Mừng rỡ như điên!
Đây chính là miêu tả chân thực nhất về biểu cảm của Long Thần lúc này, chỉ một cụm từ là đủ để hình dung chính xác.
Long Thần quả thật vô cùng kinh ngạc. Tay của ông đã không thể cử động từ lâu. Đó là lý do vì sao gần một năm nay, ông luôn phải cần người khác chăm sóc, nếu không thì đến cả sinh hoạt cá nhân cũng không thể tự lo liệu.
Đặc biệt là những lúc đi vệ sinh cũng phải có người lo, tuy rằng có rất nhiều người tình nguyện phục vụ ông, nhưng bản thân Long Thần lại không tài nào chấp nhận nổi.
Năm đó ông dù gì cũng là một nhân vật máu mặt, vậy mà bây giờ lại sa sút đến mức này, thậm chí đã từng nghĩ đến chuyện kết liễu cho xong.
Cánh tay vẫn còn nhúc nhích được một chút, đây là một trong số ít những bộ phận trên người ông còn cử động được, nhưng bàn tay thì hoàn toàn không thể. Long Thần đã dần quen với cuộc sống mà bản thân chẳng làm được gì cả.
Nhưng bây giờ, tay ông vậy mà lại cử động được thật! Long Thần giơ tay lên vẫy vẫy hai lần. Mặc dù động tác trông vẫn còn cứng ngắc và rất chậm, nhưng chắc chắn là đã cử động được. Cảm giác tê rần trên đầu ngón tay mách bảo Long Thần rằng đây không phải là mơ.
"Ha ha ha!"
Gã Long Thần này bật ra tràng cười ngông cuồng đặc trưng, sau đó nói: "Tay của ta cử động được rồi, tay của ta vậy mà lại cử động được rồi!"
Lúc này, Long Thần vui như một đứa trẻ ba bốn tuổi, trông trẻ ra hẳn.
Gã trai có ánh mắt lạnh lùng kia vốn đã không nhịn được mà định ra tay với Tô Minh vì lúc nãy cậu đã bất kính với Long Thần. Nhưng ngay lúc định động thủ thì tay của Long Thần đột nhiên cử động được, lập tức thu hút sự chú ý của hắn.
Tất cả mọi người đều lộ vẻ vui mừng khôn xiết. Rõ ràng việc trị liệu của Tô Minh vừa rồi đã có hiệu quả.
Tô Minh cũng mỉm cười, may mà nửa ngày mệt mỏi không uổng công. Ít nhất thì tay và cánh tay của lão già này đã hồi phục khá tốt, các bộ phận khác trên cơ thể chắc cũng sẽ có chuyển biến.
Nhưng muốn hồi phục hoàn toàn thì không thực tế, vẫn còn một chặng đường dài phía trước.
Đừng nhìn bây giờ tay ông ta đã cử động được, thực tế Tô Minh biết rõ hơn ai hết, nó vẫn còn rất yếu, chắc chỉ cử động vài cái là lại hết sức ngay.
Nhưng điều này không thể ảnh hưởng đến tâm trạng của Long Thần. Tình trạng này đã kéo dài gần một năm, mỗi ngày đều khiến ông sống không bằng chết, giờ thì tốt rồi, ít nhất cũng cho ông thấy được hy vọng hồi phục.
"Lão Long, tay ông bạn cử động được rồi kìa, hiệu quả rõ rệt vãi! Vụ cá cược lúc nãy đừng có quên nhé, mau lôi bình rượu rắn lục quý hóa của ông ra đây, hôm nay tôi phải xách về mới được!" Lăng lão ở bên cạnh lập tức kích động.
Ông biết Tô Minh chắc chắn sẽ không làm mình thất vọng, quả nhiên tin tưởng Tô Minh là không sai mà, lập tức đã được như ý. Bình rượu rắn lục quý của Long Thần đã khiến ông thèm nhỏ dãi từ lâu rồi.
Sắc mặt Long Thần đột nhiên biến đổi, nhận ra có gì đó không ổn. Nếu Lăng lão không nhắc, ông cũng quên béng mất chuyện này, tâm trạng vui vẻ lập tức vơi đi quá nửa.
Chỉ nghe Long Thần nói: "Ông mù quáng kích động cái gì? Tôi đã khỏi hẳn đâu, mới có chút hiệu quả thôi mà, chưa khỏi hẳn thì tại sao tôi phải đưa cho ông?"
"Ái chà, ông bạn già định chơi lầy với tôi đấy à?"
Lăng lão lập tức trừng mắt, ra vẻ thề không bỏ qua: "Ông đừng có hòng chơi xấu với tôi. Lúc nãy tôi đã nói rất rõ với ông rồi, chỉ cần có hiệu quả là ông phải đưa rượu cho tôi."
"Ông không được chơi xấu đâu đấy, dù sao cũng là nhân vật có máu mặt, chẳng lẽ ông định vì một bình rượu mà chơi xấu, để mọi người khinh bỉ hay sao? Tôi nghĩ thế thì không hay ho lắm đâu nhỉ?" Lăng lão nói tiếp.
Bị tấn công dồn dập, Long Thần làm sao nói lại Lăng lão được, ông nói một câu thì Lăng lão đáp lại mười câu, hoàn toàn không phải đối thủ.
Chẳng còn tâm trạng đâu mà đôi co với Lăng lão nữa, Long Thần đành bất lực nói: "Thôi được rồi, được rồi, tôi đưa cho ông là được chứ gì, lát nữa lúc ông về thì lấy."
"Chốt đơn! Tôi cảnh cáo ông đừng có mà nuốt lời với tôi đấy nhé," Lăng lão vẫn chưa yên tâm dặn thêm một câu.
Sau khi hai ông già thảo luận xong, Long Thần quay sang nhìn Tô Minh, nói: "Tô thần y, cậu đúng là lợi hại thật, lúc trước là tôi có mắt không tròng."
Mới hơn một tiếng đồng hồ mà đã khiến tay ông cử động được, rõ ràng là quá pro rồi.
Mới vừa nãy còn gọi Tô Minh là "thằng nhóc", bây giờ đã đổi thành "Tô thần y", sự thay đổi trong cách xưng hô đã thể hiện sự công nhận của Long Thần dành cho Tô Minh.
"Tô thần y, bệnh này của tôi đã hồi phục đến đâu rồi, cậu thấy khoảng bao lâu nữa thì chữa khỏi được?" Long Thần hỏi.
Tô Minh lúc này đã hồi phục lại một chút, bèn nói: "Tôi cũng không giấu gì ông, tình hình của ông rất tệ. Vừa rồi tôi đã phải dùng rất nhiều sức mới giúp ông hồi phục được một chút thôi. Muốn hồi phục hoàn toàn, e là phải mất một thời gian rất dài."
"Vậy thì phiền Tô thần y ở lại chỗ tôi một thời gian, giúp tôi hồi phục lại cơ thể." Long Thần muốn chắp tay cảm ơn Tô Minh, nhưng vừa giơ tay lên đã thấy hơi đuối sức, đối với ông đây cũng là một động tác khó khăn.
Nhưng Tô Minh nghe xong câu này, sắc mặt bất giác biến đổi, rồi nói ngay: "Ai nói với ông là tôi sẽ ở lại? Tôi không ở lại kinh thành được lâu đâu."
"Cái gì?"
Long Thần cũng sững sờ, ông cứ tưởng Tô Minh đến là để giúp ông chữa khỏi bệnh hoàn toàn rồi mới đi chứ.
Trong khi đó, Tô Minh lại nghĩ mình đến giúp một lần hết sức là đã ổn lắm rồi. Bắt Tô Minh ở lại đây chữa bệnh cho ông ta mãi thì đúng là chuyện đùa.
Gã trai có ánh mắt lạnh lùng kia lại lên tiếng một cách lạnh lẽo: "Được chữa bệnh cho Long Thần là vinh hạnh của cậu. Nếu cậu nhất quyết muốn đi, vậy thì xin lỗi, tôi chỉ đành cưỡng ép giữ cậu lại thôi."
"Ha ha!"
Tô Minh bật cười. Hắn thầm nghĩ gã này đang tấu hài chắc, lại dám mở miệng uy hiếp mình. Điều này khiến Tô Minh cực kỳ khó chịu.
Tính cách của Tô Minh điển hình là ăn mềm không ăn cứng. Nếu nói chuyện tử tế với hắn thì còn được, chứ dùng thái độ ngang ngược thì Tô Minh đếch thèm quan tâm.
Thế là Tô Minh cũng đứng thẳng dậy, khí thế mạnh mẽ đột nhiên tỏa ra từ người hắn, nói: "Vậy thì ông giữ tôi lại xem nào. Chân mọc trên người tôi, tôi thích đi thì đi."
Thấy xung đột sắp bùng nổ, Long Thần ở phía sau đột nhiên quát: "Mày làm gì đấy, lùi lại cho tao!"
"Tô thần y, thật sự xin lỗi, có lẽ vừa rồi là tôi hiểu lầm. Cậu có việc thì tôi đương nhiên sẽ không cản, nhưng vẫn mong cậu có thể giúp tôi điều trị thêm một chút, hay là ở lại thêm vài ngày nữa được không?" Long Thần rõ ràng không phải kiểu người không nói lý lẽ.
Sắc mặt Tô Minh dịu đi một chút, cũng nói rõ: "Long Thần, nói thật với ông, lúc nãy chữa bệnh cho ông, tôi đã dốc toàn lực rồi."