Dùng chai nước suối để đựng rượu, trông đúng là có hơi kỳ cục, đã thế lại còn là chai nhựa, nhìn kiểu gì cũng ra vẻ hàng rẻ tiền.
Rượu thời nay, không đựng bằng pha lê thì cũng là đồ sứ, chai nào chai nấy trông sang chảnh hết nấc.
Nhưng vấn đề bây giờ không phải là chuyện đó, Lâm Vũ Phu rất bực bội nói: "Tô huynh, uống rượu ở đây có vẻ không hợp lý lắm, lỡ hỏng việc thì sao."
"Cậu đừng lảm nhảm nữa, mau uống rượu này đi, hớp vài ngụm rồi hẵng nói chuyện với tôi." Tô Minh lườm Lâm Vũ Phu một cái.
Trăm Quả Linh Tửu là thứ tốt, người thường có muốn uống cũng chẳng được, giờ miễn phí đưa cho hắn uống mà còn lằng nhằng.
Nhưng Tô Minh cũng không giải thích nhiều, đợi Lâm Vũ Phu uống một ngụm là tự khắc hiểu ngay.
Lâm Vũ Phu cũng không phải kiểu người lề mề, thấy Tô Minh đã nói vậy thì hắn cứ uống thôi. Thế là Lâm Vũ Phu mở nắp chai, ngửa cổ tu một hơi.
"Vãi chưởng, rượu gì đây, ngon dã man!"
Cái vị thuần hậu đặc trưng của rượu, cộng thêm hương thơm của đủ loại linh quả ẩn chứa bên trong, lập tức bùng nổ trong khoang miệng Lâm Vũ Phu, khiến hắn sướng rơn.
Lúc này hắn mới hiểu, hóa ra thứ Tô Minh cho mình uống không phải là rượu tầm thường, vị của nó ngon bá cháy.
Hơn nữa, một ngụm rượu vào bụng, Lâm Vũ Phu có thể cảm nhận rõ ràng nguyên khí trong cơ thể dồi dào hơn hẳn. Rượu này không chỉ ngon đơn thuần mà còn chứa cả nguyên khí.
Nói cách khác, uống loại rượu này có thể giúp cổ võ giả tu luyện, chuyện này đúng là pro quá rồi. Lâm Vũ Phu lúc này mới nhận ra, Tô Minh đã móc ra một món bảo bối cho hắn uống.
Dù vết thương của Lâm Vũ Phu vẫn chưa lành hẳn, nhưng sau khi uống một ngụm Trăm Quả Linh Tửu, hắn đã cảm thấy cơ thể khá hơn nhiều.
"Tô huynh, rượu của cậu là loại gì thế, ngon quá đi mất." Lâm Vũ Phu chép miệng một cái, vội vàng hỏi.
Trong lúc nói, Lâm Vũ Phu còn liếm cả môi, không nỡ để lãng phí giọt rượu nào. Nghe thì có vẻ hơi khoa trương, nhưng ai mà uống được thứ gì quý giá thì cũng có phản ứng như vậy thôi.
"Thứ này gọi là Trăm Quả Linh Tửu, là do ta tình cờ có được. Đây là rượu do Thiết Tí Bạch Viên tự tay ủ, chúng nó cho ta một ít, ta đoán có thể gọi là cực phẩm trong giới rượu." Tô Minh giải thích.
"Thế cũng được á?"
Lâm Vũ Phu ngớ người, lần đầu tiên nghe nói Linh thú tặng đồ cho con người, đúng là chuyện chưa từng thấy. Tô Minh xem ra cũng ngầu phết.
Tô Minh mỉm cười, nói: "Thôi, đừng nói nhảm nữa, mau uống hết chai rượu này đi, chúng ta còn phải lên đường."
Nhưng Lâm Vũ Phu lại không uống tiếp, hắn lắc đầu nói: "Không được, thứ này là đồ tốt, để ta uống một hơi hết sạch thì đúng là phung phí của trời. Tô huynh tự mình giữ lấy đi, ta uống một ngụm là đủ rồi."
Hóa ra Lâm Vũ Phu lại bắt đầu thấy tiếc. Dù sao thì Trăm Quả Linh Tửu này, chỉ cần uống một ngụm là biết ngay hàng xịn, phản ứng tự nhiên là đồ tốt thì rất khó kiếm, sao có thể uống tùy tiện được.
Tô Minh không nhịn được liền lật một cái liếc mắt, mở miệng nói ra: "Ngươi có thể hay không đừng ác tâm ta, ngươi đều uống một ngụm, phía trên này đã dính nước miếng của ngươi, ta giữ lại còn thế nào uống?"
Lâm Vũ Phu: "..."
Ngay sau đó Tô Minh nói tiếp: "Thôi, cậu mau uống đi, chỗ tôi muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, còn nhiều lắm, chút này có là gì."
"Còn nhiều lắm?"
Phản ứng đầu tiên của Lâm Vũ Phu đương nhiên là không tin, nghe vô lý quá, đồ tốt như vậy mà Tô Minh lại có rất nhiều?
Lâm Vũ Phu cảm thấy có được một chai nước suối như thế này đã là ngon lắm rồi.
"Sao, không tin tôi à?"
Tô Minh thấy ánh mắt của Lâm Vũ Phu thì không nhịn được nữa, lại lôi ra một chai nước suối khác, đổ nước bên trong đi rồi cũng rót đầy một chai Trăm Quả Linh Tửu, đoạn nói: "Đây, hai chúng ta cùng cạn."
Nắp chai còn chưa kịp đậy, hương thơm đặc trưng của Trăm Quả Linh Tửu lập tức lan tỏa, khiến Lâm Vũ Phu hiểu ngay chai này cũng chứa Trăm Quả Linh Tửu.
Đến nước này thì Lâm Vũ Phu phải tin thôi. Nhìn Tô Minh tùy tiện rót ra một chai, hắn cảm thấy thứ này Tô Minh đúng là có không ít thật.
May mà hắn không nhìn thấy được tình hình trong không gian hệ thống của Tô Minh, nếu không chắc bị dọa cho chết khiếp, bên trong toàn là rượu xếp san sát nhau.
Lâm Vũ Phu cũng không khách sáo với Tô Minh nữa, hai người mỗi người một chai, cứ thế tu ừng ực. Vừa uống vừa thấy đau lòng, đồ tốt như vậy mà chỉ mấy ngụm là hết.
Tóm lại, tâm trạng của Lâm Vũ Phu bây giờ chính là vừa đau đớn vừa sung sướng.
"Giờ chúng ta đi thôi, đừng lãng phí thời gian ở đây nữa." Cất chai nước suối đi, Tô Minh lên tiếng.
Lâm Vũ Phu cũng đứng dậy, nói: "Tô huynh, hai chúng ta đến Lạc Thần Điện đi, ta đoán chắc Hải ca cũng đang đi về hướng đó."
"Cậu cũng biết Lạc Thần Điện???"
Lần này thì Tô Minh thật sự bị sốc, hắn nhìn Lâm Vũ Phu với vẻ mặt không thể tin nổi. Sao hắn lại biết Lạc Thần Điện? Điều này khiến Tô Minh cực kỳ hoang mang.
Phải biết rằng Tô Minh có được thông tin mật từ Thái Thản Cự Viên mới biết chuyện này, nhưng tại sao Lâm Vũ Phu cũng biết, lẽ nào hắn cũng nhận được tin mật từ đâu đó?
"Cái gì mà tôi cũng biết, đương nhiên là tôi biết rồi. Hầu hết những người vào thượng cổ di tích đều biết, đa số đồ tốt đều ở trong Lạc Thần Điện."
Lâm Vũ Phu giải thích: "Trước đây trong gia tộc có tiền bối từng vào thượng cổ di tích, đây đều là do họ kể lại."
Tô Minh lập tức hiểu ra, thảo nào đám người Lâm Vũ Phu lại biết. Thượng cổ di tích này không phải chỉ mở một lần, mà không biết đã mở bao nhiêu lần rồi.
Những người từng vào trước đây chắc chắn đã có kinh nghiệm, sau khi trở về kể lại thì những người khác tự nhiên cũng biết chuyện về Lạc Thần Điện.
Nói trắng ra, chắc chỉ có mình Tô Minh là không biết từ trước. Tô Minh thầm kêu trong lòng một tiếng "đúng là bị hố", còn tưởng mình nhận được tin tức nội bộ độc quyền từ Thái Thản Cự Viên, ai dè thông tin này lại là hàng đại trà.
Đương nhiên cũng không thể trách Thái Thản Cự Viên được, vì nó đâu biết những chuyện này. Ít nhất thì nó cũng có lòng tốt, nói cho Tô Minh tin tức quan trọng đó.
Nếu người của các gia tộc cổ võ gần như đều biết, vậy thì chuyện này khá thú vị đây. Nói cách khác, tuy bây giờ mọi người đang phân tán, nhưng tất cả đều sẽ hướng về Lạc Thần Điện.
Mọi người chắc chắn sẽ gặp nhau ở Lạc Thần Điện, đến lúc đó chắc sẽ náo nhiệt lắm đây.