Trước đó Tô Minh đã thắc mắc, gã tên Phi Phi kia rõ ràng là một tay bắn tỉa, nhưng lại chẳng mang theo vũ khí gì cả. Không có súng trong tay thì chẳng khác nào hổ không có nanh vuốt.
Hóa ra hắn còn phải đi lấy súng. Tuy không biết hắn định đi đâu, nhưng Tô Minh đoán rằng tổ chức Long Hồn chắc chắn có người tiếp ứng ở Ý.
Chẳng qua là không tiện lộ diện để tiếp xúc trực tiếp mà thôi. Súng ống và những thứ khác chắc chắn đã được chuẩn bị sẵn, chỉ cần đến lấy là được, hẳn là không có gì nguy hiểm.
Nói đi nói lại, hình như chỉ có Tô Minh và Hung Lang là không có việc gì làm. Nhưng điều đó không có nghĩa là hai người họ được an nhàn, thực tế thì họ mới là mấu chốt của nhiệm vụ lần này.
Nếu nhiệm vụ thật sự bắt đầu, những người khác chỉ có thể hỗ trợ và bảo vệ bên ngoài. Người thực sự xông pha tuyến đầu vẫn là Tô Minh và Hung Lang, đến lúc đó người dễ gặp chuyện nhất cũng chính là hai người họ.
"Hai người nhớ tìm một nhà trọ nào đó để ở tạm nhé, khách sạn chính quy chắc là không vào được vì không có giấy tờ hợp lệ. Nhưng ở đây có mấy nhà trọ chui không cần giấy tờ, hai người có thể tìm tạm một chỗ như vậy." Bạch Hoa tỏ ra rất rành rọt nơi này.
Tô Minh và Hung Lang gật đầu, thực ra chuyện này cũng không quan trọng lắm. Thế là Tô Minh nói: "Các cậu cứ tập trung thu thập tình hình đi, hai bọn tôi dù có ngủ ngoài đường cũng chẳng sao cả."
Dù sao cũng là cổ võ giả, không cần phải câu nệ tiểu tiết như vậy. Cùng lắm thì ra ngoài đường tranh chỗ ngủ với mấy gã lang thang thôi.
Tô Minh lại hỏi: "Đến lúc đó chúng ta tập hợp thế nào?"
"Chuyện này không vội, mọi người cứ mang theo điện thoại là được, đến lúc đó sẽ liên lạc qua nó." Bạch Hoa nói.
Tô Minh gật đầu, lúc này mới nhớ ra bộ điện thoại được phát trước đó, có lẽ là dùng để liên lạc giữa mấy người với nhau.
Ăn cơm xong, cả nhóm rời đi ngay lập tức. Vừa ra khỏi nhà hàng, họ liền chia nhau hành động, đợi đến lúc không có ai để ý thì mỗi người một ngả.
Mới lúc nãy còn có năm người, trong nháy mắt chỉ còn lại Tô Minh và Hung Lang. Hung Lang hỏi: "Tô Minh ca, không lẽ hai chúng ta phải ngủ ngoài đường thật à?"
"Ngủ ngoài đường cái rắm, nói vậy thôi chứ không phải là không tìm được chỗ ở. Mày không nghe Bạch Hoa vừa nói gì à, ở đây có thể tìm được mấy nhà trọ chui mà." Tô Minh đáp.
"Tìm ở đâu bây giờ?"
"Tao làm sao biết được, cứ đi lượn lờ tìm thôi." Tô Minh thản nhiên nói.
Sau đó, hai người bắt đầu lang thang ở nơi đất khách quê người. Vừa hay ăn cơm xong đi dạo một chút cũng tốt cho tiêu hóa.
Thực ra mấy nhà trọ nhỏ kiểu này cũng không khó tìm, về cơ bản thì quốc gia nào cũng có. Mặc dù Tô Minh một chữ bẻ đôi cũng không biết, đến đây chẳng khác gì người mù chữ.
Nhưng kiến thức cơ bản thì vẫn có, ít nhất anh biết rõ là không thể tìm thấy ở ngoài đường lớn được, phải tìm trong mấy con hẻm nhỏ.
Đi khoảng hơn hai mươi phút, Tô Minh liền phát hiện trong một con hẻm có mấy nhà trọ. Chỉ cần nhìn vẻ ngoài tồi tàn là biết ngay đây là loại nhà trọ không chính quy rồi.
"Tô Minh ca, anh chắc đây là nhà trọ chui không? Tụi mình có biết trên bảng hiệu viết cái gì đâu." Hung Lang có vẻ hơi do dự.
Tô Minh vỗ bốp vào đầu hắn. Gã Hung Lang này trông thì to con vạm vỡ, nhưng trong cuộc sống thường ngày đầu óc có vẻ không được nhạy bén cho lắm. Tô Minh bực mình nói: "Mày nói nhảm phải không? Mày thấy nhà trọ chui nào lại ghi thẳng lên bảng hiệu là ‘nhà trọ chui’ chưa? Cứ vào xem là biết chứ gì."
Vừa bước vào, họ liền thấy ngay bà chủ đang ngồi ở đó. Đó là một người phụ nữ trung niên với vòng eo to như cái thùng nước, đây cũng là một đặc điểm chung của phụ nữ phương Tây.
Lúc còn trẻ thì dáng người đẹp miễn chê, nhưng sau khi kết hôn sinh con thì rất có khả năng sẽ tiến hóa thành eo thùng phuy.
Bà chủ eo thùng phuy thấy hai người Tô Minh bước vào liền chào hỏi một cách hờ hững. Tiếc là bọn họ nghe không hiểu, đoán chừng cũng chỉ là mấy câu như "Chào mừng quý khách" mà thôi.
Không biết tiếng Ý đúng là một cực hình. Lúc này, Tô Minh lại thấy nhớ Bạch Hoa, nếu cậu ta ở đây thì tốt biết mấy, ít nhất cũng có thể giao tiếp được.
"Excuse me, can we have a room?" Tô Minh nói tiếng Anh, đồng thời khoa tay múa chân ra hiệu.
Nói đi nói lại, Tô Minh cũng chỉ bập bẹ được vài câu tiếng Anh, lại còn nói rất lắp bắp, chỉ hy vọng có thể giao tiếp thuận lợi.
Nhưng điều khiến Tô Minh khá thất vọng là bà chủ eo thùng phuy này rõ ràng cũng không rành tiếng Anh. Bà ta cau mày nhìn Tô Minh với vẻ mặt đầy hoang mang, miệng lẩm bẩm một tràng tiếng Ý mà Tô Minh cũng chẳng hiểu bà ta đang nói gì.
Hai người cứ ông nói gà bà nói vịt, thực tế là chẳng ai hiểu đối phương đang nói gì. Cảnh tượng này trông cũng khá hài hước.
"Hai... hai anh là người Hoa Hạ phải không?" Đúng lúc này, ba cô gái trẻ từ ngoài bước vào, mở miệng nói tiếng Hoa, chắc chắn là người Hoa Hạ.
Nghe thấy câu này, Tô Minh như vớ được cọc cứu sinh, vội vàng nhìn về phía ba cô gái. Họ cũng trạc hai mươi tuổi, chắc là đang ở đây. Thấy trên tay họ cầm mấy túi đồ, có lẽ là vừa đi mua sắm về.
"Chào các cô, xin hỏi các cô có biết nói tiếng Ý không? Chúng tôi muốn thuê một phòng mà không biết giao tiếp thế nào cả." Tô Minh ngượng ngùng nói.
Có lẽ vì gặp được đồng hương nơi đất khách quê người nên có cảm giác thân thiết bẩm sinh, cũng có thể là do vẻ ngoài của Tô Minh quá điển trai khiến người ta bất giác có cảm tình. Ba cô gái này có vẻ khá nhiệt tình.
Cô gái đeo kính đi đầu lên tiếng: "Hai anh ở chung một phòng đúng không?"
"Đúng vậy!" Tô Minh gật đầu.
Cô gái đeo kính này nói tiếng Ý khá ổn, ít nhất Tô Minh nghe cô nói rất trôi chảy, giao tiếp thông thường không thành vấn đề.
"Tổng cộng là 35 Euro." Cô gái nói.
Nghe xong, Tô Minh vội bảo Hung Lang trả tiền. Quả nhiên đúng như anh nghĩ, đây là một nhà trọ chui, chỉ cần trả tiền là xong, hoàn toàn không đòi hỏi giấy tờ tùy thân gì cả.
Đây chính là điều Tô Minh mong muốn, nếu không thì phiền phức to.
35 Euro nghe thì không nhiều, nhưng thực tế đổi ra tiền Hoa Hạ thì cũng đủ để ở một đêm trong khách sạn khoảng ba sao trong nước rồi. Nhà trọ chui ở đây giá cả không hề rẻ, khách sạn chính quy chắc còn đắt hơn nữa.
Đúng lúc này, Tô Minh đột nhiên thấy một gã da đen từ trong đi ra. Mẹ kiếp, không nhìn thì thôi, nhìn một cái mới thấy thật vi diệu.
Lại chính là gã da đen gặp trên thuyền lúc trước. Đúng là trùng hợp vãi, xuống thuyền gặp hắn, giờ đến ở nhà trọ chui cũng gặp lại. Chỉ có thể nói đúng là duyên phận mà