Gã đàn ông mặc áo bào đen này rõ ràng đã phát điên rồi, hắn đã mất hết nguyên khí toàn thân, rơi vào đường cùng, cũng biết mình chắc chắn không thể thoát được.
Cho nên, tâm lý của gã đàn ông mặc áo bào đen bây giờ đã thuộc dạng bất cần đời, dù sao hôm nay Tô Minh cũng sẽ không tha cho hắn, chi bằng kéo Tô Minh khó chịu theo cho bõ.
Thấy làn khói đen của mình đã bám thành công lên cổ Hoa Hoa, khóe miệng gã đàn ông mặc áo bào đen liền nhếch lên một nụ cười vô cùng mãn nguyện.
"Ngươi đã làm gì?"
Tô Minh biết tỏng gã này chắc chắn không làm chuyện gì tốt với Hoa Hoa, liền túm lấy cổ áo hắn, gằn giọng chất vấn, trông như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.
Mỗi khi dính dáng đến an nguy của những người bên cạnh, Tô Minh lại rơi vào một trạng thái vô cùng đáng sợ.
Gã đàn ông mặc áo bào đen rõ ràng mang tâm lý cá chết lưới rách quyết sống mái với Tô Minh, thấy anh càng lo lắng, gã lại càng thỏa mãn. Một kẻ sắp chết như gã thì đúng là chẳng còn gì để sợ hãi.
Chỉ nghe gã cất giọng giễu cợt: "Bớt nói nhảm đi, ngươi đã phế hết công lực của ta, thật sự nghĩ ta sẽ nói cho ngươi biết sao?"
Tô Minh lập tức im lặng, anh hiểu rằng với loại người này, dùng tính mạng để uy hiếp cũng chẳng có tác dụng gì, bởi vì hắn bây giờ đã hoàn toàn không sợ chết. Tô Minh đúng là chẳng có cách nào uy hiếp được hắn, nếu hắn đã quyết không hé nửa lời.
"Tốt, vậy ngươi chết được rồi đấy!"
Nhưng điều đó không có nghĩa là Tô Minh sẽ tha cho hắn, anh vung tay một cái, trực tiếp kết liễu gã này.
Loại người này tuyệt đối là phần tử nguy hiểm, toàn thân trên dưới đều toát ra vẻ quỷ dị, tuyệt đối không thể giữ lại. Hơn nữa, Tô Minh cũng không tin rằng với đủ mọi thủ đoạn của mình mà lại không chữa được cho Hoa Hoa.
Coi như gã có hạ độc gì lên người Hoa Hoa, Tô Minh tin rằng mình dùng tinh thần lực cũng có thể chữa khỏi cho cô bé.
Điều này khiến Tô Minh không còn gì phải kiêng dè, anh vung tay kết liễu gã ngay lập tức.
Tô Minh ngay sau đó đi tới bên cạnh Hoa Hoa, bế cô bé lên xem xét, người vẫn vậy, không hề bị thương, hơi thở trông rất đều đặn, giống hệt Hạ Thanh Thiền lúc nãy, cũng rơi vào trạng thái hôn mê.
Nhưng khi Tô Minh liếc nhìn cổ của Hoa Hoa, trái tim anh không khỏi thắt lại. Ở trên cổ cô bé vậy mà lại xuất hiện một hình đầu lâu khô nhỏ xíu ẩn hiện.
Trong điều kiện bình thường thì hoàn toàn không nhìn thấy, chỉ khi nhìn kỹ và tập trung, người ta mới có thể thấy một hình đầu lâu mờ ảo, chỉ to bằng đầu ngón tay.
Nhưng Tô Minh không thể nào yên tâm được, rõ ràng đây là do gã áo bào đen lúc nãy gây ra, cũng không biết là trò ma quái gì. Tô Minh vẫn cố nén lại, chữa trị cho Hoa Hoa ở đây không thích hợp lắm, vẫn nên đợi về rồi tính sau.
Ngay sau đó, Tô Minh lại liếc nhìn Vô Song vẫn đang dựa vào một bên, trên gương mặt lạnh lùng kiêu sa của nàng trông có chút thảm hại, khóe miệng còn vương vết máu, vừa rồi đã bị gã áo bào đen đánh không hề nhẹ.
Tô Minh lên tiếng hỏi: "Sao cô lại xuất hiện ở đây?"
"Long Thần bảo tôi ở lại Ninh Thành trong khoảng thời gian này, để ý nhiều hơn đến những người bên cạnh anh, đó là cách ông ấy báo đáp anh. Hôm nay lúc cô bé này bị bắt đi, tôi tình cờ nhìn thấy, và đã chặn hắn lại ở đây," Vô Song giải thích.
Tô Minh khẽ gật đầu, không ngờ Long Thần lại có lòng như vậy, đây cũng là lần đầu tiên anh biết chuyện này, nhất thời cảm thấy có thiện cảm hơn với lão già Long Thần.
"Hôm nay cảm ơn cô!"
Nói đi nói lại, Tô Minh vẫn rất cảm kích người đẹp lạnh lùng này. Dù nàng không đánh lại gã đàn ông mặc áo bào đen, nếu không phải Tô Minh đến kịp thì e là nàng đã toi mạng, nhưng nàng thật sự đã phát huy tác dụng rất lớn.
Ít nhất nàng đã giúp Tô Minh câu giờ được rất nhiều. Gã kia rõ ràng sắp ra khỏi Ninh Thành, nếu cứ để hắn chạy tiếp, chạy xa rồi thì chiêu cuối Thần Bài của hắn có lẽ cũng chẳng còn tác dụng gì nữa.
Nghĩ lại Tô Minh vẫn thấy hơi sợ, cổ võ giả không phải là phường buôn bán tầm thường, nếu thật sự để hắn chạy thoát, muốn tìm lại gần như là chuyện không thể.
Trong lúc nói chuyện, Tô Minh liền nắm lấy một tay của Vô Song. Hành động đột ngột này khiến Vô Song giật nảy mình. Nàng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, vốn chưa từng tiếp xúc thân mật với bất kỳ người đàn ông nào, nàng lập tức theo bản năng muốn rút tay về.
Nếu không phải vì đang bị trọng thương, đau đớn vô cùng và cũng chẳng còn chút sức lực nào, thì với tính cách và bản tính của nàng, có lẽ đã tát thẳng vào mặt Tô Minh rồi, lại dám làm ra chuyện hạ lưu thế này.
"Đừng nhúc nhích."
Thấy nàng muốn giãy ra, Tô Minh liền nói một câu, cưỡng ép giữ chặt tay nàng. Nàng không phải là đối thủ của Tô Minh, bị anh giữ chặt như vậy, nàng thật sự không thể động đậy. Nhất thời, Vô Song có chút hoảng loạn, còn tưởng Tô Minh thú tính nổi lên, định nhân lúc mình bị thương mà làm mấy chuyện không thể tả.
Thực tế là nàng đã hiểu lầm Tô Minh, anh làm sao có thể là loại người đó được. Nếu Tô Minh thật sự muốn làm chuyện như vậy, thì mặc kệ nàng có bị thương hay không, anh cũng sẽ làm thôi.
Thật ra, Tô Minh chỉ thấy nàng bị thương khá nặng nên muốn truyền một chút tinh thần lực để chữa thương giúp nàng mà thôi, không nắm tay nàng thì anh cũng chẳng biết truyền bằng cách nào.
Chỉ một lát sau, khi Vô Song cảm nhận được một luồng hơi ấm đột nhiên trào dâng trong cơ thể, nàng liền ngừng giãy giụa.
Liếc nhìn Tô Minh bằng ánh mắt khác lạ, Vô Song hoàn toàn ngoan ngoãn trở lại. Hóa ra nãy giờ Tô Minh làm vậy là để chữa thương cho mình, là nàng đã hiểu lầm anh.
Tô Minh truyền cho Vô Song không ít tinh thần lực, tuy không thể khiến nàng lập tức bình phục nhưng cũng đã hồi phục được hơn phân nửa.
Vết thương hôm nay của nàng tương đối nghiêm trọng, một vài kinh mạch đã bị tổn thương, chuyện này thật sự không thể chữa khỏi trong một sớm một chiều được. Ít nhất thì bây giờ Vô Song đã có thể đi lại.
Tô Minh liên lạc với Trình Nhược Phong, gửi cho anh ta định vị hiện tại của mình. Ở nơi hoang giao dã ngoại này, Tô Minh thật sự không biết làm sao để về. Bay về ư? Cùng lúc mang theo hai người bay thì có vẻ không thực tế lắm.
Trong lúc chờ Trình Nhược Phong, Tô Minh cũng chẳng có việc gì làm, liền trực tiếp truyền tinh thần lực cho Hoa Hoa.
Chỉ một lát sau, Hoa Hoa cũng tỉnh lại, với dáng vẻ mắt nhắm mắt mở ngái ngủ, trông đáng yêu không thể tả. Ngay cả một Vô Song luôn lạnh lùng kiêu sa, sau khi nhìn Hoa Hoa vài giây, ánh mắt cũng bất giác dịu dàng đi rất nhiều.
Thế nhưng, thấy Hoa Hoa tỉnh lại, Tô Minh lại không có chút phấn khởi nào, ngược lại, lông mày anh bất giác nhíu chặt.
Bởi vì Tô Minh nhìn vào cổ Hoa Hoa, phát hiện hình đầu lâu khô nhỏ xíu ẩn hiện kia vẫn còn đó.
Chẳng lẽ tinh thần lực của mình đã mất tác dụng?