Lúc nãy, khi nhìn gò má ửng hồng của Trầm Mộc Khả, trong lòng không khỏi xao động, Tô Minh còn bất giác nghĩ đến chuyện hôm nay lúc ra ngoài đã bị cô nàng trêu chọc.
Với tính cách của Tô Minh, sao có thể để người khác trêu chọc mình mà không làm gì được chứ, người khác đã chọc ghẹo mình thì chắc chắn phải trêu lại cho bằng được.
Thế là Tô Minh đảo mắt một vòng, trong đầu liền nảy ra một ý nghĩ ranh mãnh, trực tiếp mở miệng nói: "Cũng không còn sớm nữa, hay là đêm nay em đừng về nữa nhé."
"Không về?"
Trầm Mộc Khả nghe vậy không khỏi sững sờ, dường như đã hiểu được ý tứ trong lời của Tô Minh. Tất cả đều là người lớn cả rồi, sao có thể không hiểu mấy chuyện này được chứ.
May mà vì đã uống chút rượu nên gương mặt Trầm Mộc Khả đã đỏ bừng, cũng chẳng thể đỏ hơn được nữa. Sau một thoáng ngơ ngác, Trầm Mộc Khả lí nhí cất giọng: "Không được... Không về... thế này... thế này không hay lắm đâu."
"Sao lại không hay?"
Tô Minh biết rõ Trầm Mộc Khả chắc chắn đang căng thẳng nên tiếp tục nói: "Mộc Khả, chúng ta đều tốt nghiệp cấp ba rồi, sắp thành sinh viên đại học cả rồi, hơn nữa cả hai cũng là người lớn, chuyện gì nên hiểu thì cũng hiểu cả rồi, ở ngoài qua đêm thì có sao đâu."
Hắn cố tình nói huỵch toẹt ra như vậy là để chọc Trầm Mộc Khả, cho em chừa cái tội dám trêu anh này.
"Nhưng mà... nhưng mà..."
Trầm Mộc Khả dường như đã nhận ra Tô Minh muốn làm gì tối nay, lại nghĩ đến việc anh chàng đã uống chút rượu. Nghe nói đàn ông sau khi uống rượu sẽ say rồi mất hết lý trí, xem ra lời này quả không sai, chắc hẳn Tô Minh đang có ý đồ gì đó.
Trong phút chốc, Trầm Mộc Khả càng thêm căng thẳng, giọng nói nghe còn nhỏ hơn cả tiếng muỗi kêu: "Nhưng mà ba mẹ em đều biết em ra ngoài, nếu không về thì họ không gọi điện thúc giục em mới lạ đó?"
"Chuyện của chúng ta thì chú dì cũng biết cả rồi mà, em cứ gọi điện về nói tối nay không về, anh đảm bảo chú dì sẽ không nói gì đâu. Đi cùng anh thì họ yên tâm lắm." Tô Minh tiếp tục.
Đừng nhìn vẻ ngoài Tô Minh rất bình tĩnh, ra vẻ thấu hiểu ba mẹ Trầm Mộc Khả lắm, nhưng thực chất hắn chỉ đang cố tình trêu chọc cô nàng mà thôi.
Nếu Trầm Mộc Khả thật sự gọi điện cho ba mẹ nói muốn ở ngoài qua đêm với Tô Minh, e rằng người phải cuống lên chính là hắn. Dẫn con gái nhà người ta ra ngoài qua đêm, lại còn ngang nhiên gọi điện về báo cáo.
Chắc chắn sau đó, những ngày tháng của Tô Minh sẽ không dễ chịu chút nào.
Nhưng Trầm Mộc Khả làm sao nhìn ra được những điều này, bởi lúc này, trông cô còn căng thẳng hơn Tô Minh nhiều.
Đắn đo một hồi, Trầm Mộc Khả dường như đã nghĩ thông suốt, đột nhiên ngẩng đầu nói với Tô Minh: "Tô Minh, vậy có tính là cái giao kèo mà anh đã nói với em không?"
"Giao kèo gì?"
Tô Minh buột miệng định hỏi lại, nhưng may là hắn phản ứng khá nhanh, trong đầu lập tức nhớ ra, trước kỳ thi đại học, để khuyến khích Tô Minh cùng mình thi đỗ vào Đại học Ninh Thành, hai người đã có một giao kèo.
Đó là Trầm Mộc Khả sẽ đồng ý với Tô Minh một chuyện, chẳng qua là chuyện cụ thể gì thì do lúc đó chính Tô Minh cũng chưa nghĩ ra, nên cứ tạm gác lại.
Nói ra thì lúc đó cũng chỉ là để trêu Trầm Mộc Khả một chút thôi, nếu không phải cô nàng vừa nhắc lại, có lẽ Tô Minh cũng chẳng nhớ đến chuyện này nữa.
Nhưng may là câu hỏi suýt buột miệng lúc nãy đã được Tô Minh kịp nuốt ngược vào trong, nếu không để Trầm Mộc Khả biết hắn đã quên mất thì còn ra thể thống gì nữa, chắc cô nàng sẽ xiên cho mình một phát mất.
Thế là Tô Minh liền ra vẻ bình tĩnh, muốn xem thử Trầm Mộc Khả rốt cuộc sẽ quyết định thế nào, bèn nói thẳng: "Đúng vậy, coi như là giao kèo trước kỳ thi tốt nghiệp của chúng ta đi, em đã nói sau khi thi đỗ Đại học Ninh Thành sẽ đồng ý với anh một chuyện mà."
Trầm Mộc Khả nhất thời không nói gì. Lúc đặt ra giao kèo đó, nói thẳng ra là trong lòng cô đã có dự cảm, chắc chắn có liên quan đến phương diện này.
Quả nhiên hôm nay Tô Minh đã đề cập đến, muốn cùng cô ở ngoài qua đêm.
Nếu để Tô Minh biết được suy nghĩ hiện tại của Trầm Mộc Khả, hắn nhất định sẽ cảm thấy mình oan ức chết đi được. Cái giao kèo đó hắn còn chẳng nhớ rõ, hôm nay chẳng qua chỉ là nhất thời hứng lên muốn trêu chọc cô nàng một chút thôi.
Ngay lập tức, Trầm Mộc Khả đã nghĩ thông suốt. Chuyện nam nữ này cô không thể nào không biết chút gì, cho dù bình thường cô có ngoan ngoãn đến đâu, nhưng con gái ở phương diện này bẩm sinh đã trưởng thành sớm hơn một chút.
Hơn nữa vào ngày tốt nghiệp, sau bữa tiệc chia tay, có một vài cặp đôi đã kéo nhau đi khách sạn qua đêm luôn. Nếu không thì sao lại có người nói ngày tốt nghiệp cấp ba cũng là ngày con gái biến thành đàn bà cơ chứ.
(Tất nhiên, xã hội bây giờ tiến bộ rồi, thời thế cũng thay đổi, khối đứa chắc chắn không đợi được đến lúc tốt nghiệp cấp ba đâu.)
Vì vậy, Trầm Mộc Khả cũng có chút hiểu biết về những chuyện này, trong lòng cũng không hề bài xích. Nếu sớm muộn gì cũng sẽ có ngày này, vậy thì sớm hay muộn cũng không sao cả, quan trọng hơn là người đó là Tô Minh.
Thế là Trầm Mộc Khả cắn môi, lập tức đưa ra quyết định: "Được thôi, vậy hôm nay em không về nữa nhé?"
"Hả?"
Tô Minh lập tức trợn mắt há mồm. Hắn chỉ muốn trêu chọc Trầm Mộc Khả một chút, xem dáng vẻ sợ hãi cuối cùng của cô nàng rồi cười nhạo một phen là xong chuyện thôi mà.
Thế nhưng sao tình tiết lại phát triển không giống trong tưởng tượng của mình chút nào thế này, Trầm Mộc Khả không đi theo kịch bản, cô nàng vậy mà... vậy mà lại đồng ý luôn mới ghê.
Tô Minh ngẩn người một lúc rồi nói thẳng: "Mộc Khả, em... sao em lại đồng ý, em không phải đang đùa anh đấy chứ."
"Ai đùa với anh, coi thường người ta à?"
Ai ngờ bị Tô Minh nói như vậy, Trầm Mộc Khả ngược lại còn có chút tức giận, cho rằng Tô Minh đang coi thường mình, nghĩ rằng cô không dám ở ngoài qua đêm.
Phụ nữ vốn là loài động vật sống thiên về cảm tính hơn lý trí, bị câu nói này của Tô Minh kích thích, cô càng thêm kiên định với ý nghĩ sẽ ở ngoài qua đêm hôm nay. Chẳng phải chỉ là ở ngoài một đêm thôi sao, có gì to tát đâu.
Thế là Trầm Mộc Khả, có lẽ là để chứng minh bản thân với Tô Minh, liền trực tiếp rút điện thoại di động ra, nói: "Anh chờ chút, em gọi cho mẹ, bảo bà ấy tối nay em không về ngủ, không cần chờ cửa."
Thấy Trầm Mộc Khả mở màn hình khóa, chuẩn bị gọi điện, Tô Minh lập tức chết đứng. Sau khi hoàn hồn, hắn vội vàng ngăn Trầm Mộc Khả lại, nói: "Khoan đã, Mộc Khả, em... em chờ một chút."
Cuộc điện thoại này chắc chắn không thể gọi được, nếu thật sự gọi đi, không biết sau này đến nhà Trầm Mộc Khả, ba mẹ cô sẽ xử lý Tô Minh thế nào nữa.
❁ Thiên Lôi Trúc ❁ Dịch cộng đồng