Thấy đối phương chỉ là Nhập Vi Cảnh trung kỳ, Tô Minh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, đúng như hắn đoán, tuổi còn trẻ thế này thì cũng không thể mạnh đến mức nào được.
Chỉ là một tên Nhập Vi Cảnh trung kỳ mà thôi, đối với Tô Minh mà nói thì chẳng có chút uy hiếp nào. Trong khoảng thời gian này, Tô Minh đã giao chiến không ít lần với cổ võ giả nên hắn hiểu rất rõ thực lực của mình.
Đừng nhìn cảnh giới của hắn chỉ mới là Nhập Vi Cảnh sơ kỳ, nhưng nếu nói về thực chiến, Tô Minh đánh Nhập Vi Cảnh hậu kỳ còn được, nói gì đến trung kỳ. Đánh tên này chắc cũng chẳng tốn mấy sức, có khi một chiêu cuối của Syndra là giải quyết gọn rồi.
Thế là Tô Minh phản ứng cực nhanh, lập tức bắt đầu tụ chiêu cuối của Syndra. Skill này không phải cứ bấm là xả được ngay mấy quả cầu vào mặt đối phương, mà cần một chút thời gian chuẩn bị.
May là Tô Minh đã quen tay, mỗi lần gặp đối thủ, phản ứng đầu tiên của hắn là phải tụ sẵn mấy quả Hắc Ám Nguyên Khí Cầu, để đến lúc giao tranh có thể dùng ngay lập tức.
"Mẹ kiếp, dai như đỉa ấy nhỉ, hôm qua không giết mày mà mày còn mò đến đây à, cút xéo cho tao!" Gã cổ võ giả đội nón rơm lên tiếng.
Rõ ràng gã đã nhận ra con sói đầu đàn ngay lập tức. Hôm qua lúc cướp sói con, gã đã giao chiến với bầy sói này một trận. Nếu không phải vì tay còn đang ôm một con sói con không ngừng giãy giụa, hành động không tiện, thì hôm qua gã đã diệt sạch cả bầy sói này rồi.
Giọng gã này nghe chói tai, khiến người ta cực kỳ khó chịu. Tô Minh vừa nhíu mày quan sát, vừa phát hiện trong tay gã còn cầm một loại quả lạ.
Quả này vẫn còn dính trên một đoạn dây leo, có vẻ như gã đã giật đứt cả dây. Toàn thân quả có màu đỏ sẫm, trông mọng nước căng bóng, nhìn qua vô cùng bắt mắt.
Tô Minh có ngốc cũng biết thứ này chắc chắn không phải tầm thường, trông còn đẹp hơn cả mấy loại hoa quả nhập khẩu trong siêu thị. Chắc hẳn gã cổ võ giả đội nón rơm này vì muốn hái được quả màu đỏ sẫm này nên mới nán lại trên núi.
Hơn nữa gã còn cố tình trói sói con lại, chứng tỏ gã không muốn bị nó làm vướng tay vướng chân. Loay hoay một lúc, gã mới lấy được quả màu đỏ sẫm này.
Cũng may là gã đã phí chút thời gian trên núi, chứ nếu gã mang thẳng sói con xuống núi luôn thì chắc Tô Minh suy sụp mất.
"Gàooo!"
Bị một chưởng đánh bay nhưng sói đầu đàn không hề bị thương, ngược lại nó gượng dậy, tiếp tục lao về phía gã cổ võ giả đội nón rơm, cực kỳ hung hãn.
Đã tìm được thủ phạm, lần này nó quyết không thể bỏ qua, phải dốc toàn lực tiêu diệt kẻ này để cứu tiểu Lang ra.
Thân thủ của con sói đầu đàn cũng không tệ, nó liên tục tấn công từ nhiều góc độ khác nhau khiến Tô Minh cũng phải ngẩn người.
Hóa ra con sói này lợi hại đến vậy, đối mặt với cổ võ giả mà vẫn có thể so kè. Tô Minh hơi đánh giá thấp sức chiến đấu của con sói này rồi. Gã này mà đem mấy con hổ hay sư tử tới đây, chắc cũng không đánh lại nó, sức chiến đấu quá khủng.
Chẳng trách lúc trước gã cổ võ giả này chỉ đả thương được sói đầu đàn. Dù sao lúc đó vừa phải cướp sói con, vừa phải đối mặt với bầy sói hung hãn, hành động của gã chắc chắn bị hạn chế, nên sau khi đả thương được sói đầu đàn liền vội vàng rời đi.
Nhưng động vật suy cho cùng vẫn là động vật, sói đầu đàn cũng không phải hung thú đã tu luyện đến cảnh giới nhất định. Ban đầu nó có thể cầm cự là nhờ vào sự hung hãn của mình, chứ chắc chắn không phải là đối thủ của cổ võ giả.
Huống chi bây giờ gã cổ võ giả đội nón rơm chỉ cầm một quả cây, hành động tương đối dễ dàng hơn nhiều. Thế nên chỉ vài chiêu, gã lại một lần nữa đánh bay sói đầu đàn.
Luồng nguyên khí mạnh mẽ bùng nổ là thứ mà sói đầu đàn tạm thời không thể chống đỡ, nó lại bị thương. May mà không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cơ thể đã không cho phép nó lao lên cắn người nữa.
"Auuuu!"
Bầy sói thấy thủ lĩnh bị thương thì lập tức kích động, lòng căm thù đã lên đến đỉnh điểm, tất cả đều muốn xông lên.
Tô Minh nhíu mày, bầy sói cứ thế này xông lên thì chỉ có toi. Bọn chúng không thể nào là đối thủ của cổ võ giả, dù có gây được chút phiền phức thì cuối cùng cũng không thoát khỏi kết cục chết thảm.
Xem ra vẫn phải để Tô Minh tự mình ra tay. Thế là Tô Minh bỗng hét lớn: "Tất cả im lặng cho tao! Để tao lên là được, chúng mày đừng có lộn xộn!"
Tô Minh lại một lần nữa vận nguyên khí vào giọng nói, nếu không thì không thể trấn áp được bầy sói đang mất kiểm soát này.
Quả nhiên, rất nhiều con sói sau khi nghe Tô Minh gầm lên thì cuối cùng cũng tỉnh táo lại.
Nhưng Tô Minh vừa vận dụng nguyên khí đã làm lộ thân phận của mình. Gã cổ võ giả đội nón rơm lập tức chú ý tới, sắc mặt biến đổi, không ngờ trong bầy sói lại còn giấu một cổ võ giả.
Lúc nãy con sói đầu đàn tấn công quá quyết liệt, gần như vừa tóm được gã là lao vào cắn xé nên gã không để ý đến chuyện này, bây giờ mới phát hiện ra sự tồn tại của Tô Minh.
Tuy nhiên, sau khi liếc nhìn Tô Minh, vì cảnh giới của gã cao hơn nên gã nhận ra ngay Tô Minh chỉ là Nhập Vi Cảnh sơ kỳ, và lập tức yên tâm.
Chỉ là một tên Nhập Vi Cảnh sơ kỳ thì có gì phải lo. Gã đường đường là Nhập Vi Cảnh trung kỳ, không thể nào lại không đánh lại một tên sơ kỳ được. Về cơ bản, mỗi khi chênh lệch một cảnh giới nhỏ, sức chiến đấu đã khác biệt rất lớn rồi.
Tô Minh không coi gã ra gì, mà gã cũng xem thường Tô Minh, cả hai đều cho rằng đối phương chẳng đáng nhắc tới.
"Anh bạn, cậu cũng đến vì con sói con kia à?"
Gã đội nón rơm mở miệng: "Trông cậu hơi lạ mặt, không biết là người của gia tộc nào, nhưng nếu đã là cổ võ giả thì nên hiểu đạo lý này, mọi chuyện đều phải có trước có sau chứ."
"Con sói con này là do tôi phát hiện trước, cũng là tôi cướp được trước, đến lượt cậu nhúng tay vào thì có vẻ không hợp đạo lý cho lắm nhỉ?" Gã nói.
Tô Minh nghe xong những lời này liền rút ra hai thông tin khá quan trọng. Thứ nhất, gã này cũng là người của gia tộc cổ võ, nhưng chắc chắn không phải người của nhà họ Lâm hay nhà họ Âu Dương, vì người của hai gia tộc đó xuất hiện thì gần như Tô Minh đều đã gặp qua.
Có thể là người của một gia tộc cổ võ khác, nhưng chuyện này không liên quan gì đến Tô Minh, nên đánh vẫn phải đánh.
Đồng thời, Tô Minh còn nhận ra một thông tin quan trọng khác, con sói con này xem ra không hề tầm thường, nếu không thì gã này đã chẳng tốn công cướp đoạt nó.
Tô Minh cười, đáp lại: "Nghe cậu nói sao tôi thấy hơi buồn cười nhỉ. Nếu tôi nhớ không lầm, quy tắc của thế giới cổ võ giả, chẳng phải là kẻ mạnh nói chuyện sao?"
"Lấy đâu ra cái gọi là trước với sau?"