"Hệ thống có lương tâm đột xuất à?"
Đây là suy nghĩ đầu tiên của Tô Minh. Cái hệ thống chuyên chơi khăm hắn bỗng dưng lại thay đổi chiêu trò, có vẻ khác hẳn so với trước đây.
Theo dự đoán của Tô Minh, việc hệ thống giao nhiệm vụ cũng không có gì lạ, hắn cứ ngỡ hệ thống sẽ bắt mình phải chữa khỏi cho “người bí ẩn” mà Lăng lão nhắc tới thì mới được tính là hoàn thành nhiệm vụ.
Ai ngờ nhiệm vụ lần này chỉ yêu cầu Tô Minh đến kinh thành, ra tay chữa trị cho “người bí ẩn”, bất kể có chữa khỏi hay không, cuối cùng vẫn sẽ thưởng điểm tích lũy cho hắn.
Hơn nữa phần thưởng cũng không hề ít, tận 90 điểm tích lũy lận. Đối với Tô Minh mà nói, đây đã là một con số rất đáng kể rồi.
Thế này mà còn không đồng ý sao được, chắc chắn phải nhận lời ngay. Chỉ cần đi một chuyến đến kinh thành là 90 điểm tích lũy sẽ về tay, trừ khi Tô Minh bị ngốc, nếu không thì nhiệm vụ này hoàn toàn là dễ như trở bàn tay.
Thực tế, cho dù hệ thống không giao nhiệm vụ này, thì với việc Lăng lão đã đích thân đến mời, Tô Minh cũng không thể không nể mặt ông, nên kết quả là vẫn sẽ đi.
Thấy Tô Minh ngây người không nói gì, Lăng lão cứ ngỡ hắn đang suy tính chuyện gì, nào biết hắn chỉ đang xem nhiệm vụ. Vì vậy, ông cũng không lên tiếng làm phiền.
Nhưng thấy Tô Minh cứ im lặng mãi, Lăng lão cũng thấy hơi sốt ruột, bèn lên tiếng hỏi: "Tô Minh, cháu suy nghĩ thế nào rồi?"
"A?"
Tô Minh lúc này mới sực tỉnh, hóa ra mấy người này đang đợi mình suy nghĩ à. Hắn vội vàng cười nói: "Lăng lão, ngài khách sáo quá rồi, còn phải suy nghĩ gì nữa ạ. Lão nhân gia ngài đã đích thân đến đây, cháu không đồng ý sao được."
Nghe Tô Minh nhận lời, lại còn rất nể mặt mình, Lăng lão không khỏi bật cười, rồi cố tình cười mắng: "Thằng nhóc thối nhà cậu, nói kiểu đó người khác lại tưởng ta ép cậu đi đấy."
Tô Minh cũng cười theo, sau đó nói: "Nhưng cháu phải nói trước với ngài một tiếng, đi chữa bệnh thì được, nhưng cháu không thể đảm bảo chắc chắn sẽ chữa khỏi."
"Cháu chỉ có thể nói là sẽ cố gắng hết sức, nếu như không chữa được..." Tô Minh rào trước với Lăng lão một câu.
Để phòng họ thực sự coi mình là vạn năng, Tô Minh mỗi khi chữa bệnh cho ai đều rất ít khi nói trước rằng mình chắc chắn 100% có thể chữa khỏi, trừ những lúc cần ra vẻ.
Dù sao thì chuyện gì cũng nên chừa cho mình một đường lui, chắc chắn không sai. Nghe Lăng lão nói nghiêm trọng như vậy, e rằng tình hình của vị nhân sĩ bí ẩn kia không mấy lạc quan, lỡ như kỹ năng trị liệu không có tác dụng nhiều, thì Tô Minh đúng là khó xử thật.
Hơn nữa, trong lòng Tô Minh mơ hồ có một dự cảm, chuyến đi kinh thành lần này, hắn chưa chắc đã có thể chữa khỏi bệnh, nếu không thì nhiệm vụ mà hệ thống đưa ra đã không thay đổi như vậy, xem ra là rất khó khăn.
Lăng lão gật đầu, nói: "Yên tâm đi, điều này ta biết. Dù sao cháu còn chưa biết tình hình cụ thể thế nào, làm sao dám nói chắc chắn chữa khỏi được."
"Không đúng đâu ông nội, lúc trước ông gọi điện về nhà đâu có nói vậy."
Lăng Tử Mạch đang đứng bên cạnh đột nhiên lên tiếng, không chút nể nang vạch trần Lăng lão: "Cháu nghe ông nói điện thoại bảo là, có Tô thần y ở Ninh Thành đến, nhất định có thể chữa khỏi, ông còn đảm bảo nữa cơ."
"..."
Câu nói của Lăng Tử Mạch khiến cả Lăng lão và Tô Minh đều cạn lời. Lăng lão thì á khẩu vì Lăng Tử Mạch quá thẳng thắn, bán đứng ông ngay tắp lự, đúng là cháu gái ruột có khác, khuỷu tay đã bắt đầu hướng ra ngoài rồi.
Còn Tô Minh thì bó tay vì không ngờ Lăng lão lại đi bán đứng mình, nói rằng chỉ cần Tô Minh ra tay là chắc chắn chữa khỏi. Cú tâng bốc này khiến Tô Minh có chút trở tay không kịp, lần đầu tiên cảm nhận được việc bị người khác thổi phồng hóa ra cũng là một chuyện rất phiền não.
"Khụ khụ..."
Bị chính cháu gái ruột vạch trần, Lăng lão không khỏi đỏ mặt, ho khan hai tiếng đầy ngượng ngùng rồi nói: "Tô Minh, thật ra lần này là ta đề cử cháu đi chữa bệnh."
"Nhưng vì người mà ta nói với cháu có thân phận rất đặc thù, thuộc dạng người hoạt động trong bóng tối, nên người bình thường không thể tiếp cận được ông ấy. Ngay cả ta muốn đến thăm cũng phải cần một vài thủ tục."
Lời của Lăng lão khiến Tô Minh cũng sững sờ, không ngờ mọi chuyện lại phức tạp đến vậy. Người khác khó tiếp cận thì Tô Minh có thể hiểu, dù sao cũng là người có thân phận đặc thù.
Nhưng đến cả người có cấp bậc như Lăng lão mà muốn đến thăm cũng phải làm thủ tục, vậy thì chứng tỏ chuyện này thật sự không đơn giản. Có lẽ việc để Tô Minh ra tay cũng gặp vô vàn khó khăn, Tô Minh đại khái đã hiểu được ý của Lăng lão.
Lăng lão nói tiếp: "Thế nên cháu cũng có thể đoán được, việc đề cử cháu đến chữa bệnh khó khăn đến mức nào. Mấy hôm trước gọi điện cho cháu, chuyện này vẫn chưa được quyết định đâu, ta phải mất mấy ngày mới giải quyết xong."
"Tất nhiên là phải thổi phồng cháu lên một chút, nếu không thì người ta sao có thể đồng ý chứ." Lúc này, vẻ mặt Lăng lão trông đầy gian xảo, nhìn qua lại có chút giống Lưu lão.
Nhưng nghĩ lại cũng có thể hiểu được, hai người họ ở bên nhau nhiều năm như vậy, chắc chắn sẽ ảnh hưởng lẫn nhau.
Lăng lão liếc nhìn Tô Minh, nói thêm: "Nhưng cháu cũng đừng áp lực quá, nếu thật sự không chữa được thì cứ cố hết sức là được rồi. Có ta ở đây, không ai dám làm gì cháu đâu."
Tô Minh gật đầu, thực ra áp lực thì cũng không đến nỗi, dù sao hắn cũng không lo việc chữa không khỏi bệnh mà có người tìm mình gây sự, như vậy thì quá vô lý.
"Vậy cháu về chuẩn bị đi, ngày mai nghỉ ngơi một ngày, ngày kia chúng ta sẽ xuất phát đến kinh thành!" Lăng lão nói.
"Không cần đâu ạ."
Tô Minh không thể đợi đến ngày kia được: "Cứ đi vào ngày mai đi, càng nhanh càng tốt, dù sao đi máy bay đến kinh thành cũng nhanh thôi."
Nhiệm vụ chỉ cho Tô Minh ba ngày, không thể trì hoãn quá lâu. Nếu ngày kia mới đi, có khi đến nơi còn chưa gặp được người, như vậy là mất toi hai ngày, Tô Minh không có nhiều thời gian để lãng phí như vậy.
Lăng lão đương nhiên không có ý kiến, có thể đưa Tô Minh đến kinh thành sớm ngày nào hay ngày đó, thế là ông nói: "Vậy được, mai lên đường luôn. Ta đi máy bay tư nhân đến, mai muốn đi lúc nào cũng được."
"Thôi không nói chuyện này nữa, mau ăn cơm thôi!" Tô Minh nói.
Tối về đến nhà, Tô Minh báo với Tô Khải Sơn một tiếng là ngày mai mình phải đi kinh thành, khiến Tô Khải Sơn rất lo lắng, cứ ngỡ Tô Minh lại định đi làm chuyện gì.
Tô Minh giải thích rằng chỉ là có chút việc, đến chỗ một người bạn, Tô Khải Sơn lúc này mới thôi không hỏi nữa, chỉ dặn dò Tô Minh phải cẩn thận như mọi khi.
Về phòng mình, hắn soạn vài bộ quần áo để thay giặt, cùng một số vật dụng cần thiết khi ra ngoài, rồi cất vào không gian hệ thống.
Nhìn lại không gian hệ thống, bên trong đã chứa đầy ắp, trông có cảm giác như được mùa bội thu.
Chủ yếu là Trăm Quả Linh Tửu và Chân Nguyên Linh Dịch, hai món đồ quý giá này Tô Minh có rất nhiều.
Liếc nhìn Chân Nguyên Linh Dịch, Tô Minh suýt nữa thì quên mất món đồ này. Hắn thầm nghĩ, hay là uống một giọt thử xem sao?