"Kỳ huấn luyện quân sự sắp kết thúc rồi, cuộc sống đại học của cậu thế nào, đã quen chưa?" Trong lúc ăn cơm, Tần Thi Âm ân cần hỏi Tô Minh vài vấn đề.
Nếu người bình thường mà nghe được cảnh này, chắc chắn sẽ trợn tròn mắt vì không thể tin nổi. Tần Thi Âm mà lại chủ động nói nhiều như vậy, đúng là chuyện lạ còn hơn cả mặt trời mọc ở hướng Tây.
Cuộc sống đại học của Tô Minh đâu chỉ là thích ứng, phải gọi là nổi bần bật thì đúng hơn. Chắc chẳng ai thấy sinh viên nào lại có khả năng gây chuyện như hắn.
Tô Minh chỉ đành cười gượng hai tiếng, sau đó đáp: "Huấn luyện quân sự chắc cũng còn một thời gian nữa, còn cuộc sống đại học thì em cũng quen rồi, ngày nào cũng nhàn nhã, so với hồi cấp ba thì chill hơn nhiều."
Tần Thi Âm bất giác lườm Tô Minh một cái. Nếu là trước đây, kiểu người như Tô Minh chính là loại mà cô khinh bỉ nhất, cả ngày chẳng nghĩ đến việc gì, chỉ sống một cuộc đời thảnh thơi vô lo. Nếu con người không cố gắng phấn đấu, thì khác gì một con cá muối đâu chứ.
Thế nhưng, đạo lý này lại hoàn toàn bị Tô Minh lật đổ. Hắn ngày nào cũng sống rất nhàn nhã, nhưng lại đạt được những thành tựu mà vô số người cả đời cũng không thể sánh bằng. Chỉ có thể nói, hắn đúng là một tên quái vật.
Hắn không phải người thường, so sánh với hắn chỉ tổ tự rước lấy đả kích mà thôi, vì vậy Tần Thi Âm cũng không nói gì Tô Minh.
Nhìn Tần Thi Âm có vẻ đói thật rồi, lúc ăn cơm còn hơi gấp gáp như sợ không có gì để ăn, khác hẳn với vẻ thanh lịch thường ngày.
Có lẽ trong khoảng thời gian Tô Minh không qua đây, Tần Thi Âm phải tự giải quyết vấn đề ăn uống. Chắc cô đã ngán mấy món đồ ăn ngoài rồi.
Đối với Tần Thi Âm mà nói, dù đồ ăn ngoài có đắt tiền đến đâu, lúc giao tới ăn cũng chẳng có mùi vị gì, chỉ đủ để lấp đầy cái bụng rỗng. Chỉ khi ăn đồ Tô Minh nấu, cô mới thực sự cảm thấy được hưởng thụ.
Sau khi ăn xong, Tô Minh dọn dẹp bàn ăn, rồi liếc nhìn Tần Thi Âm đang ngồi trên sofa với ánh mắt đầy ý đồ. Tô Minh chuẩn bị ra tay làm thí nghiệm.
"Cô ngồi yên nhé, tôi giúp cô điều trị cơ thể một chút!" Tô Minh đi tới và nói với Tần Thi Âm.
Nghe vậy, mặt Tần Thi Âm lập tức đỏ bừng, cô liền nói: "Không phải lần trước cậu nói căn bệnh quái lạ của tôi đã khỏi rồi sao? Sao vẫn phải điều trị nữa?"
"Tôi không nói đến bệnh đó, chủ yếu là thấy dạo này cô có vẻ mệt mỏi nên muốn điều hòa lại cơ thể cho cô thôi, chứ cứ để cơ thể mệt mỏi mãi sao được." Tô Minh chém gió vài câu.
Chứ chẳng lẽ hắn lại nói thẳng: ‘Cô ngồi yên đấy, để tôi lấy cô ra làm thí nghiệm, truyền cho ít công lực xem sao’? Nói thế mà Tần Thi Âm tin mới là chuyện lạ.
Thấy Tần Thi Âm đã ngồi ngay ngắn, Tô Minh thực ra cũng không rõ kỹ năng này rốt cuộc phải dùng thế nào, chỉ đành dựa vào kinh nghiệm xem phim truyền hình ngày trước mà ngồi xuống sau lưng cô.
Hai tay hắn đặt lên lưng Tần Thi Âm, khiến cả người cô bất giác run lên, tim bất giác đập thịch một cái. Lần này, hành động của Tô Minh dường như khác hẳn so với trước đây.
Tuy nhiên, Tần Thi Âm không nói gì. Cô dành cho Tô Minh sự tin tưởng một trăm phần trăm.
Tô Minh trực tiếp kích hoạt kỹ năng bị động thời gian, ngay lập tức trong đầu hắn hiện lên vài thứ. Dường như nguyên khí trong cơ thể hắn đang muốn tuôn ra không kiểm soát, truyền từ hai tay sang cho Tần Thi Âm.
Tô Minh biết thời cơ đã đến, bèn lập tức bắt đầu truyền công lực.
Sợ Tần Thi Âm không chịu nổi, Tô Minh chỉ truyền đi một phần nguyên khí. So với toàn bộ nguyên khí trong khí hải của hắn, phần này chỉ chiếm một phần rất nhỏ.
Việc này đối với bản thân Tô Minh cũng không có ảnh hưởng gì lớn, muốn bổ sung lại, chắc chỉ cần uống một giọt Chân Nguyên Linh Dịch là ổn.
Tốc độ truyền nhanh đến không ngờ, khiến Tô Minh có chút ngạc nhiên. Hắn cứ ngỡ sẽ tốn một khoảng thời gian, ai ngờ chỉ loáng một cái, chưa đầy hai phút, Tô Minh đã cảm nhận rõ ràng phần nguyên khí đó đã tiến vào trong cơ thể Tần Thi Âm.
Thấy đã đạt được hiệu quả, Tô Minh vội vàng thu tay lại, sợ nếu không dừng lại, lỡ truyền nhiều quá thì không hay.
Tần Thi Âm dường như cũng cảm nhận được sự khác thường trong cơ thể, cô vội hỏi: "Tô Minh, cậu vừa làm gì vậy? Tôi cảm thấy trong người nóng quá, rốt cuộc là chuyện gì thế này?"
"Nóng là đúng rồi," Tô Minh thầm nghĩ, "Nguyên khí của cổ võ giả vừa vào cơ thể, không nóng sao được."
Đương nhiên Tô Minh cũng biết, thứ như nguyên khí chỉ đi vào cơ thể thôi thì chưa đủ. Giống như khi hắn dùng đại chiêu của Cự Ma để hút nguyên khí của cổ võ giả khác, nó vẫn chưa phải là của mình, mà phải luyện hóa mới được.
"Lát nữa tôi sẽ đọc một đoạn khẩu quyết, cô đừng quan tâm gì cả, cứ đọc theo tôi là được, cố gắng ghi nhớ nhé." Tô Minh nói, sau đó bắt đầu đọc từng câu từng chữ của pháp môn tu luyện.
Muốn luyện hóa nguyên khí của cổ võ giả trong cơ thể, bắt buộc phải dùng pháp môn tu luyện, cũng giống như muốn mở khóa thì phải có chìa khóa vậy.
Tần Thi Âm cũng không nghĩ nhiều, cô bắt đầu đọc theo Tô Minh những câu khẩu quyết có phần khó hiểu. Nhưng chỉ sau vài câu, Tần Thi Âm liền có một cảm giác lạ thường.
Cô cảm thấy một luồng khí lưu trong cơ thể dường như đã nằm trong tầm kiểm soát của mình. Mặc dù không rõ đó là gì, nhưng Tần Thi Âm có thể cảm nhận được rằng thứ này chắc chắn không hề đơn giản.
Một lúc lâu sau, Tô Minh thấy Tần Thi Âm đã dần nhập môn. Dạy người thông minh đúng là nhàn thật, vì cô đã nhanh chóng ghi nhớ được những pháp môn tu luyện này.
Tiếp theo không cần Tô Minh phải nói nữa, Tần Thi Âm đã tự mình mặc niệm. Chưa đến mười phút sau, Tô Minh kiểm tra cảnh giới của cô, đã đạt tới cảnh giới Tiên Thiên trung kỳ.
Tiên Thiên cảnh chỉ là cảnh giới nhập môn đầu tiên của cổ võ giả, có thể nói là cơ bản nhất, chẳng đáng là gì, đặc biệt là trong mắt Tô Minh, nó chẳng khác nào một con kiến.
Nhưng đối với Tần Thi Âm, điều này lại không hề đơn giản. Ít nhất đây là một cột mốc rất quan trọng, đánh dấu việc từ hôm nay trở đi, cô đã chính thức trở thành một cổ võ giả.
Nguyên khí mà Tô Minh truyền không phải quá nhiều, nhưng có lẽ do độ tinh khiết trong nguyên khí của hắn tương đối cao, nên Tần Thi Âm đã lập tức đạt đến Tiên Thiên trung kỳ.
Khi đối mặt với người bình thường, Tần Thi Âm đã được xem là một cao thủ không tầm thường.
Nhưng khi nhìn thấy bộ dạng ngơ ngác của Tần Thi Âm, Tô Minh bật cười, rồi nói với cô: "Cô hãy vận chuyển luồng khí lưu trong cơ thể, hội tụ vào lòng bàn tay, rồi đập thử vào cái bàn trà trước mặt xem."
Tiếp theo, chính là thời khắc chứng kiến thực lực của Tần Thi Âm.