Trong căn phòng này, ngoài Tô Minh ra còn lại bốn người, tất cả đều bị sự thần kỳ của cậu làm cho chấn động. Dĩ nhiên, người phản ứng lại đầu tiên chính là giáo sư Lý.
Giáo sư Lý trông đầy mong đợi, nói: "Cậu Tô, vậy có nghĩa là cậu có thể chữa được căn bệnh cũ trên vai nó chứ?"
"Chữa thì được, nhưng hơi phiền phức một chút..."
Tô Minh gật đầu. Dường như trên đời này chẳng có chứng bệnh nào mà kỹ năng trị liệu không chữa được. Cụ thể có đúng vậy không thì Tô Minh không rõ, nhưng ít nhất phần giới thiệu kỹ năng của hệ thống đã viết như thế.
Tuy cái hệ thống này bình thường có hơi bỉ ổi vô liêm sỉ, nhưng Tô Minh cảm thấy trong những chuyện thế này, nó sẽ không lừa mình.
Bất quá, bệnh cũ của Lý Tử Nghiêu quả thật có chút nghiêm trọng, đối với Tô Minh mà nói cũng khá khoai, chắc chắn không thể chữa khỏi ngay trong một chốc được.
Giáo sư Lý lập tức mừng rỡ vô cùng, còn vui hơn cả lúc nghe tin bệnh tắc nghẽn cơ tim của mình được chữa khỏi. Người lớn tuổi tự nhiên luôn hy vọng con cháu mình mọi chuyện đều tốt đẹp.
Vì vậy, giáo sư Lý đành phải nuốt sĩ diện, khẩn khoản: "Cậu Tô đừng trách lão già này vô lễ, thật sự hy vọng cậu có thể ra tay giải quyết căn bệnh cũ trên vai thằng Nghiêu..."
Cả đời này giáo sư Lý rất ít khi cầu cạnh người khác, thường thì người cầu cạnh ông lại nhiều hơn, nhưng hôm nay đã là lần thứ hai ông cầu xin Tô Minh.
Dù có chút xấu hổ nhưng giáo sư Lý vẫn phải hạ mình, biết làm sao được, chuyện này chỉ có Tô Minh chữa được, người khác đều không có bản lĩnh đó.
"Xin thần y ra tay cứu giúp!" Lý Tử Nghiêu cũng phản ứng rất nhanh, lập tức nói với Tô Minh.
Điều này khiến cho sự nghi ngờ của ông đối với Tô Minh trong lòng đã hoàn toàn tan thành mây khói. Chỉ cần liếc mắt một cái đã nhìn ra vấn đề ở vai mình, đồng thời nói chính xác cả thời gian, nếu thế này mà không phải thần y, thì trên đời này còn ai dám tự xưng là thần y nữa chứ?
Căn bệnh ở vai này của Lý Tử Nghiêu thật sự đã hành hạ ông rất nhiều năm, ông đã thử vô số phương pháp nhưng đều không có hiệu quả, chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Lúc này cuối cùng cũng thấy được hy vọng, nội tâm Lý Tử Nghiêu còn mong chờ hơn bất kỳ ai, bởi chỉ có chính ông mới cảm nhận được vai mình đau đến mức nào, đặc biệt là mỗi khi trời mưa, đến tối đi ngủ cũng chỉ có thể nằm im một chỗ.
"Đương nhiên không thành vấn đề, có thể chữa bệnh cho bí thư Lý là vinh hạnh của tôi." Tô Minh đồng ý ngay tắp lự.
Sở dĩ cậu đồng ý dứt khoát như vậy, dĩ nhiên không phải vì Tô Minh muốn học theo Lôi Phong làm việc tốt, mà là vì thân phận đặc thù của Lý Tử Nghiêu.
Lý Tử Nghiêu năm nay có lẽ còn chưa đến năm mươi tuổi nhưng đã đạt được vị trí cao như hôm nay, có thể nói sau này chắc chắn sẽ còn thăng tiến nữa. Kết giao với một người có tiềm lực vô hạn như vậy, đối với Tô Minh mà nói là trăm lợi mà không có một hại.
Dĩ nhiên còn một nguyên nhân khác, Tô Minh đã không chỉ một lần nghe cha mình nhắc đến cái tên Lý Tử Nghiêu. Nghe nói dưới sự quản lý của ông, thành phố Ninh Thành mấy năm nay phát triển vượt bậc, đã chen chân vào top những thành phố hàng đầu của nước Hoa.
Tô Minh có thể phần nào cảm nhận được nỗi đau của Lý Tử Nghiêu, mỗi ngày đều phải chịu đựng đau đớn để làm việc, quả thực đáng để người khác kính nể.
"Lấy giúp tôi bộ ngân châm vừa rồi." Tô Minh không biết Lý Viện Sương để ngân châm ở đâu nên đành nhờ cô.
"Vâng..."
Lý Viện Sương biết Tô Minh chuẩn bị ra tay, vội vàng lấy bộ ngân châm đã được khử trùng trước đó ra, cung kính đưa cho Tô Minh.
Sau khi được chứng kiến y thuật thần kỳ của Tô Minh, thấy cậu lại chuẩn bị ra tay, trong lòng Lý Viện Sương không khỏi dâng lên một sự kính nể.
Tô Minh nhờ Lý Viện Sương và Doãn Nhân Quý giúp cởi nửa chiếc áo sơ mi trắng trên người Lý Tử Nghiêu, để lộ ra bờ vai bị thương bên phải.
Sau đó, Tô Minh bắt đầu châm cứu, nhắm ngay mấy huyệt vị trên vai Lý Tử Nghiêu, nhanh chóng đâm xuống khoảng bảy, tám cây ngân châm.
Trong lúc châm cứu, Tô Minh mới thực sự cảm nhận được vấn đề ở vai của Lý Tử Nghiêu đã nghiêm trọng đến mức nào, cậu nói: "Bờ vai này của ông nếu còn chậm trễ chữa trị, e là sẽ dẫn đến bán thân bất toại, nửa người trên mất khả năng hoạt động đấy."
Tô Minh không hề nói quá, mà là nói sự thật. Mỗi một bộ phận trên cơ thể người đều rất quan trọng, bờ vai lại nối liền với trung khu thần kinh, rất dễ xảy ra vấn đề.
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người có mặt đều không khỏi chấn động, đặc biệt là Lý Tử Nghiêu, trong lòng sợ hãi không thôi. May mà hôm nay ông có ghé qua chỗ cha mình, nếu không thì thật sự đã không gặp được Tô Minh.
Phải biết rằng ở độ tuổi này, tiền đồ của Lý Tử Nghiêu đang rộng mở, không thể vì vấn đề sức khỏe mà ảnh hưởng đến công việc được.
"Tiếp theo có thể sẽ hơi đau, ông cố chịu một chút." Tô Minh nói với Lý Tử Nghiêu một câu.
Chỉ thấy Tô Minh chậm rãi xoay những cây ngân châm cắm trên vai ông, đây là bước quan trọng nhất, sử dụng tinh thần lực của Soraka để chữa lành mọi nỗi đau trên thế gian.
Có điều, tình huống của Lý Tử Nghiêu có chút khác với giáo sư Lý, quá trình này có thể sẽ tương đối đau đớn.
"Hít..."
Quả nhiên, khi Tô Minh bắt đầu xoay ngân châm, cho dù với ý chí kiên cường của Lý Tử Nghiêu, ông cũng không nhịn được mà đau đến hít một hơi khí lạnh, trên mặt lộ ra vẻ thống khổ, khiến ba người đứng bên cạnh nhìn mà không hẹn mà cùng cảm thấy lo lắng.
Nhưng bao nhiêu năm qua, ngày nào cũng chịu đựng đau đớn còn được, chút này sao lại không chịu nổi chứ.
Toàn bộ quá trình trị liệu kéo dài khoảng hơn nửa tiếng. Khi Tô Minh rút hết ngân châm ra, cả Lý Tử Nghiêu và Tô Minh gần như đều ướt đẫm mồ hôi. Tô Minh thì mệt, còn Lý Tử Nghiêu thì đau đến chết đi sống lại.
Nhưng khi tất cả ngân châm được rút ra, Lý Tử Nghiêu cảm giác như thể hai mạch Nhâm Đốc của mình đã được đả thông, cảm nhận được một sự dễ chịu chưa từng có.
Sau đó, Lý Tử Nghiêu vỗ vỗ vai mình. Đây là lần đầu tiên ông chủ động vỗ vai mình, trước đây cái vai này ông đến chạm vào cũng không dám.
Vỗ hai cái xong, Lý Tử Nghiêu lại cử động vai, vẫn còn hơi đau một chút, nhưng so với trước kia đã tốt hơn rất nhiều rồi. Bây giờ chỉ là cảm giác đau nhẹ, có thể bỏ qua không tính.
Dĩ nhiên, bệnh cũ của Lý Tử Nghiêu vẫn chưa được giải quyết hoàn toàn, vẫn cần thêm một chút thời gian.
"Thần y Tô, cảm ơn cậu đã ra tay cứu chữa, ân tình hôm nay tôi, Lý Tử Nghiêu, xin ghi nhớ." Lý Tử Nghiêu nén lại sự vui mừng khôn xiết trong lòng, lập tức đứng dậy, cung kính chắp tay nói với Tô Minh.
Lúc này, Lý Tử Nghiêu đối với Tô Minh phải gọi là tâm phục khẩu phục. Quả nhiên là thần y, tuy Tô Minh tuổi còn trẻ, nhưng chỉ riêng việc cậu chữa khỏi vai cho ông, Lý Tử Nghiêu nhất định phải cung kính nói một tiếng cảm ơn.
Thấy Lý Tử Nghiêu khách sáo như vậy, Tô Minh cảm thấy một nhân vật tầm cỡ như thế lại có thể cung kính nói chuyện với mình, hôm nay cũng không uổng công.
Quan trọng nhất là Lý Tử Nghiêu đã nói, ông nợ Tô Minh một ân tình. Lời này nếu để người khác nghe được, chắc chắn sẽ nhìn Tô Minh bằng ánh mắt ghen tị đến tóe lửa.
"Bí thư Lý khách sáo rồi." Tô Minh cũng khách khí đáp lại: "Hiện tại vẫn chưa chữa khỏi hoàn toàn, có lẽ cần châm cứu thêm hai lần nữa mới có thể trị tận gốc."
"Vậy làm phiền thần y Tô rồi." Lý Tử Nghiêu cung kính nói.