Ngay cả chính Tô Minh cũng không ngờ, con sói con ôm trong tay chỉ là một cục bông nhỏ, trông cũng rất đáng yêu, ai ngờ lại bị vẻ ngoài của nó lừa gạt, sức lực lại khỏe đến thế.
Trong lúc Tô Minh không chút đề phòng, nó vậy mà lại nhảy phắt ra khỏi vòng tay hắn, khiến Tô Minh nhất thời không kịp phản ứng.
Lúc này, nhiều người xung quanh mới để ý thấy, trong tay Tô Minh còn đang ôm một sinh vật sống.
Nhưng vấn đề là, đây là sói sao? Sao trông giống một con chó con thế nhỉ?
Lúc này, Tiểu Lang đã lao thẳng về phía Lưu Kiến. Không ngờ nó lại có thể nhảy chồm lên mặt hắn.
"Bốp!"
Một cảnh tượng quen thuộc, một tư thế y hệt. Nó nhảy chồm lên mặt Lưu Kiến, khiến hắn bất ngờ không kịp đề phòng, ngã chỏng vó ra đất. Cảnh này trông y như cái cách con sói đêm qua vật ngã hắn.
Một con sói to vật ngã hắn thì còn có thể hiểu được, đằng này một con sói con cũng có thể húc hắn ngã sấp mặt. Có thể thấy gã này yếu đến mức nào, đúng là thanh niên thời nay cần phải bớt "quay tay" lại, giữ gìn sức khỏe mới là quan trọng nhất.
Có khá hơn đêm qua một chút là lần này Lưu Kiến chỉ bị húc ngã chứ không ngất xỉu ngay lập tức. Hắn vẫn còn giãy giụa, miệng không ngừng la hét: "Cái gì vậy? Đây là cái quái gì vậy?"
Dù sao thì vóc dáng của Tiểu Lang vẫn quá nhỏ, trông không đáng sợ bằng con sói lớn kia. Nhưng Tiểu Lang cũng chẳng nể nang gì Lưu Kiến, nó lao tới ngoạm một phát, nhắm thẳng vào cánh tay hắn.
"ÁÁÁÁ!"
Tiếng hét thảm thiết của Lưu Kiến vang lên, đến nỗi mấy chiếc lá trên cây cũng phải rụng xuống. Không biết cú cắn của Tiểu Lang rốt cuộc đau đến mức nào.
Cắn một phát dường như vẫn chưa đã nghiền, Tiểu Lang lại bồi thêm một nhát nữa. Lần này thì Lưu Kiến chịu hết nổi, cuối cùng lại ngất đi.
Thấy Lưu Kiến đã ngất, Tô Minh biết cũng hòm hòm rồi. Cái loại người này đúng là mất hứng, cứ định dạy dỗ một trận là lại lăn ra xỉu, chán không buồn nói.
Nhưng cũng không thể để Tiểu Lang cắn tiếp được. Cái con vật nhỏ này cũng như con nít, không biết điểm dừng, cứ cắn nữa chắc chắn sẽ xảy ra án mạng. Thế là Tô Minh liền lên tiếng: "Được rồi, mau quay lại đây cho tao."
Tiểu Lang quả thật rất nghe lời. Nghe Tô Minh gọi, nó liền dừng lại ngay, nhanh chóng quay đầu chạy về phía hắn, dường như chẳng thèm lưu luyến gì cái gã Lưu Kiến kia.
Lúc này, nhiều người mới quan sát kỹ Tiểu Lang. Dáng đi lảo đảo như say rượu của nó trông đáng yêu hết sức. Các bạn nữ dường như bẩm sinh đã không có sức chống cự với những thứ ngốc manh thế này.
Nhưng khi nghĩ lại cảnh tượng Tiểu Lang hung hãn cắn Lưu Kiến ban nãy, chẳng có cô gái nào dám lại gần vuốt ve nó, sợ lỡ không cẩn thận lại bị nó cho một phát.
Tô Minh liếc nhìn Lưu Kiến đang bất tỉnh, trên cánh tay hằn rõ hai dấu răng đỏ ửng, đã bắt đầu rớm máu. Con sói con này tuy nhỏ tuổi nhưng răng cỏ có vẻ đã sắc bén lắm rồi.
Hơn nữa, Tô Minh biết rõ trong lòng, miệng của Tiểu Lang vẫn còn đang bị thương. Lúc được cứu, nó đã không ngừng gặm dây thừng khiến cả răng và miệng đều bị tổn thương.
Nếu không, e rằng kết cục của Lưu Kiến sẽ còn thảm hơn.
Không còn thời gian để ý đến Lưu Kiến nữa, Tô Minh nói thẳng: "Chuyến dã ngoại sinh tồn lần này kết thúc ở đây thôi, chúng ta mau xuống núi đi."
Chuyến dã ngoại sinh tồn chắc chắn không thể tiếp tục được nữa. Điều Tô Minh lo lắng nhất là người của gia tộc Công Tôn sẽ đuổi tới. Bọn họ đông người thế này rất dễ bị lộ, nếu bị bám theo thì hậu quả khó mà lường được.
"Cái gì? Đi bây giờ á? Chuyến dã ngoại còn chưa kết thúc mà?"
"Đúng vậy, theo kế hoạch là ba ngày cơ mà, mới qua được có một ngày rưỡi thôi, sao lại đột ngột xuống núi?"
"Bắt chúng ta chờ hắn cả buổi trời thì thôi đi, lãng phí bao nhiêu thời gian, giờ hắn về lại bảo đi là đi, đùa nhau à, đúng là hành người ta quá mà."
"Đi bây giờ thì còn chơi bời gì nữa?"
"..."
Ai ngờ Tô Minh vừa dứt lời đã vấp phải sự phản đối kịch liệt của mọi người. Bọn họ đã chờ Tô Minh lâu như vậy mà không một lời oán thán đã là tốt lắm rồi, ai dè hắn vừa về đã đòi xuống núi.
Đám nhóc này lại không biết nội tình bên trong, chỉ muốn tiếp tục cuộc vui của mình, nên đương nhiên có chút bất mãn với Tô Minh.
Điều này khiến Tô Minh cũng thấy bất đắc dĩ, thầm nghĩ: *Nguyên nhân thật sự thì làm sao mà nói thẳng với các người được? Chẳng lẽ lại bảo là tao vừa giết một người, sợ người ta tìm đến báo thù nên mọi người mau chạy đi? Nói ra chắc cũng chẳng ai tin.*
May mà Tô Minh liếc thấy Lưu Kiến đang nằm trên đất, một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu. Hắn nhanh trí nói: "Mọi người nhìn Lưu Kiến đi, cậu ta bị cắn rồi. Nếu không nhanh chóng đưa đi tiêm vắc-xin phòng dại, có khi mất mạng như chơi đấy."
"Tuy cậu ta có hơi đáng ghét, nhưng chúng ta cũng không thể thấy chết không cứu được, mọi người nói có đúng không? Đã là hoạt động tập thể thì phải cùng nhau đi về chứ." Tô Minh nói với vẻ mặt cũng rất bất đắc dĩ.
"Mẹ kiếp, cái thằng Lưu Kiến này chỉ giỏi gây chuyện, đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi."
"Tao đã biết cái loại mồm mép như nó thể nào cũng gặp xui mà, tự làm tự chịu thôi."
"Nhưng mà biết sao giờ, nghe nói bị chó cắn mà không tiêm vắc-xin phòng dại ngay là nguy hiểm đến tính mạng thật đấy."
"Anh rể nhà người ta nói không sai đâu. Ban nãy Lưu Kiến nói người ta như thế mà anh ấy vẫn còn nghĩ cho cậu ta, tấm lòng này đúng là không chê vào đâu được."
"Hết cách rồi, đành đi xuống thôi. Đợi sau này có dịp thì đến chơi lại, đều tại cái thằng Lưu Kiến này."
"..."
Những lời bất mãn ban đầu của các bạn học lập tức bị Tô Minh lái sang hướng khác. Lưu Kiến đang nằm đó có lẽ không bao giờ ngờ được rằng mình đã gánh hết giá trị cừu hận, còn Tô Minh thì lại trở thành người tốt.
Hơn nữa, đa số mọi người đều coi Tiểu Lang trong tay Tô Minh là một con chó con. Ai mà thấy con sói nào lại moe thế này bao giờ, nên họ cứ nghĩ Lưu Kiến bị chó cắn.
Thầy chủ nhiệm nghe Tô Minh nói vậy cũng giật mình nghĩ lại, đúng là bị cắn thì phải đi tiêm vắc-xin phòng dại, nếu không lỡ xảy ra án mạng thì người đầu tiên gặp xui chính là thầy.
Thế là thầy chủ nhiệm liền bước ra nói: "Được rồi, lần này tình huống khá đặc biệt, chuyến dã ngoại sinh tồn của chúng ta kết thúc tại đây. Mọi người mau chóng xuống núi thôi."