Virtus's Reader
LMHT Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Chương 1640: CHƯƠNG 1637: LẠI CHUNG MỘT KÝ TÚC XÁ

Nhìn biểu cảm trên mặt cô nàng váy trắng, rõ ràng là đã coi Tô Minh thuộc loại người chuyên đi sàm sỡ con gái nhà lành, nên lúc nói chuyện không cho Tô Minh chút mặt mũi nào, chỉ thiếu nước chỉ thẳng vào mặt cậu mà chửi.

Dù sao thì nhan sắc của cô ta cũng thuộc hàng top, từ nhỏ đến lớn chẳng bao giờ thiếu người theo đuổi với đủ mọi loại thủ đoạn, dĩ nhiên cũng có vài kẻ quấy rối.

Điều đó dần dà cũng nuôi dưỡng cho cô ta cái tính cách tiểu thư, cho rằng Tô Minh là một tên lưu manh nên nói thẳng toẹt ra, chẳng kiêng nể gì.

"Chậc..."

Tô Minh hơi bực mình, cậu vốn dĩ chẳng hề quấy rối cô ta, chỉ là va nhẹ một cái thôi, còn chưa chạm vào đâu sất, thế mà đã bị chỉ vào mặt mắng xối xả, đúng là không phân biệt phải trái trắng đen gì cả.

Mà nói đi cũng phải nói lại, kể cả Tô Minh có muốn giở trò thật đi nữa thì cũng chẳng chọn cô ta. Cứ làm như cậu chưa từng thấy gái đẹp bao giờ không bằng, mấy cô gái quanh cậu mà lôi đại một người ra cũng đủ sức dìm hàng cô nàng váy trắng này trong một nốt nhạc.

Tiếng ồn ào này khiến tất cả mọi người trong văn phòng đều ngoái lại nhìn, ai nấy đều tò mò không biết đã có chuyện gì xảy ra.

Nơi này khá đông người, sau này mọi người đều là bạn học cả, Tô Minh cũng không muốn làm mọi chuyện trở nên quá khó coi nên đành nén giận, nói: "Tôi giải thích lại lần nữa, vừa rồi tôi không cố ý. Nếu cô cứ nhất quyết muốn vu khống tôi thì tôi cũng đành chịu."

"Tôi có thể chứng minh, vừa rồi không biết ai ở đằng sau đẩy một cái, sau đó tôi lỡ đẩy trúng anh ấy, nếu không thì anh ấy cũng chẳng va vào người cô đâu." Gã mập mập đứng sau lưng Tô Minh lên tiếng.

Cậu chàng này cũng có lương tâm phết, nói trắng ra thì vừa rồi cả cậu ta và Tô Minh đều là bị vạ lây, chính cậu ta đã đẩy Tô Minh về phía trước, dù cũng chỉ là vô ý.

Nhưng thấy Tô Minh bị người ta mắng, gã mập này trong lòng cũng thấy hơi áy náy nên mới mở miệng giải thích giúp Tô Minh.

Điều này làm Tô Minh cảm thấy dễ chịu hơn một chút, ít nhất không phải ai cũng là người vô lý. Tố chất của sinh viên đại học vẫn còn đó, ít nhất cậu bạn mập phía sau này còn biết giải thích giúp mình.

Nhưng cô nàng váy trắng lại tỏ vẻ mặt cực kỳ khó chịu, dường như không hề tin lời Tô Minh và cậu bạn mập, liền quát: "Anh xía vào làm gì."

"Ai biết hai người có phải cùng một giuộc không, đúng là đáng ghét. Mấy cái sáo lộ này của đám con trai các người, tôi thấy nhiều rồi." Cô nàng váy trắng trưng ra vẻ mặt cay nghiệt.

Vẻ mặt này khiến Tô Minh nhận ra một điều, phụ nữ đúng là không thể chỉ nhìn mặt, tâm hồn đẹp vẫn quan trọng hơn.

Như cô nàng váy trắng này, tuy ngoại hình đúng là không tệ, nhưng lại quá vô lý, lại còn mang một thân cảm giác thượng đẳng, cứ như thể cô ta đẹp thì tất cả đàn ông trên đời đều muốn sàm sỡ cô ta vậy.

Cô ta nào biết trên đời này, con gái giỏi giang xinh đẹp hơn cô ta nhiều không đếm xuể, và thật không may là những người con gái Tô Minh thường tiếp xúc đều chẳng hề kém cạnh cô ta. Đúng là kỳ hoa gì cũng có.

Những người trong phòng cuối cùng cũng lờ mờ hiểu ra chuyện gì đang xảy ra, hóa ra là cô nàng xinh đẹp này cảm thấy có người sàm sỡ mình.

"Không đùa chứ, ngày đầu khai giảng đã gặp chuyện nóng hổi thế này rồi à?"

"Ông anh kia trông cũng đàng hoàng phết, không ngờ gan to vậy nhỉ, dám ra tay ngay trước mặt mọi người luôn."

"Cái này là cậu không hiểu rồi, chính chỗ đông người mới dễ thừa cơ hành động chứ, ví như mấy trò dê xồm ấy, chẳng phải trên xe buýt, tàu điện ngầm là nhiều nhất sao? Rất nhiều tên lưu manh chính là vin vào cớ con gái ngại không dám lên tiếng ở chỗ đông người nên mới được đà lấn tới."

"Chắc không đâu, tôi thấy anh chàng này đẹp trai mà, không đến mức làm chuyện đó đâu, hơn nữa vừa rồi cũng có người nói là do vô tình bị đẩy mà."

"Đúng vậy, đông người thế này, tôi không tin anh ta gan to đến thế, chắc chỉ là hiểu lầm thôi."

"Dù sao thì tôi vẫn tin cô gái xinh đẹp kia, trông xinh thế cơ mà, khó tránh khỏi có kẻ to gan, nhìn thấy không kiềm chế được tay mình."

"..."

Trong chốc lát, không ít người đã bắt đầu bàn tán xôn xao. Ngày đầu tiên đi học đã gặp phải chuyện này, quả thật là đặc sắc, có người ủng hộ Tô Minh, cũng có người ủng hộ cô nàng váy trắng.

Nhưng dù sao thì người đẹp vẫn dễ nhận được sự đồng tình của mọi người hơn, nên số người ủng hộ cô ta vẫn nhỉnh hơn một chút.

Thấy cả văn phòng lớn bỗng chốc trở nên ồn ào, người đông, mỗi người một câu, cực kỳ huyên náo.

Vị giáo viên phụ trách công tác báo danh ở bên kia cuối cùng cũng mất kiên nhẫn, gầm lên một tiếng: "Trật tự, tất cả im lặng!"

Những sinh viên mới vào đại học đa số đều chưa dám làm càn, đối với giáo viên, trong lòng họ vẫn còn giữ sự sợ hãi từ thời cấp ba, nên lập tức im bặt.

Chuyện này tạm thời lắng xuống, nhưng ánh mắt nhiều người nhìn Tô Minh đã khác đi.

Những người có mặt ở đây, rất nhiều người sau này sẽ là bạn cùng lớp của Tô Minh. Thế là xong, e rằng sau này danh tiếng của Tô Minh trong lớp sẽ chẳng tốt đẹp gì, cô nàng váy trắng kia đã hủy hoại danh tiếng của cậu rồi.

Tâm trạng Tô Minh không được tốt lắm, gặp phải loại người này đúng là mất cả hứng. Cậu kiên nhẫn chờ thêm khoảng nửa tiếng nữa, cuối cùng cũng làm xong thủ tục nhập học, nhận chìa khóa ký túc xá rồi đi tìm tòa nhà của mình.

Đại học Ninh Thành là một ngôi trường rất nổi tiếng, thực lực tổng hợp rất mạnh, nhưng cũng có khuyết điểm, đó là trường hơi cũ, là một khu học xá cổ đã có vài chục năm tuổi.

Khu học xá cổ này có bề dày lịch sử và nét cổ kính riêng, nhưng cơ sở vật chất vẫn hơi kém, ví dụ như cái ký túc xá này đây, trông hơi bị nát.

Sau khi mở cửa phòng ký túc xá, Tô Minh nhìn một lượt, cảm giác muốn xỉu ngang. Nền xi măng đầy bụi, không biết đã bao lâu không được dọn dẹp, nhìn kỹ hơn thì trên bàn còn có mấy con gián đang bò.

Thấy "vị khách không mời" là Tô Minh bước vào, hai con gián trên bàn lập tức động đậy, tốc độ cực nhanh, Tô Minh đường đường là một cổ võ giả mà còn chẳng nhìn rõ nó chạy đi đâu, thoáng cái đã bị hai con gián chuồn mất.

Nghe nói ký túc xá thế này mà đã là được tân trang lại vào kỳ nghỉ hè năm ngoái rồi đấy, kết quả tân trang xong vẫn như thế này, thật khiến người ta hết nói nổi.

Điều an ủi duy nhất là ký túc xá này là phòng bốn người, không ở quá đông, nếu không còn đau đầu hơn nữa.

Không còn cách nào khác, Tô Minh đành lau bàn trước, sau đó đặt cặp sách xuống. Chẳng còn cách nào ngoài việc dọn dẹp, dù sao thì cũng phải ở đây một thời gian, mặc dù Tô Minh cũng không biết mình sẽ ở lại mấy ngày.

"Ủa, có người đến rồi à?"

Lúc này, một người từ bên ngoài bước vào, người chưa thấy đâu mà đã nghe thấy tiếng, hẳn là bạn cùng phòng mới của Tô Minh.

Kết quả là khi Tô Minh liếc ra ngoài, cả người cậu đứng hình, mẹ kiếp, đây chẳng phải chính là cái thằng mập đã đứng sau lưng mình lúc làm thủ tục nhập học hay sao.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!