Bên trong Lạc Thần Điện, không khí nhất thời chìm vào tĩnh lặng, không một ai dám hó hé với Tô Minh, kể cả ba kẻ khí thế hung hăng ban nãy.
Bọn họ bị đánh cho tơi tả, đến bây giờ trong mắt Công Tôn Lăng Mộc và Liễu Như Phi vẫn còn ngập tràn vẻ kinh hãi. Bọn họ hoàn toàn không thể tin nổi một kẻ chỉ mới ở Nhập Vi Cảnh trung kỳ lại có thể tung ra chiêu thức khủng khiếp đến vậy.
Chuyện này đã đi ngược lại quy luật của thế giới cổ võ. Thế giới quan mà họ vất vả xây dựng suốt hơn hai mươi năm đã bị Tô Minh đập tan trong nháy mắt, tàn nhẫn vô cùng.
Dĩ nhiên là họ chẳng dám lên gây sự với Tô Minh nữa. Chiêu đầu tiên của hắn đã bá đạo như vậy, tạo ra một áp lực tâm lý vô hình cho tất cả mọi người, ai mà biết hắn còn giở trò gì nữa.
Không những không dám gây sự, họ còn sợ Tô Minh sẽ chủ động tìm đến mình, lúc đó có giữ được mạng hay không cũng khó nói.
Thực ra Tô Minh cũng muốn nhân cơ hội này giết quách bọn họ đi cho rồi, nhưng khổ nỗi bây giờ hắn cũng chỉ là con hổ giấy, chẳng còn chút sức chiến đấu nào.
Hơn nữa, đại chiêu của Cự Ma đã được hắn dùng mấy ngày trước để hút chết tên thuộc hạ nhà họ Liễu, giờ đang trong thời gian hồi chiêu, chắc chắn không thể sử dụng ngay được.
Tóm lại một câu, Tô Minh đã hết cách với đám người này, mà đám người này cũng chẳng dám động đến Tô Minh. Tất cả đều đang diễn, chỉ là không ai nhận ra mà thôi.
"Ầm ầm!"
Thấy không ai lên tiếng, Tô Minh định làm màu thêm chút nữa rồi dẫn hai người nhà họ Lâm rời đi. Nhưng đúng lúc này, cả đại điện đột nhiên rung chuyển dữ dội.
Cảm giác như một trận động đất kinh hoàng vừa ập đến, cả Lạc Thần Điện rung lắc dữ dội, khiến người ta đứng cũng không vững.
"Có chuyện gì vậy?"
Một người lên tiếng hỏi, nhưng ngay lúc đó, đồng tử của Tô Minh bỗng co rụt lại.
Bởi vì khi ngẩng đầu lên, hắn phát hiện trên đỉnh Lạc Thần Điện đã xuất hiện những vết nứt khổng lồ, trông như sắp sụp đổ.
Tô Minh vội vàng hét lớn với Lâm Vũ Phu và Lâm Thương Hải: "Thu Huyền Lôi Kỳ Lân lại, mau chạy đi!"
Những người khác cũng nhận ra điều bất thường. Lạc Thần Điện sắp sập, tình huống này thật sự quá đáng sợ.
Chẳng còn thời gian để tìm hiểu nguyên nhân là gì, không ai dám nán lại đây nữa. Nếu còn ở lại, chỉ có một con đường chết.
Sau khi hoàn hồn, tất cả mọi người lập tức lao ra ngoài. Ba tên bị thương kia cũng chưa mất khả năng di chuyển, vội vàng vận sức, liều mạng chạy thục mạng.
Tô Minh cũng vận dụng chút nguyên khí ít ỏi còn lại trong cơ thể, bắt đầu cắm đầu chạy. Thấy tình trạng của Lâm Thương Hải và Lâm Vũ Phu không ổn, hắn dứt khoát dùng Trị Liệu Thuật chữa thương cho cả hai.
"Rầm!"
Mới chạy được vài bước, nơi mà bọn họ vừa tìm kiếm chân nguyên linh dịch đã ầm ầm sụp đổ, bị một đống đá vụn chôn vùi.
Trong phút chốc, đám người càng thêm hoảng loạn, điên cuồng chạy ra ngoài, dốc toàn bộ tốc độ. Nếu chạy chậm một chút mà bị chôn vùi dưới thần điện sụp đổ, họ chỉ có thể yên nghỉ cùng Lạc Thần Điện mà thôi.
Tính mạng vô cùng quý giá, rất nhiều người ở đây còn là niềm hy vọng của gia tộc, không ai muốn mất mạng vào lúc này.
Cả đám chạy như điên, cũng may họ đều là cổ võ giả, chứ nếu là người thường thì chắc đã toi mạng rồi.
"Phù!"
May mắn là tất cả đã chạy thoát khỏi Lạc Thần Điện. Ngôi đền không sụp đổ ngay lập tức nên đã cho mọi người một khoảng thời gian để thoát thân.
Ra khỏi Lạc Thần Điện, mọi người tìm đến một vị trí an toàn rồi quay đầu nhìn lại. Lạc Thần Điện đã không còn tồn tại, ai nấy đều chấn động trong lòng.
Thượng Cổ Di Tích đã mở không biết bao nhiêu lần, Lạc Thần Điện luôn là nơi phải đến, nhưng chưa bao giờ nghe nói nó có thể sụp đổ. Trời mới biết đã có chuyện gì xảy ra.
Vấn đề là, sau khi vào Lạc Thần Điện, họ còn chưa kịp tìm kiếm bảo vật nào khác, chỉ mới đi tìm chân nguyên linh dịch mà thôi. Ai ngờ nó lại sập, khiến họ mất luôn tư cách vào lại Lạc Thần Điện. Lần này lỗ to rồi.
"Gàoooo!"
Một tiếng gầm giận dữ vang lên từ bên dưới Lạc Thần Điện. Nghe thấy âm thanh này, Tô Minh lập tức giật mình, sao mà nghe quen tai thế nhỉ, hình như là tiếng gầm của Hắc Ám Cự Long.
Đúng lúc này, Tô Minh cảm thấy mặt đất dưới chân rung lên, sau đó đống phế tích chuyển động, đá vụn bỗng bay tứ tung lên trời, một con Phi Long khổng lồ chui ra từ lòng đất.
"Toang rồi..."
Nhìn thấy bóng dáng này, Tô Minh lập tức có một dự cảm chẳng lành. Quả nhiên là con Hắc Ám Cự Long đó đã đuổi theo.
Tô Minh có thể đoán được, chắc là chuyện mình làm đã bại lộ, Hắc Ám Cự Long mò ra đây để tìm hắn tính sổ.
"Má ơi, con quái gì đây?"
"Rồng, là rồng kìa!"
"Thật sự có rồng sao, mình đang nhìn thấy cái gì thế này?"
...
Ngoại trừ Tô Minh, không ai là không kinh hãi tột độ. Dù sao thì hắn cũng đã gặp nó rồi, thậm chí còn làm chuyện xấu ngay dưới mí mắt của Hắc Ám Cự Long.
Còn những người khác thì đây là lần đầu tiên nhìn thấy, phải gọi là sốc tận óc. Đây chính là rồng đó, thứ chỉ có trong thần thoại truyền thuyết, vậy mà lại xuất hiện sờ sờ trước mắt.
"Lũ con người các ngươi, rốt cuộc kẻ nào đã động vào bảo bối của ta?" Hắc Ám Cự Long cũng có thể nói tiếng người, giọng nói hùng hồn vang vọng giữa không trung.
Trong lúc nói, đôi mắt khổng lồ của nó quét một vòng, ánh mắt tràn đầy sát khí, như thể muốn ăn tươi nuốt sống người ta.
Dám cả gan lấy đi cả một hồ chân nguyên linh dịch ngay dưới mũi nó, đây không chỉ là chuyện mất đồ, mà còn khiến Hắc Ám Cự Long cảm thấy mất hết cả mặt mũi.
Nếu để nó bắt được kẻ nào, chắc chắn sẽ bị xé xác ăn tươi.
"Bảo bối gì?"
Nhiều người ngẩn ra, hoàn toàn không hiểu con Hắc Ám Cự Long này đang nói gì, ai nấy đều ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì.
Chỉ có mình Tô Minh là trong lòng biết rõ nó đang nói gì, vì chính hắn là thủ phạm mà. Có lẽ trong số những người ở đây, chỉ mình hắn hiểu rõ.
Nhưng Tô Minh không ngốc đến mức tự nhận. Nếu thừa nhận, chẳng khác nào tự đẩy mình vào chỗ chết, Hắc Ám Cự Long có thể sẽ giết hắn ngay lập tức.
Dù sao thì con rồng này cũng không biết thủ phạm là ai, ở đây lại đông người như vậy, Tô Minh cứ trà trộn vào đục nước béo cò là được. Đứng ra thừa nhận là một chuyện cực kỳ ngu ngốc.
"Không thừa nhận, phải không?"
Thấy không ai lên tiếng, trong mắt Hắc Ám Cự Long bùng lên ngọn lửa giận dữ. Ngay lúc đó, nó gầm lên: "Không thừa nhận cũng không sao. Tất cả các ngươi đều phải chết!"