Lâm Thương Hải vẫn rất rõ thực lực của đám người nhà Công Tôn, nhất là tên cầm đầu Công Tôn Lăng Mộc, thực lực tuyệt đối không thể xem thường.
Mặc dù cả hai đều là Nhập Vi Cảnh hậu kỳ, nhưng Lâm Thương Hải có thể chắc chắn 100% rằng mình không phải là đối thủ của Công Tôn Lăng Mộc. Thực lực của gã này cực kỳ khủng bố, Lâm Thương Hải đã sớm nghe danh.
Phải nhắc nhở Tô Minh một tiếng mới được. Nếu thật sự đụng phải nhau trong di tích thượng cổ thì không phải chuyện đùa đâu, có thể sẽ xảy ra án mạng thật đấy.
Tô Minh khẽ gật đầu, trong lòng hắn cũng hiểu rõ, đám người nhà Công Tôn này chắc chắn phải đề phòng. Nếu đánh thật, e là còn khó giải quyết hơn đám người nhà Âu Dương nhiều.
Tô Minh cảm thấy chỉ dựa vào sức mình thì không thể nào đánh lại cả ba người bọn họ. Cảm giác này vô cùng mãnh liệt, không liên quan gì đến việc tự tin hay không, chủ yếu là vì ba tên này đúng là lợi hại thật.
Nếu ba tên nhà Công Tôn mà biết được suy nghĩ trong đầu Tô Minh lúc này, rằng một tên Nhập Vi Cảnh trung kỳ như hắn lại dám nghĩ đến chuyện một mình cân ba, thì chắc cả ba sẽ tức đến phát điên, chẳng thèm quan tâm đến di tích thượng cổ gì sất, mà tóm lấy Tô Minh nện cho một trận ngay.
Việc đã đến nước này thì không thể coi như không có gì được. Người đã giết rồi, Tô Minh không thể khiến hắn sống lại, thế nên dù có nói gì, thậm chí là quỳ xuống xin tha, thì cũng vô dụng thôi. Huống chi, Tô Minh căn bản sẽ không bao giờ làm chuyện đó.
Còn một cách khác có vẻ tốt hơn, đó là Tô Minh từ bỏ việc tiến vào di tích thượng cổ, nhân lúc ba người nhà Công Tôn còn đang e dè không dám động thủ, hắn hoàn toàn có thể chuồn đi sau khi bọn họ đã vào trong.
Nhưng chỉ suy nghĩ một lát, ý nghĩ này đã bị Tô Minh gạt phắt đi. Sợ hãi không phải là tính cách của hắn. Hơn nữa, chạy trời không khỏi nắng, người nhà Công Tôn sớm muộn gì cũng sẽ tìm tới cửa.
Hơn nữa, di tích thượng cổ này hiếm có như vậy, có lẽ cả đời người mới gặp được một lần. Tô Minh vẫn rất muốn vào xem bên trong rốt cuộc có gì, vì vậy hắn không thể dễ dàng từ bỏ, nhất định phải đi vào.
Chỉ nghe Tô Minh lên tiếng: “Đợi di tích thượng cổ mở ra, chúng ta đừng đi cùng nhau. Hai người đi chung một hướng, còn tôi sẽ tách ra đi riêng!”
Tô Minh nói vậy là vì hắn biết rõ người nhà Công Tôn chắc chắn sẽ tìm hắn báo thù. Một mình hắn, dù đánh không lại cũng có thể nhanh chóng chuồn lẹ. Một người thì dễ xoay xở hơn nhiều.
Nếu đi cùng Lâm Thương Hải và Lâm Vũ Phu, mọi chuyện sẽ khác, sẽ làm liên lụy đến cả hai người họ.
Lâm Vũ Phu và Lâm Thương Hải lập tức hiểu ý của Tô Minh. Cả hai không khỏi cảm động, đến lúc thế này rồi mà Tô Minh vẫn còn nghĩ cho sự an toàn của họ. Có thể thấy, nhân phẩm của Tô Minh tuyệt đối đáng tin cậy.
Sau một thoáng cảm động, Lâm Thương Hải thong thả nói: “Tô Minh huynh đệ, chúng tôi hiểu ý tốt của cậu, nhưng cậu đã lo xa rồi.”
“Ý anh là sao?”
“Sau khi tiến vào di tích thượng cổ, vị trí xuất hiện sẽ được phân phối ngẫu nhiên, giống như bốc thăm vậy, tính bất định rất lớn. Hơn nữa, mọi người đều sẽ bị tách ra chứ không ở cùng một chỗ.” Lâm Thương Hải lại tiết lộ một thông tin mà Tô Minh chưa biết.
Không phải là Lâm Thương Hải cố tình không nói, mà chủ yếu là vì có quá nhiều chuyện liên quan đến di tích thượng cổ, chỉ có thể nói những điều quan trọng nhất. Chuyện này, nếu không phải Tô Minh vừa nhắc tới, có lẽ chính Lâm Thương Hải cũng không nghĩ ra.
“Còn có chuyện này nữa à?”
Tô Minh sững sờ, rồi mắt hắn chợt sáng lên. Hắn đã hiểu ý của Lâm Thương Hải. Nói cách khác, sau khi vào di tích, mỗi người sẽ ở một nơi riêng biệt, chứ không phải tất cả mọi người đều tập trung tại một chỗ.
Theo như Tô Minh tưởng tượng ban đầu, hắn cứ ngỡ sẽ có một cánh cổng, mọi người đi qua đó là vào di tích và sẽ ở cùng nhau.
Ai ngờ lại khác hẳn. Mọi người sau khi tiến vào sẽ ở những vị trí ngẫu nhiên, hoàn toàn tách biệt, chẳng ai biết mình sẽ ở đâu, có khi còn chẳng gặp được ai.
Đối với Tô Minh mà nói, đây đúng là một tin tức cực tốt. Vì nếu như vậy, hắn sẽ không phải lo lắng nhiều nữa.
Dù vận khí có tệ đến mấy, đụng phải người nhà Công Tôn, thì cũng có khả năng chỉ gặp một người. Đến lúc đó ai giết ai, thật sự chưa biết chừng đâu.
“Ha ha, nhóc con nhà cậu gan cũng to thật, đến cả người của Công Tôn gia tộc cũng dám giết!”
Ngay lúc Tô Minh vừa thở phào nhẹ nhõm, một giọng nói đáng ghét đột nhiên vang lên khiến hắn phải nhíu mày.
Người nói là Âu Dương Sóc. Vừa nghe giọng tên này là Tô Minh đã thấy khó chịu, rõ ràng là gã này đang cười trên nỗi đau của người khác.
Vừa rồi động tĩnh bên này lớn như vậy, sao đám người nhà Âu Dương có thể không chú ý được chứ. Chỉ là bọn họ vẫn im lặng quan sát từ trong bóng tối, có vẻ như người nhà Âu Dương đều thích làm mấy trò này.
Sau khi hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra, đám người nhà Âu Dương bắt đầu hả hê. Tô Minh đắc tội với Công Tôn gia tộc hùng mạnh, bọn họ đương nhiên vui mừng. Còn có chuyện gì phấn khích hơn việc thấy Tô Minh gặp xui xẻo chứ?
Bị Âu Dương Sóc chế giễu, Tô Minh có chút bực mình. Chủ yếu là vì hắn nghĩ, một nhà Công Tôn đã đủ phiền phức rồi, lại không thể quên vẫn còn một nhà Âu Dương đang lăm le ở bên. Với kiểu làm việc âm hiểm của nhà Âu Dương, không biết chừng lại giở trò gì nữa.
“Muốn chết à?”
Tuy trong lòng bực bội, nhưng Tô Minh không hề biểu lộ ra mặt. Hắn đột nhiên quát lớn, vung tay lên làm bộ như sắp đánh tới.
Âu Dương Sóc bị dọa cho hết hồn, bất giác ôm đầu, dường như sợ bị Tô Minh đấm vào mặt. Đây hoàn toàn là một phản ứng theo bản năng.
Qua đó cũng có thể thấy Tô Minh trong lòng Âu Dương Sóc mạnh đến mức nào. Đối mặt với đòn tấn công của Tô Minh, gã này đến cả ý nghĩ phản kháng cũng không có.
“Làm gì căng thế, đùa với cậu chút thôi. Vào thời khắc mấu chốt này, sao tôi lại đánh cậu được chứ.” Tô Minh cười nói.
Hắn chỉ muốn dọa gã này một phen chứ không có ý định ra tay thật. Nếu làm hỏng việc vào di tích thượng cổ, nhiệm vụ của Tô Minh coi như thất bại.
Âu Dương Sóc hoàn hồn, sắc mặt có chút khó coi. Rõ ràng hắn cũng nhận ra mình đã bị Tô Minh chơi xỏ, mấu chốt là phản ứng vô thức vừa rồi của hắn quá mất mặt.
Thế là Âu Dương Sóc biến sắc, khó chịu nói: “Cậu cũng đừng đắc ý được bao lâu. Lát nữa vào di tích thượng cổ rồi, chúc cậu may mắn!”