Giọng của Vương Kim Đằng lạnh như băng, chưa kể sắc mặt gã trông cũng vô cùng khó coi, sầm sì như vừa mới dính mưa.
"Bố, sao thế ạ?"
Mấu chốt là tên Vương Gia Hào này dường như vẫn chưa ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, vẫn dùng cái giọng điệu nửa đùa nửa thật đó mà hỏi một câu, sau đó đi về phía ông già nhà mình.
Vương Kim Đằng trước giờ vẫn rất cưng chiều hắn, dù sao cũng chỉ có độc một mụn con trai quý tử. Tuy bên ngoài cũng có vài mối quan hệ lăng nhăng với phụ nữ, nhưng nói đến con cái thì bao nhiêu năm qua, Vương Kim Đằng cũng chỉ có mình Vương Gia Hào mà thôi.
Thêm vào đó, công việc của Vương Kim Đằng khá bận rộn, bình thường làm gì có thời gian mà quản con, thế nên vẫn luôn tương đối nuông chiều Vương Gia Hào, khiến hắn biến thành bộ dạng như bây giờ.
Vương Gia Hào đi tới, không thấy sắc mặt của Vương Kim Đằng có chút nào khá hơn, ngược lại áp suất không khí xung quanh còn như hạ thấp thêm một chút.
Vương Kim Đằng liếc nhìn đứa con trai chẳng ra hồn của mình, cố nén cơn giận trong lòng, cất giọng: "Mày lại đây cho tao! Tao hỏi mày, tối qua rốt cuộc mày bị bắt vì chuyện gì?"
"Có chuyện gì đâu bố, do đám cảnh sát đó kiếm chuyện thôi. Con có làm gì đâu, chỉ là lái mô tô đi lượn lờ bên ngoài thôi mà." Vương Gia Hào bĩu môi, vẻ mặt trông rất bất cần.
Dù sao thì hắn cũng đã được thả ra rồi, trong lòng lại càng chẳng coi ra gì, cảm thấy đám cảnh sát kia cũng chẳng làm gì được mình, lòng tự cao cứ thế phình to.
"Mày nói thật cho tao, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Có phải mày đã đắc tội với ai rồi không?"
Vương Kim Đằng cuối cùng cũng không nhịn được nữa, quát thẳng vào mặt hắn, trông có vẻ tức giận tột độ, suýt chút nữa là không kìm được mà động tay động chân.
Lúc này Vương Gia Hào mới nhận ra có gì đó không ổn, hình như cảm xúc hôm nay của ông già nhà mình không đúng lắm, trước đây hiếm khi thấy ông nổi giận như vậy, thế là Vương Gia Hào thật sự bị dọa cho hết hồn.
Cả người hắn lập tức ngoan ngoãn hơn hẳn, vội vàng nói: "Bố, con thật sự không đắc tội với ai cả, chỉ là xảy ra xung đột với một thằng thanh niên thôi, chính nó đã gọi điện báo cảnh sát bắt con."
"Thằng thanh niên" mà Vương Gia Hào nhắc tới, dĩ nhiên chính là Tô Minh. Vừa nhắc đến Tô Minh là trong lòng hắn lại sôi máu, thậm chí có thể nói là tức không có chỗ xả.
Chuyện này hoàn toàn là do hắn thua trong tay Tô Minh, khiến hắn lần đầu tiên trong đời phải vào trại tạm giam, trải qua một đêm sống không bằng chết. Cộng thêm vết thương do bị đám Trường Mao đánh hôm qua, đến giờ vẫn chưa hết sưng.
Mối thù này Vương Gia Hào chắc chắn sẽ không quên, hơn nữa còn tức đến ngứa răng, nhất định phải tóm được Tô Minh rồi dần cho hắn một trận mới hả dạ.
"Thanh niên nào? Mày kể cẩn thận cho tao nghe, mày đã đắc tội với nó như thế nào?" Vừa nghe con trai mình đắc tội với một thanh niên bí ẩn, lòng Vương Kim Đằng bất giác thắt lại.
Nghĩ đến chuyện kinh khủng hôm nay, Vương Kim Đằng có thể khẳng định, gã thanh niên bí ẩn kia chắc chắn có bối cảnh không hề nhỏ.
Vương Gia Hào nói: "Bố, bố hỏi cái này làm gì? Thằng đó có phải nhân vật lớn gì đâu, chỉ là đánh đấm giỏi một chút thôi. Mẹ kiếp, sau này đừng để con gặp lại nó, nếu không con phải giết chết nó mới thôi!"
"Tao giết mày bây giờ!"
Tên Vương Gia Hào này còn đang mạnh miệng, kết quả lời còn chưa dứt đã chọc cho ông già nhà mình tức điên lên, vung tay tát thẳng một cái. Một cái tát giáng thẳng vào mặt Vương Gia Hào, hơn nữa trong lúc mất bình tĩnh, gã còn tức đến nỗi mắng luôn cả mẹ của Vương Gia Hào vào.
Lần này Vương Kim Đằng thật sự nổi điên rồi. Hôm nay vì chuyện này mà gã đã bị hành cho ra bã, mãi mới giải quyết xong, còn chưa biết có di chứng gì không.
Kết quả mày thì hay rồi, còn định đi gây sự với người ta. Vương Kim Đằng không nói hai lời, tát thẳng một cái. Đứa con trai này của gã, quen thói coi trời bằng vung, nhất định phải dạy dỗ cho ra trò.
"Bố, bố đánh con làm gì?"
Nửa bên mặt của Vương Gia Hào bị đánh đến tê dại, nhưng tê dại hơn cả là trái tim hắn. Hắn hoàn toàn không ngờ ông già nhà mình lại đánh hắn như vậy. Dường như từ nhỏ đến lớn, Vương Kim Đằng luôn yêu thương hắn, chưa bao giờ đánh hắn thế này.
"Đánh mày làm gì à? Tao đánh mày là để mày nhớ cho kỹ!"
Vương Kim Đằng đánh xong cũng không hề xót, tức giận mắng to: "Mày có biết lần này mày suýt nữa gây ra họa lớn không? Bố mày phải bỏ ra năm triệu mới lôi được mày ra đấy."
"Mày có não không hả? Mày chỉ cần động não một chút thôi là nghĩ ra ngay, nếu cái người mày đắc tội hôm qua thật sự là người bình thường như mày nói, thì làm sao có thể chỉ một cuộc điện thoại là cảnh sát kéo đến ngay được?" Vương Kim Đằng gầm lên.
Gã nhân cơ hội này để dạy dỗ lại đứa con trai của mình, nếu hắn còn tiếp tục gây họa, e rằng thật sự sẽ bị hắn hại chết.
Vương Gia Hào lúc này mới bừng tỉnh, đúng là nghĩ kỹ lại thì chuyện hôm qua có nhiều điểm bất thường. Dường như cảnh sát đến rất nhanh, hơn nữa theo lý thì đánh nhau cả hai bên đều sẽ bị bắt, nhưng đám Trường Mao lại chẳng hề hấn gì. Lúc đó hắn đã không nghĩ kỹ đến chuyện này.
"Bố, ý bố là người con đắc tội không phải tầm thường?"
"Nói nhảm!"
Vương Kim Đằng càng nói càng tức, tiếp tục mắng: "Nếu là chuyện bình thường, tao có phải vật vã đến tận bây giờ, cuối cùng còn phải chi tiền mới đưa được mày về không?"
"May là lần này người ta chỉ muốn tiền, cho mày một bài học thôi. Nếu họ thật sự muốn chỉnh mày, e rằng cả nhà chúng ta đều toi đời rồi." Vương Kim Đằng nói, gã đã ngay lập tức hiểu ra ý đồ của Tô Minh.
Tô Minh quả thật chỉ muốn cho một bài học, nếu thật sự ra tay độc ác, thì một thương nhân quèn như gã, e rằng trước mặt Tô Minh đến một gợn sóng cũng không tạo ra nổi.
Vương Gia Hào không nói được câu nào, vẻ mặt vô cùng sợ hãi. Lúc trước còn không biết sợ, giờ nghe bố mình nói vậy mới cảm nhận được sự đáng sợ của Tô Minh.
"Vương Gia Hào, bây giờ tao cảnh cáo mày, trong vòng một tháng tới, mày phải ngoan ngoãn ở yên trong nhà cho tao, không được đi đâu hết, càng không được đi tìm người ta gây sự."
Vương Kim Đằng nghiêm mặt nói: "Chuyện này, nếu mày còn tiếp tục gây thêm rắc rối cho tao, sau này tao không có đứa con trai như mày, tao sẽ tự tay đánh gãy chân mày."
Đến cả những lời như vậy cũng đã nói ra, có thể thấy không còn lời nào tàn nhẫn hơn nữa. Vương Kim Đằng làm vậy là để con trai mình có được bài học, dù sao cũng là con ruột của gã, nếu hắn lại xảy ra chuyện, gã làm cha sao có thể khoanh tay đứng nhìn được, đến cuối cùng cả nhà đều sẽ gặp xui xẻo.
Vương Gia Hào lập tức sợ hãi, không còn chút tính khí nào, vội vàng nói: "Bố, con biết rồi ạ. Con sẽ ngoan ngoãn ở nhà chơi game, không đi đâu hết."
Vừa nãy còn nghĩ đến việc tìm Tô Minh gây sự, giờ thì ý nghĩ đó đã hoàn toàn tan biến. Cho hắn thêm một trăm lá gan nữa, e rằng cũng không dám.