Hai ngày yên bình cứ thế trôi qua, nhưng Tô Minh cũng chẳng hề rảnh rỗi, anh luôn ở bên cạnh người thân, dành thời gian vui chơi cùng họ.
Dù sao, thời điểm lên đường tranh đoạt chìa khóa đã cận kề, Tô Minh cũng không thể giữ được bình tĩnh hoàn toàn. Chuyến đi này có vẻ gian nan, đến lúc đó sẽ xảy ra chuyện gì cụ thể thì chẳng ai biết trước được.
Tô Minh cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý đối mặt với nguy hiểm, giống hệt như lần giao chiến với Kiếm Thần vậy.
Chắc chắn sẽ có người thắc mắc, đã biết là nguy hiểm, vậy tại sao còn đi? Một phần là vì nhiệm vụ, nhưng đó không phải là lý do chính.
Tô Minh nhận ra, trong xương cốt mình giờ đây đã có gen mạo hiểm. Có lẽ đây mới là tinh thần mà một cổ võ giả nên có, nếu cứ mãi an phận với hiện tại thì đúng là một con cá ướp muối chính hiệu.
Quan trọng nhất là Tô Minh không biết chuyến đi này sẽ kéo dài bao lâu, tốn bao nhiêu thời gian của mình, nên anh muốn tranh thủ ở bên những người thân thiết, dù là người nhà hay bạn bè.
Bên phía Lâm Vũ Phu có lẽ cũng chưa xác định được thời gian hành động chính xác nên vẫn chưa thông báo cho Tô Minh, chỉ nói đại khái là hai ngày sau. Thời gian cụ thể chắc phải đợi đến khi anh ta xác nhận xong mới báo được.
Thế nhưng, dự đoán của Lâm Vũ Phu lại khá chuẩn. Hai ngày sau, điện thoại của anh ta gọi tới. Gần đây được Trường Mao và đám bạn chỉ bảo, Lâm Vũ Phu đã biết dùng điện thoại di động.
"Tô Minh huynh đệ, sáng mai chúng ta sẽ xuất phát đến Linh Khư Phong để tranh đoạt chìa khóa. Người trong gia tộc đã cho tôi biết địa điểm rồi," Lâm Vũ Phu nói qua điện thoại.
"Linh Khư Phong?"
Nghe thấy cái tên này, Tô Minh cảm thấy vô cùng xa lạ, bèn ngạc nhiên hỏi lại: "Linh Khư Phong là chỗ quái nào vậy? Hôm đó không phải anh bảo tôi là chìa khóa và cổ di tích đều sẽ xuất hiện ở Ninh Thành sao?"
Địa điểm của cổ di tích xuất hiện ngẫu nhiên, mỗi lần đều khác nhau. Sau khi vị trí của cổ di tích được xác định, các chìa khóa sẽ phân tán ở những nơi khác nhau, nhưng chắc chắn sẽ không quá xa cổ di tích.
"Tô huynh, tôi có nói là chìa khóa di tích sẽ xuất hiện trong nội thành đâu, chuyện đó là không thể nào, sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của người thường mất."
Lâm Vũ Phu giải thích: "Vì vậy, các chìa khóa sẽ được phân bố rải rác ở những khu vực xung quanh Ninh Thành, chắc chắn là những nơi hoang vu hẻo lánh. Linh Khư Phong chính là một ngọn núi gần thành phố Ninh Thành đấy."
"Cái gì, Linh Khư Phong ở Ninh Thành á?" Tô Minh nghe xong lại ngớ người ra, bởi vì anh là dân Ninh Thành chính gốc mà chưa bao giờ nghe đến nơi nào tên là Linh Khư Phong cả.
"Không thể nào, Tô huynh, anh là người địa phương mà không biết chỗ này sao? Tin tức từ gia tộc tôi truyền đến là tin mật, chắc không sai được đâu," Lâm Vũ Phu cũng đứng hình.
Bị Tô Minh nói cho một hồi, anh ta cũng thấy hơi hoang mang, thầm nghĩ không biết mình có gặp phải dân Ninh Thành "pha-ke" không nữa.
"Anh đừng vội..."
Tô Minh hơi xấu hổ, liền nói: "Cái đó... anh chờ chút nhé, dù sao sáng mai mới xuất phát mà. Để lát nữa tôi hỏi người khác xem sao, xác định xong sẽ báo lại cho anh!"
"Được thôi."
Sáng mai mới đi thì bây giờ cũng không có gì phải gấp gáp, thế là Lâm Vũ Phu đồng ý.
Anh ta còn đang trông cậy vào Tô Minh dẫn đường, nếu không có Tô Minh thì e là một mình anh ta càng không tìm ra nổi.
Tô Minh cúp máy, lập tức lôi điện thoại ra. Anh không định gọi hỏi ai cả, thời đại này ứng dụng bản đồ phát triển như vậy rồi, về cơ bản chỉ cần định vị một thành phố, dùng bản đồ vệ tinh là có thể nhìn rõ mồn một.
Đến cả một người dân Ninh Thành như Tô Minh còn không biết Linh Khư Phong là cái gì, thì hỏi người khác cũng chưa chắc đã rõ, chi bằng tự mình tra trên bản đồ cho nhanh.
Mở bản đồ lên, Tô Minh không lãng phí thời gian tìm kiếm từng chút một. Ninh Thành là một thành phố đặc biệt, tuy thuộc khu vực phía đông nhưng ở phía bắc thành phố vẫn có một vài ngọn núi cao bao quanh.
Nhiều núi như vậy, tìm từng cái một thì phiền phức quá. Tô Minh gõ thẳng ba chữ "Linh Khư Phong" vào thanh tìm kiếm, và quả nhiên là tìm ra thật. Công nghệ cao đúng là giúp cuộc sống của mọi người tiện lợi hơn hẳn.
Tô Minh lập tức phóng to khu vực đã được định vị để xem kỹ hơn, đúng là một ngọn núi gần Ninh Thành, Lâm Vũ Phu nói không sai.
Chỉ có điều, ngọn núi này nằm ở khu vực rìa của Ninh Thành, thuộc loại rất ít người lui tới, gần như chưa từng được khai phá vì giá trị khai thác không lớn.
Hơn nữa, vì vị trí khá xa trung tâm Ninh Thành nên chính quyền cũng chưa bao giờ tập trung phát triển khu vực đó, không giống như ngọn Linh Ẩn sơn nơi Tô Minh và Kiếm Thần quyết đấu trước đây, nơi đó ít nhiều cũng đã được khai phá.
Người dân Ninh Thành lúc rảnh rỗi còn có thể đến đó dã ngoại, nên Tô Minh biết rõ chỗ đó. Còn nơi như Linh Khư Phong này thì gần như chẳng có ai từng đến.
Tô Minh đoán rằng trong mười người dân Ninh Thành thì phải có đến chín người không biết đến Linh Khư Phong. Chuyện này không thể trách Tô Minh được, chỉ có thể nói là nơi đó quá vô danh.
Có lẽ cái tên Linh Khư Phong cũng chỉ là một cái tên do chính quyền đặt đại cho có mà thôi. Dù sao những thứ như thế này cũng cần phải có hồ sơ ghi chép, chứ người thường làm sao mà biết được.
Cơ mà Tô Minh phải công nhận, cái tên "Linh Khư Phong" này nghe ngầu phết. Mới nghe qua còn tưởng là thánh địa tu tiên nào đó, chứ ai mà ngờ đây lại là một nơi hoang vu không người ở.
Chìa khóa cổ di tích này đúng là biết chọn chỗ, xuất hiện ở nơi rừng sâu núi thẳm thế này thì sẽ không có người thường nào bén mảng tới, nhờ vậy mà không gây hoảng loạn cho thế giới bên ngoài.
Chẳng hiểu sao, Tô Minh luôn có cảm giác, những cổ võ giả này dường như luôn vạch ra một ranh giới rất rõ ràng với thế giới người thường. Khi chưa đến bước đường cùng, họ sẽ không bao giờ để lộ thực lực trước mặt người thường, càng đừng nói đến chuyện tùy tiện đả thương người khác hay gây ra hoảng loạn.
Sau khi biết rõ vị trí, Tô Minh liền nhắn tin lại cho Lâm Vũ Phu, báo rằng đã xác định được địa điểm, ngày mai cứ cùng nhau xuất phát là được.
Vì phải đi vào vùng núi hoang sơ, tuy khu vực Ninh Thành có hoang vu đến mấy cũng không thể bằng Miêu Cương, nhưng những sự chuẩn bị cần thiết vẫn phải có.
Thế là Tô Minh đi ra ngoài mua một ít trang bị khẩn cấp như lều bạt, và quan trọng nhất là mua đồ ăn thức uống, lương khô các loại. Cổ võ giả cũng đâu thể nhịn đói cả ngày được.
Sáng sớm hôm sau, Tô Minh vác một cái balo to tướng ra khỏi nhà, nói với Tô Khải Sơn là mình định đi chơi vài ngày. Thực tế thì chẳng ai biết anh đi làm gì.
Bên phía Lâm Vũ Phu cũng đã chuẩn bị xong xuôi. Tô Minh nhờ Trình Nhược Phong lái xe đưa đi một chuyến, dù sao chỗ đó cũng rất xa. Tô Minh thì có thể bay qua, nhưng Lâm Vũ Phu thì không, nên đành phải nhờ Trình Nhược Phong đưa đi.