Động tác của cô vô cùng nhanh gọn, dứt khoát, lập tức tóm được cánh tay của Hoa ca.
Phản ứng nhanh như vậy khiến Hoa ca nhất thời không kịp trở tay, Lạc Tiêu Tiêu dùng hai tay giữ chặt cánh tay hắn, khiến cái tát của hắn bị chặn lại giữa không trung.
Ngay sau đó, Lạc Tiêu Tiêu không cho hắn cơ hội thở dốc. Chỉ thấy thân hình cô khẽ động, linh hoạt như một con thỏ, trực tiếp xoay người.
Đồng thời, cô dùng lực ở cả hai tay đang nắm chặt cánh tay Hoa ca, trực tiếp quật cả người hắn qua vai, một đòn Taekwondo tiêu chuẩn. Trong các kỹ thuật bắt giữ của cảnh sát, những động tác cơ bản này chắc chắn không thể thiếu.
"Vãi!"
Cảnh tượng đột ngột này khiến tất cả mọi người bị dọa cho hết hồn. Vốn tưởng Lạc Tiêu Tiêu tát ả dân chơi kia một cái đã đủ bá đạo rồi, ai ngờ màn bá đạo hơn còn ở phía sau, một gã đàn ông to xác vậy mà lại không đánh lại cô.
Thậm chí còn không có chút sức phản kháng nào, cứ thế bị quật ngã sấp mặt!
Nhưng Tô Minh lại không hề kinh ngạc, dù sao anh cũng biết thân phận thật của Lạc Tiêu Tiêu. Làm cảnh sát thì ít nhiều cũng phải có bản lĩnh thật sự, nếu không biết võ vẽ gì, lúc đối mặt với côn đồ thì phải làm sao? Không thể chỉ trông cậy vào khẩu súng trong tay được, đó là vũ khí chỉ được dùng trong trường hợp bất đắc dĩ.
Tuy thân thủ của Lạc Tiêu Tiêu không phải quá mạnh, nhưng để đối phó với mấy tên du côn đường phố thì vẫn không thành vấn đề. Vì vậy, Hoa ca còn chưa kịp phản ứng đã bị Lạc Tiêu Tiêu dạy cho cách làm người.
"Bà nội mày!"
Sau khi lồm cồm bò dậy từ dưới đất, Hoa ca vừa ôm eo vừa chửi một câu. Cú quật vừa rồi khiến cả người hắn như muốn rã rời.
"Lên cho tao, giết chết con mụ thối tha này, lột sạch quần áo nó ra cho tao! Mẹ kiếp, dám đánh tao, đúng là chán sống rồi." Hoa ca hùng hổ gào lên, rõ ràng việc bị Lạc Tiêu Tiêu hạ gục trong một chiêu đã khiến hắn mất hết mặt mũi.
Mấy tên du côn sau lưng, tên nào tên nấy mặt mày đằng đằng sát khí nhìn Lạc Tiêu Tiêu. Dường như đối với chuyện lột quần áo, bọn chúng có vẻ rất hứng thú, ánh mắt sáng rực lên.
Còn Lạc Tiêu Tiêu thì nhếch mép cười khẩy, quay lại nói với Tô Minh: "Anh đừng động tay, đám này cứ để em lo hết!"