Lúc nói chuyện, mặt Chu đạo trưởng trông gian xảo hết sức. Lão đang ám chỉ Phan Đào, rằng cái giá trước đó cho gã không ổn, nhất định phải thêm tiền thì lão mới ra tay.
Thực tế thì chính Chu đạo trưởng cũng chẳng biết lát nữa mình sẽ bày cái phong thủy cục gì, bởi vì trình độ của lão chỉ có đến thế mà thôi, mấy thứ phức tạp hơn thì lão chịu, không làm nổi.
Nhưng điều đó không cản trở lão đi lừa người. Lão già này gần như đã lừa đảo bịp bợm cả đời, cứ làm một vụ rồi lại đổi chỗ khác, kinh nghiệm phải nói là cực kỳ phong phú. Lúc bịp người thì mồm mép lanh lẹ cứ như thật, ai không biết còn tưởng lão nói đúng hết cả.
Ám chỉ rõ rành rành như thế, Phan Đào sao có thể không hiểu được chứ? Sắc mặt hắn biến đổi, thầm chửi trong lòng một câu: “Lão già chết tiệt!”
Chỉ là những lời này hắn tạm thời không thể nói ra được, vì hắn đúng là chẳng làm gì được lão già này. Dù sao thì thân phận thầy phong thủy của lão cũng đủ để dọa người, mà cái phong thủy cục lão bày ra trước đó cũng thật sự có hiệu quả, điều này khiến Phan Đào chưa bao giờ nghi ngờ thân phận của lão.
Muốn đập cho lão già này một trận cũng không phải là không được. Ngoài Phan Đào ra còn có một gã nhân viên chào hàng, cũng chính là tên tay sai của hắn. Hai thanh niên trai tráng cùng xông lên thì đánh một lão già có gì khó.
Dù sao lão cũng chỉ là một thầy phong thủy, chứ có phải cao thủ võ lâm ẩn dật gì đâu.
Chỉ có điều, trừ khi giết chết lão, nếu không thì cũng chẳng có tác dụng gì lớn, ngược lại còn phải lo lão trả thù. Đắc tội với một thầy phong thủy, nghĩ thôi cũng thấy đủ rợn người rồi.
Lỡ như lão âm thầm nghe ngóng được vị trí mộ tổ nhà mình, rồi lén lút đến động tay động chân một chút, thì có lẽ cả đời này của mình cũng coi như toang.
Hơn nữa, nếu bây giờ đắc tội với lão thì sẽ không có ai đối phó “Mỹ Gia Trung Giới”. Lần này Phan Đào đã hạ quyết tâm, nhất định phải nhân cơ hội này chỉnh cho “Mỹ Gia Trung Giới” một trận ra trò.
Thế là Phan Đào đành cắn răng nói: “Được, giá cả không thành vấn đề, chỉ cần ông ra tay, tôi nhất định sẽ trả thêm tiền, ông cứ yên tâm.”
Chu đạo trưởng là một lão cáo già, sao có thể dễ dàng tin lời Phan Đào được, cả hai đều chẳng phải loại tốt đẹp gì. Thế là lão nói thẳng toẹt ra: “Tôi ra tay cũng được, thêm hai mươi nghìn tệ.”
Lỡ như lát nữa xong việc, tên Phan Đào này chơi xấu, không nói rõ là thêm bao nhiêu, chỉ đưa bừa một ít, vậy chẳng phải lão sẽ không có chỗ nào để nói lý sao.
“Mẹ nó!”
Phan Đào lại thầm chửi một câu, bụng bảo dạ lão già này đúng là một tên mặt dày gan đen, mở miệng là đòi thêm hai mươi nghìn, phải biết trước đó đã đưa cho lão 30.000 rồi.
Nhưng bây giờ Phan Đào không còn cách nào khác, chỉ có thể trông cậy vào lão già này, bất đắc dĩ đành phải đồng ý. Thế là hắn liền mở miệng nói: “Được, tôi đồng ý, xong việc tôi sẽ đưa tiền ngay.”
Chu đạo trưởng lúc này mới hài lòng gật đầu. Chỉ cần Phan Đào đồng ý là được, lão cũng không lo sau này hắn sẽ đổi ý.
Nếu Phan Đào thật sự làm ra cái chuyện vô liêm sỉ là nuốt lời, lão hoàn toàn có thể dọa sẽ phá hỏng phong thủy cục ngay lập tức để uy hiếp hắn, không sợ hắn không ói tiền ra.
Kế hoạch của Tô Minh cũng rất đơn giản, vào lúc đêm hôm khuya khoắt thế này, nếu có quỷ đột nhiên xuất hiện, chắc chắn có thể dọa người ta sợ chết khiếp.
Tạo ra quỷ dường như là một chuyện bất khả thi, nghe cứ như đang nói đùa. Nhưng đừng quên, Tô Minh có kỹ năng bị động Chùy Thạch, bẩm sinh đã có thể khống chế những thứ như quỷ hồn.
Thực ra trong thế giới con người, quỷ đúng nghĩa rất hiếm gặp, bởi vì quỷ chỉ có thể sinh ra trong những tình huống vô cùng đặc biệt, hơn nữa điều kiện để tồn tại cũng cực kỳ khắc nghiệt. Đây cũng là lý do tại sao mọi người đều cho rằng trên đời không có quỷ.
Nhưng trên thế giới này lại luôn tồn tại một thứ giống như “linh”, giống như không khí, không nhìn thấy cũng không sờ được, và càng không có bất kỳ ý thức nào.
Người ta thường nói sau khi chết, linh hồn sẽ tách khỏi thể xác. Thực tế, linh và hồn là hai thứ tồn tại riêng biệt, hồn rời khỏi thế giới này, nhưng linh vẫn còn ở lại.
Việc Tô Minh cần làm rất đơn giản, chính là tập hợp những “linh” này lại với nhau, tạo thành một thứ giống như quỷ hồn. Chỉ thấy giữa không trung đột nhiên xuất hiện hai khối trông như u linh, không ngừng lơ lửng, trông cực kỳ đáng sợ.
Người bình thường đời nào đã thấy qua thứ này, có lẽ chỉ cần nhìn một cái là đã sợ chết khiếp, ví dụ như Trường Mao đang đứng cạnh Tô Minh, lúc này thật sự bị dọa cho hết hồn.
Thấy u linh thật sự xuất hiện, Trường Mao trợn tròn mắt, suýt nữa thì hét toáng lên.
Cũng may là Tô Minh đã nhắc nhở Trường Mao từ trước, vì sợ cậu ta nhìn thấy sẽ quá kinh ngạc. Sự lo lắng của Tô Minh quả là có lý.
Nếu không nói trước với cậu ta một tiếng, có lẽ Trường Mao đã hét lên rồi. Ngay lúc định hét, Trường Mao bỗng nhớ ra lời Tô Minh dặn không được lên tiếng, thế là cậu ta lập tức nín lại.
Tô Minh liếc nhìn Trường Mao, nói: “Yên tâm đi, chỉ là trò bịp mắt thôi, tôi dùng để dọa mấy tên kia ấy mà, không có gì phải sợ đâu.”
Hắn lừa Trường Mao một phen, chứ không thể nói đây thật sự là quỷ hồn được, nếu không chắc Trường Mao sẽ bị dọa chết thật.
Không thể không nói gã Trường Mao này cũng thật là gan lớn, vừa nghe Tô Minh nói đây chỉ là trò bịp mắt giả, cậu ta liền hết sợ, ngược lại còn hưng phấn nói: “Cmn, đại ca, chiêu này của anh đỉnh vãi! Chắc chắn mấy thằng kia sẽ bị dọa cho chết khiếp.”
Tô Minh thầm cười gằn trong lòng, bụng bảo dạ đâu chỉ dọa chết khiếp đơn giản như vậy. Đối với ba tên này, Tô Minh không hề có chút lòng thương hại nào.
Làm cái chuyện thất đức này còn quá đáng hơn cả việc đào mộ tổ nhà người khác. Bọn chúng đã vô liêm sỉ đến mức này, Tô Minh còn phải nể nang gì nữa.
Nếu không gặp phải Tô Minh, và nếu vợ chồng ông Lâm không hiểu chuyện gì xảy ra mà cứ tiếp tục ở trong căn nhà đó, rất có thể sẽ xảy ra án mạng. Có thể thấy ba kẻ này đã làm chuyện thất đức đến mức nào, trừng phạt bọn chúng một phen cũng là chuyện hết sức bình thường.
Tô Minh trực tiếp dùng ý niệm của mình điều khiển hai u linh này lững lờ trôi về phía ba tên kia, tốc độ không quá nhanh.
May mà lúc này bên ngoài đã không còn ai, người bình thường giờ này đều đã đi ngủ, nên Tô Minh cũng không cần lo sẽ dọa phải người khác.
“Vãi, cái quái gì thế kia?” Gã nhân viên chào hàng là người đầu tiên nhìn thấy thứ bất thường, dường như là hai khối màu trắng nhờ nhờ đang trôi về phía này.
Phan Đào lúc này cũng nhận ra điều không ổn, vội kéo Chu đạo trưởng đang giả bộ làm phép lại, nói gấp: “Chu đạo trưởng, ông mau nhìn xem đó rốt cuộc là cái gì.”
“Làm gì mà rối cả lên, có cái quái gì đâu!”