Virtus's Reader
LMHT Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Chương 1646: CHƯƠNG 1643: TRẦM MỘC KHẢ NGANG NGƯỢC

"Chà, nghĩ nát óc mới thấy là do chúng ta nghĩ nhiều rồi. Tớ đã bảo là không thể nào mà, lúc đầu còn làm tớ hết cả hồn."

Ngay lập tức, dường như mọi người đã có chung một nhận định, rằng không thể nào là Tô Minh của lớp bọn họ.

Nếu một mỹ nữ cấp bậc này mà thật sự thầm mến Tô Minh, thì làm sao cậu ta có thể đi sàm sỡ Trương Sơ Tuyết được? Đây chẳng phải là bỏ gần tìm xa à, thế nên càng không thể nào.

Nói trắng ra là mọi người vẫn bị Trương Sơ Tuyết ảnh hưởng, chính vì những lời cô ta nói nên ai cũng cho rằng chuyện này không thể nào liên quan đến Tô Minh.

"Trời đựu!"

Tô Minh trợn tròn mắt, thầm nghĩ: "Tô Minh thật sự xa tận chân trời gần ngay trước mắt đây này, sao các cậu lại không nhận ra chứ?"

Thấy mấy người này lập tức hết hứng thú với mình, Tô Minh liền chủ động nói với Mập: "Mập, các cậu phải tin tớ chứ, Tô Minh mà cô ấy nói chính là tớ."

"Thôi đi, vừa rồi tớ chưa kịp phản ứng thôi. Anh em cùng phòng ký túc xá cả, cậu đừng có bốc phét nữa, không bốc phét thì chúng ta vẫn là anh em tốt." Mập trêu chọc Tô Minh.

Sau đó Vương Đào cũng nói: "Đúng đấy Tô Minh, đừng chém gió nữa, đúng là biết cách tự dát vàng lên mặt mình thật. Nếu cô ấy mà tỏ tình với cậu thì Băng Băng đã là bạn gái của tớ rồi."

"Được rồi, hai cậu đừng trêu Tô Minh nữa, cậu ấy chỉ muốn đùa với chúng ta một chút thôi. Nhưng mà nói thật nhé, Tô Minh, trò đùa này của cậu chẳng vui tí nào đâu." Ngay cả người thật thà như Triệu Thiếu Ba cũng lên tiếng, vẻ mặt đầy vui vẻ.

"..."

Tô Minh hoàn toàn bó tay, thầm nghĩ: "Mẹ nó, lão tử đang nói thật đấy, sao mấy người này không tin nhỉ?"

"Buổi lễ khai giảng hôm nay đến đây là kết thúc. Mọi người sau khi về thì nhanh chóng chuẩn bị một chút, sáng mai, kỳ huấn luyện quân sự sẽ chính thức bắt đầu." Người dẫn chương trình lên tiếng.

Lễ khai giảng vốn đã gần xong, chỉ còn một vài phần việc cuối cùng, nhưng lại bị Trầm Mộc Khả làm gián đoạn, xem như đã xảy ra một sự cố ngoài ý muốn. Không khí hiện trường lúc này rõ ràng không thích hợp để tiếp tục nữa.

Sau khi giải tán, mọi người trật tự đi ra ngoài. Nhưng suốt dọc đường, Tô Minh bị ba người bạn cùng phòng châm chọc một trận, toàn nói cậu muốn mạo danh người khác.

Ba gã này cũng không có ác ý gì, chính vì quan hệ đã có chút thân thiết nên mới hay cà khịa, thuộc kiểu trêu chọc thiện ý.

Nhưng Tô Minh lại không thể nhịn được, cảm thấy mình nhất định phải phản công, nếu không đám người này thật sự coi mình là đồ giả mất. Thế là cậu nói thẳng: "Tớ không lừa các cậu thật mà, người Trầm Mộc Khả nói chính là tớ. Hay là chúng ta cược đi."

"Phụt!"

Kết quả là ba người bạn cùng phòng, hay nói đúng hơn là ba thằng bạn xấu, nghe xong câu này của Tô Minh lại không nhịn được mà bật cười.

Vẻ mặt như không thể nhịn nổi, gã Mập còn trưng ra bộ mặt đểu cáng, nói: "Được rồi, được rồi, bọn tớ tin cậu là được chứ gì. Trầm Mộc Khả chính là bạn gái của cậu, cô ấy theo đuổi cậu lâu lắm rồi."

Rõ ràng là đang nói cho qua chuyện, miệng thì bảo tin Tô Minh, nhưng biểu cảm trên mặt thì rành rành là không tin chút nào.

Tô Minh đã âm thầm quyết định trong lòng, không được rồi, cứ thế này thì mình chẳng còn chút địa vị nào trong ký túc xá mất, nhất định phải chứng minh bản thân mới được.

Cậu quyết định dùng cách đơn giản và thô bạo nhất, tối nay sẽ mời ba gã này đi ăn một bữa, đến lúc đó gọi cả Trầm Mộc Khả đi cùng, xem lúc đó bọn họ có trợn mắt há mồm không.

"Hừ!"

Nhưng ai ngờ lúc này, sau lưng Tô Minh lại vang lên một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng. Tô Minh quay lại nhìn, mẹ kiếp, lại là con mụ Trương Sơ Tuyết.

Chuyện này khiến Tô Minh đau đầu, bây giờ cậu thực sự không muốn nhìn thấy người phụ nữ này một chút nào. Chọc không nổi thì trốn cũng không xong, thế mà cô ta cứ lượn lờ quanh đây mãi, khiến Tô Minh thấy phiền phức vãi.

Cô ta cũng không phải cố ý tiếp cận Tô Minh, với mức độ chán ghét của cô ta đối với cậu thì chắc chắn không thể nào. Chẳng qua là vừa lúc đi ra từ cửa lễ đường, cô ta ở phía sau nghe được cuộc đối thoại của bọn họ.

Người phụ nữ này vốn không phải kiểu người có thể ngồi yên, vừa nghe Tô Minh vẫn còn nói mình quen biết Trầm Mộc Khả thì lửa giận không có chỗ trút, dường như không thể thấy Tô Minh được yên ổn.

Cô ta chĩa mũi nhọn vào Tô Minh khắp nơi, chỉ nghe cô ta nói tiếp: "Uầy, có bốc phét thì cũng phải soạn sẵn kịch bản đi chứ, thật sự coi mọi người là đồ ngốc hết à?"

"Loại lưu manh như cậu, chỉ biết dùng thủ đoạn bỉ ổi để chiếm tiện nghi của con gái, làm gì có ai thèm để mắt tới chứ, nằm mơ đi." Trương Sơ Tuyết nói không chút nể nang.

Sắc mặt Tô Minh hoàn toàn tối sầm lại, mẹ nó, khinh người quá đáng! Dù có nhẫn nhịn đến đâu thì e rằng cũng không chịu nổi nữa. Nếu cô ta không phải là phụ nữ, với tính cách của Tô Minh, có lẽ cậu đã sớm ra tay rồi.

Mà rất nhiều người trong lớp cũng đang ở gần đó, đối với chuyện của Tô Minh và Trương Sơ Tuyết, họ đã không còn thấy lạ nữa. Đa số mọi người vẫn tin Trương Sơ Tuyết.

Dù sao Trương Sơ Tuyết cũng là con gái, mọi người cảm thấy cô ấy chắc sẽ không tùy tiện vu khống Tô Minh, thế nên nhiều người cũng cảm thấy Tô Minh quả thực không phải thứ tốt đẹp gì, sau này nên cẩn thận khi tiếp xúc với loại người này.

"Tô Minh, cậu chiếm tiện nghi của ai thế?"

Ngay lúc này, một giọng nói ngọt ngào, dịu dàng vang lên, nghe rất êm tai. Tô Minh vừa nghe thấy giọng nói này liền lập tức nhận ra, là giọng của Trầm Mộc Khả, làm sao cậu có thể không nhận ra được chứ, đã nghe không biết bao nhiêu lần rồi.

Quay đầu nhìn lại, quả nhiên là Trầm Mộc Khả đang đi về phía này. Tô Minh ngạc nhiên nói: "Sao cậu cũng tới đây?"

"Còn không phải tại cậu sao, kết thúc rồi cũng không biết đợi tớ một chút, tớ phải chạy thẳng qua đây tìm cậu đấy." Trầm Mộc Khả không nhịn được mà trách móc một câu, nhưng nghe lại càng giống như đang làm nũng.

Những người xung quanh đều ngây cả người. Trầm Mộc Khả rực rỡ chói mắt trên sân khấu ban nãy vậy mà thật sự quen biết Tô Minh, hơn nữa cái giọng điệu nói chuyện này, hoàn toàn là đang làm nũng mà.

Trong lúc những người khác còn đang kinh ngạc, Trầm Mộc Khả hỏi: "Đúng rồi, bên cậu có chuyện gì vậy?"

Tô Minh biết rõ Trầm Mộc Khả vừa rồi có lẽ đã nghe được một chút, thế là cậu thành thật nói: "Hôm qua tớ không cẩn thận va phải cô ta một cái, kết quả là cô ta cứ khăng khăng một mực nói tớ sàm sỡ cô ta. Cậu phải tin tớ đấy."

Trầm Mộc Khả đương nhiên tin Tô Minh, không phải vì cậu đa tình, mà với sự hiểu biết của cô về Tô Minh, cậu chắc chắn sẽ không làm loại chuyện hạ lưu đó. Lần đầu gặp mặt đã chiếm tiện nghi của con gái, Tô Minh không thể nào làm ra chuyện như vậy.

Nhìn về phía Trương Sơ Tuyết, ánh mắt Trầm Mộc Khả có chút lạnh lẽo. Vừa rồi cô ta nói Tô Minh thế nào, Trầm Mộc Khả nghe rõ mồn một, tự nhiên có chút tức giận.

Chỉ thấy Trầm Mộc Khả bước tới khoác tay Tô Minh, cơ thể cũng áp sát vào, rồi dùng giọng nói lạnh lùng nói với Trương Sơ Tuyết: "Bạn trai của tôi, cần phải chiếm tiện nghi của cô sao?"

Lúc này Trầm Mộc Khả vô cùng bá đạo, chỉ riêng khí thế trên người cũng đủ để đè bẹp Trương Sơ Tuyết.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!