"Hào ca, anh không sao chứ?!"
Đúng lúc này, cuối cùng cũng có người để ý tới Vương Gia Hào đang nằm sõng soài trên đất cùng với chiếc xe, vội vàng chạy tới hỏi han.
Vương Gia Hào cảm giác cơ thể mình như sắp vỡ vụn. Bị ngã từ trên cao xuống đã đành, lại còn bị cả chiếc xe máy đè lên người, thảm càng thêm thảm.
Chỉ nghe Vương Gia Hào khó khăn lên tiếng: "Nhảm nhí, mày xem tao có sao không? Mau lại đỡ tao dậy!"
Lúc này, Vương Gia Hào đã không đứng dậy nổi, nhất định phải có người khác tới giúp một tay.
Sau khi được đỡ dậy một cách khó khăn, Vương Gia Hào tháo mũ bảo hiểm ra, trông bộ dạng thảm hại vô cùng.
Nhờ có mũ bảo hiểm bảo vệ nên đầu và mặt không bị thương tích gì, nhưng đầu gối và cánh tay thì đã bị mặt đường mài cho rách toạc, máu chảy ròng ròng.
Vương Gia Hào đã bao giờ phải chịu khổ thế này đâu, đặc biệt là khi nhìn thấy máu, sắc mặt hắn lập tức tái đi. May mà đám bạn đua xe và mấy cô gái đi cùng vội vàng lấy khăn giấy ra lau cho hắn.
Đừng nhìn Vương Gia Hào kêu la thảm thiết, trông có vẻ đáng thương, nhưng thực chất chỉ là trầy xước ngoài da, không có vấn đề gì quá lớn.
Cũng may là lúc nãy khi lái xe định đâm Tô Minh, gã này có một thói quen rất tốt là đội mũ bảo hiểm, kết quả lại cứu hắn một mạng. Nếu không có cái mũ này, không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa.
Xem ra tên này tuy là dân đua xe nhưng cũng hiểu được tầm quan trọng của việc đội mũ bảo hiểm, lúc cần thiết vẫn có thể giữ được cái mạng nhỏ.
"Mẹ kiếp…"
Sau khi tạm thời xử lý vết thương trên người, Vương Gia Hào quay lại nhìn Tô Minh, buông lời chửi thề.
Hắn lập tức dùng ánh mắt hung tợn nhìn chằm chằm Tô Minh, gằn giọng: "Mày muốn chết phải không? Dám đụng vào tao, tao thấy mày chán sống rồi đấy."
"Chờ chút, anh bạn nói vậy là không đúng rồi."
Tô Minh thản nhiên đáp: "Rõ ràng là cậu lái xe định đâm tôi, cuối cùng lại tự mình bị thương, đúng không? Chuyện này liên quan quái gì đến tôi, cậu đừng có mà vu oan cho người tốt nhé."
"Mày…."
Vương Gia Hào tức điên lên, nhưng nhất thời lại bị Tô Minh chặn họng không biết phải phản bác thế nào, bởi vì hình như đúng là như vậy thật. Rõ ràng là hắn lái xe đi đâm người ta, tại sao cuối cùng người bay ra ngoài lại là hắn?
Hơn nữa còn là cả người lẫn xe cùng bay, chuyện này cũng ảo quá rồi.
Không ít người lúc này đều hít một hơi khí lạnh, đột nhiên nhớ ra, hình như trước khi Vương Gia Hào ra tay, Tô Minh đã nói rồi.
Lát nữa nếu có va chạm, lỡ như Vương Gia Hào bị thương thì đừng có tìm hắn đòi tiền bồi thường. Lúc đó mọi người đều không để tâm, còn tưởng Tô Minh chỉ nói đùa cho qua chuyện, ai ngờ hắn lại nói thật.
Xem ra hắn đã sớm đoán được kết quả này. Trong đầu mọi người bất giác hiện lên cảnh tượng Tô Minh một cước đá bay chiếc xe máy, quá sức chấn động.
Chiếc xe máy của Vương Gia Hào toàn bộ đều làm bằng kim loại, trọng lượng không hề nhẹ, dù có đem bán sắt vụn thì ít nhất cũng phải vài trăm cân, chưa kể bên trong còn có xăng.
Thêm vào đó, trên xe còn có một người sống sờ sờ là Vương Gia Hào, tuy chỉ là một nhóc ranh vị thành niên nhưng ít nhất cũng phải trên 50kg. Tổng trọng lượng cộng lại quả thực không thể xem thường.
Bình thường mấy người trưởng thành có khi còn chưa chắc nhấc nổi, vậy mà lại bị Tô Minh dùng một cước đá bay đi như vậy.
Cảnh tượng này dường như đã phá vỡ định luật Newton, lực tác dụng đã mất đi hiệu lực. Bọn họ chưa bao giờ thấy một chuyện biến thái như thế.
Trong phút chốc, có kẻ đã bắt đầu thấy chột dạ, lén lút kéo áo Vương Gia Hào, nói nhỏ: "Hào ca, em thấy lần này hay là thôi đi. Gã này có vẻ lợi hại, trông không phải dạng quả hồng mềm dễ nắn đâu."
"Mẹ nó chứ, tao đếch quan tâm nó lợi hại hay không."
Ai ngờ Vương Gia Hào lại nổi khùng lên ngay lập tức. Người ta nói nhỏ với hắn, hắn lại gào lên đáp lại, trông bộ dạng cực kỳ tức giận.
Rõ ràng Vương Gia Hào đã tức đến sôi máu. Hôm nay bị Tô Minh chơi cho một vố đau như vậy đã đành, mấu chốt là còn mất hết mặt mũi. Nói gì thì nói, hôm nay hắn phải xử lý Tô Minh một trận.
"Đúng vậy, sợ cái gì chứ? Thằng cha này chẳng qua chỉ khỏe hơn một chút thôi, chúng ta đông người thế này chẳng lẽ lại sợ một mình nó à? Không có cửa đâu!"
"Chuẩn rồi, chúng ta mỗi người nhổ một bãi nước bọt cũng đủ dìm chết thằng này rồi."
"Hôm nay nhất định phải giúp Hào ca gỡ lại thể diện, bắt thằng này trả giá gấp mười lần!"
…
Dù sao những kẻ e dè Tô Minh cũng chỉ là số ít, đám nhóc ranh này vốn là loại trời không sợ đất không sợ, nếu không cũng chẳng rủ nhau đi đua xe giữa đêm hôm khuya khoắt. Bọn chúng làm gì có nhiều lo lắng đến thế, càng đừng nói đến chuyện sợ hãi.
Một đám người lập tức vây lấy Tô Minh, hăm hở xắn tay áo lên. Sau khi nếm mùi thiệt thòi trong tay Tô Minh, ngọn lửa giận trong lòng bọn chúng lại càng bùng cháy dữ dội hơn.
Con người ta nhiều lúc thường có một ảo giác, đó là bên đông người nhất định sẽ thắng được bên ít người, đặc biệt là khi chênh lệch quân số giữa hai bên là rất lớn.
Nhưng đây chỉ là một loại ảo giác. Trước đây, rất nhiều người khi đối mặt với Tô Minh cũng chính vì có cảm giác này mà lơ là cảnh giác, kết quả cuối cùng đều rất thảm.
"Trời đất ơi, kia không phải đại ca sao? Sao anh ấy lại bị đám đua xe này vây quanh vậy?"
Đúng lúc này, một đàn em của Trường Mao, cũng là bảo an làm việc ở quán bar Monday, vừa hay tan làm đi ngang qua.
Hôm nay cậu ta được về sớm. Giờ này trong quán bar khách cũng đã vãn dần, không phải ai cũng ở lại đến rạng sáng, nên mỗi ngày đều có người thay phiên về sớm về muộn.
Muốn về nhà thì chắc chắn phải đi qua con đường này, nói cách khác đây là khu vực bắt buộc phải đi qua. Cậu ta vừa đến nơi liền thấy đám đua xe kia.
Bọn chúng tụ tập thành một vòng tròn, trông rất đông đúc. Cậu ta lập tức chú ý tới, trong lòng thầm nghĩ đám đua xe này lại làm gì thế, đêm hôm khuya khoắt lại tụ tập gây sự ở đây.
Bởi vì đám này cũng thường xuyên lượn lờ ở khu vực gần đây nên cậu đàn em này cũng không thấy ngạc nhiên. Nhưng khi cậu ta lơ đãng liếc qua, phát hiện Tô Minh đang đứng ở đó, cả người liền sững sờ.
Sau một thoáng ngơ ngác, cậu đàn em nhớ ra, vừa nãy đại ca chẳng phải đã cùng bạn gái rời khỏi quán bar rồi sao?
Chắc là vừa mới ra khỏi quán bar Monday thì đụng phải đám đua xe thích tìm chết này, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng cậu đàn em này không thể nhịn được, cũng không dám tùy tiện xông lên. Cậu ta biết rõ sức một mình mình chắc chắn không đủ, thế là lập tức chạy ngược về quán bar Monday, phải gọi Trường Mao ca đến mới được.