Tô Minh vẫn nhớ như in lời thầy giáo sinh vật từng hỏi một câu trong giờ học: Tại sao con người không thể sống dưới nước?
Câu hỏi này tình cờ lại rơi trúng thằng bạn thân của Tô Minh là Giang Tiểu Quân. Thế là tên này đứng bật dậy, tự tin vãi chưởng, dõng dạc trả lời: "Bởi vì nếu sống dưới nước mà gặp mỹ nữ thì sẽ không nhịn được chảy máu mũi, mà một khi chảy máu mũi thì sẽ dụ cá mập tới. Sống dưới nước nguy hiểm lắm thầy ơi!"
Giang Tiểu Quân còn chưa dứt lời, mặt thầy giáo sinh vật đã đen hơn cả đít nồi.
Chuyện này đã qua một thời gian dài, nhưng vì quá hài hước nên Tô Minh vẫn nhớ mãi, thỉnh thoảng còn lôi ra để cà khịa Giang Tiểu Quân.
Ấy thế mà Tô Minh hoàn toàn không ngờ tới, chính mình lại có ngày chảy máu mũi, đúng là... mất mặt quá đi.
"Anh không sao chứ, sao lại chảy máu mũi vậy?" Tần Thi Âm thấy Tô Minh im lặng, lại lên tiếng hỏi.
Những người quen biết Tần Thi Âm chắc chắn sẽ ngạc nhiên tột độ, bởi cô vốn là người kiệm lời, đừng nói đến việc chủ động bắt chuyện với người khác.
"Ha ha..."
Tô Minh bật cười ha hả đầy ngượng ngùng, vội vớ lấy hộp khăn giấy trên bàn trà chùi vệt máu mũi, trông có hơi mất mặt.
Sau đó, hắn nói: "Chắc là... chắc là tôi bị nội thương rồi, nghiêm trọng lắm đấy..."
Tần Thi Âm: "..."
Sau khi pha trò một chút để cho qua chuyện, Tô Minh liền nói: "Chảy chút máu mũi xong cảm thấy tinh thần sảng khoái hẳn. Tôi phải về nhà ngay đây, không thì ba tôi lại cho ăn đòn mất."
Tần Thi Âm: "..."
Im lặng một lúc, Tần Thi Âm cất lời: "Nhà anh ở đâu, để tôi đưa anh về."
Lén nhìn người ta tắm trong nhà vệ sinh cả buổi, Tô Minh cứ cảm thấy áy náy như vừa làm chuyện gì sai trái. Giờ Tần Thi Âm còn chủ động ngỏ ý đưa về, hắn lại càng thêm ngại ngùng.
Tô Minh vội xua tay: "Không cần đâu, tôi tự về được mà."
Tần Thi Âm vẫn giữ cái giọng điệu thờ ơ đó, nói: "Giờ này hết xe buýt rồi, mà khu này cũng khó bắt taxi lắm."
Tần Thi Âm còn chưa nói hết câu, Tô Minh đã chen vào: "Vậy thì phiền cô quá."
Tần Thi Âm: "..."
Vốn dĩ Tần Thi Âm đã thay đồ ngủ, nên cô đành nhanh chóng thay một bộ đồ khác rồi cùng Tô Minh ra ngoài.
Tô Minh có thể thề rằng, lần này hắn tuyệt đối không nhìn trộm.
Thực ra nhà Tô Minh cách đây cũng khá xa, dù là đêm khuya không kẹt xe cũng phải lái xe mất gần nửa tiếng. Nếu không phải Tần Thi Âm đưa về, không biết hắn phải đợi đến bao giờ.
"Cảm ơn cô nhé, tôi về nhà đây." Đến nơi, Tô Minh xuống xe nói một câu với Tần Thi Âm rồi đi vào nhà.
Tần Thi Âm cũng không nói gì thêm, đợi Tô Minh đi rồi cô cũng quay xe rời đi. Ngày hôm nay đã làm đảo lộn đồng hồ sinh học của cô, bình thường giờ này Tần Thi Âm đã ngủ say từ lâu.
Về đến nhà, Tần Thi Âm đỗ xe vào gara, định bụng tắm lại một lần nữa rồi đi ngủ.
"Ủa..."
Lúc xuống xe, Tần Thi Âm mới để ý thấy trên ghế phụ có một chiếc điện thoại.
Cô cầm lên xem thử, là một chiếc điện thoại vỏ nhựa, trông bề ngoài khá cũ kỹ, chắc cũng dùng nhiều năm rồi.
Chiếc điện thoại này Tần Thi Âm chưa từng thấy bao giờ, đoán chắc là của Tô Minh, lúc nãy xuống xe đã vô ý làm rơi ra khỏi túi. Kết quả là hắn không để ý, còn cô thì đến giờ mới phát hiện.
Bây giờ quay lại đưa điện thoại cho Tô Minh là điều không thể, vì trời đã quá khuya, đi đi về về cũng mất gần một tiếng đồng hồ.
Hơn nữa, Tần Thi Âm có muốn đi cũng chẳng biết liên lạc với Tô Minh kiểu gì, dù sao thì tối nay hai người cũng mới là lần đầu gặp mặt.
Thế nên Tần Thi Âm suy nghĩ một lát rồi quyết định mang điện thoại về nhà, thôi thì cứ để sau hãy tính. Chắc là khi Tô Minh phát hiện mất điện thoại, hắn sẽ gọi vào số của mình thôi.
Bên này, Tô Minh vẫn chưa hay biết gì về việc mất điện thoại. Về đến nhà, hắn chào ông bố vẫn còn thức một tiếng rồi chuồn thẳng vào phòng tắm.
"Tiểu Na..." Tắm xong, nằm dài trên giường, Tô Minh gọi thầm trong đầu: "Nhiệm vụ tối nay của tôi hoàn thành rồi chứ?"
"He he..."
Ai ngờ Tiểu Na lại cười một cách ranh mãnh rồi nói: "Ký chủ, cho chúng tôi phỏng vấn anh một chút nhé? Xin hỏi hôm nay anh nhìn có sướng mắt không?"
Tô Minh: "..."
Cái hệ thống này, sao từ nhiệm vụ cho đến trí tuệ nhân tạo đều không đứng đắn chút nào vậy.
Nhưng cuối cùng thì nhiệm vụ này Tô Minh vẫn hoàn thành, thực ra không cần hỏi hắn cũng biết.
Nhiệm vụ này ban đầu nghe có vẻ khó nhằn, đúng chuẩn độ khó địa ngục.
Nhưng khi Tô Minh vào được nhà vệ sinh và tàng hình thành công, mọi chuyện lại trở nên dễ như ăn kẹo. Hắn không những thấy được màu sắc nội y mà còn có thêm thu hoạch bất ngờ.
Bây giờ Tô Minh đã phần nào hiểu được cái hệ thống này. Mỗi lần hoàn thành một nhiệm vụ, hắn sẽ nhận được 20 điểm thưởng, đồng nghĩa với việc có thêm một cơ hội rút thưởng.
Cuối cùng cũng lại được rút thưởng rồi! Tô Minh vội xoa xoa hai tay, thầm niệm "Nam mô A di đà phật", hy vọng lần này vận may sẽ mỉm cười với mình.
Phía trước mấy lần rút thưởng ngẫu nhiên đều ra những kỹ năng rất bá đạo, lại còn phát huy tác dụng cực lớn trong thực tế, vì vậy Tô Minh càng ngày càng mong chờ lần rút thưởng tiếp theo.
"Sát Thủ Hư Không – Kha'Zix!"
Hơn mười giây sau, giao diện rút thưởng dừng lại ở vị tướng Bọ Ngựa, trong đầu Tô Minh nhanh chóng lướt qua bộ kỹ năng của vị tướng này.
Nhưng hắn không chơi tướng này nhiều lắm, chỉ nhớ mang máng chiêu cuối của gã này hình như cũng có thể tàng hình.
"Ting!"
"Chúc mừng ký chủ rút trúng skill E [Nhảy] của Kha'Zix." Cuối cùng, âm thanh thông báo của hệ thống cũng vang lên.
Tô Minh vội xem phần giới thiệu kỹ năng. Đây là một kỹ năng vô cùng đơn giản, trong game có thể nhảy vọt về phía trước và gây sát thương khi tiếp đất.
Trong thực tế, kỹ năng đã được tối ưu hóa, đại khái là có thể tăng cường khả năng bật nhảy của Tô Minh.
Nói tóm lại, đây cũng là một kỹ năng tốt, ít nhất có thêm một skill cũng không phải chuyện xấu, biết đâu sau này lại có lúc dùng đến.
Tuy nhiên, điều khiến Tô Minh hơi tiếc nuối là rút thưởng từ đầu đến giờ, hắn chưa trúng được chiêu cuối nào, hệ thống này keo kiệt quá.
"Đậu má, điện thoại của mình đâu rồi?"
Tô Minh có một thói quen trước khi ngủ là mở điện thoại đọc vài chương tiểu thuyết, gần đây hắn phát hiện ra một bộ khá hay tên là <Liên Minh Huyền Thoại Chi Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống>.
Kết quả lúc này Tô Minh mới phát hiện, con điện thoại cùi bắp mấy trăm tệ xài hai năm nay của mình đã không cánh mà bay.